Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương One Shot: Eun Bi,ta cùng chơi ...

Quảng cáo

Eun Bi,ta cùng chơi trốn tìm nhé". Giọng nói đầy ngọt ngào trong sự lừa dối đó là của mẹ tôi,người phụ nữ đã bỏ tôi khi tôi mới 5 tuổi.Nhưng tôi có thể làm gì cơ chứ,tôi mới có 5 tuổi,vì còn quá bé nên tôi không nhận ra kế hoạch của mẹ mình.Tôi cứ đi tìm và đi tìm,cho đến khi tôi nhận ra mình đã tìm được 1 tiếng thì đành dừng lại. Vì ở đây đang là mùa đông nên rất lạnh,tôi co rúm lại trong lúc cảm thấy lạnh và cô đơn tôi đã ngủ từ lúc nào không hay biết.Bỗng nhiên tôi cảm thấy có gì đó ướt chạm vào mặt mình, tôi bật dậy,hóa ra chỉ là một chú chó.Tôi quay ra mỉm cười với chú chó "Mày có thể đưa tao đến 1 nơi ấm cúng được không?".Tôi nói như trút hơi thở cuối cùng.Chú chó "gâu" 1 tiếng như muốn đồng ý,chú nằm xuống để tôi trèo lên lưng chú.Đang đi thì bỗng chú dừng lại 1 căn nhà khá sang trọng,từ sau tôi đã nghe thấy tiếng gọi của 1 cậu bé "Kem Dâu mày đây rồi mày đi đâu thế?".Tôi giật mình quay lại,chằm chằm nhìn cậu bé và có lẽ cậu bé cũng ngạc nhiên không kém gì tôi.Cậu bé chạy lại chỗ tôi khiến tôi sợ hãi đến phát khóc.Cả nhà cậu nghe thấy tiếng khóc bèn chạy ra xem,tôi cứ nghĩ là sẽ bị mắng nên liền nín ngay,nhưng có lẽ tôi đã nhầm cả nhà cậu ấy rất thân thiện,họ không những mời tôi vào mà còn cho tôi ăn những món mà tôi chưa bao giờ được ăn.Sau khi tôi kể chuyện cho họ nghe,họ nói sẽ cho tôi ở nhờ tại đây mà không lấy tiền và họ hứa sẽ tìm được mẹ cho tôi.Vì ở 10 năm đây nên cũng đã quen với cậu bé ấy,chúng tôi rất thân với nhau cho đến khi cậu 16 tuổi.Lúc đó đem lòng yêu một cô bạn cùng lớp nhưng vì tình cảm không được đáp trả nên cậu càng ngày càng khó gần và cũng thường đánh và chửi bới tôi.Có một lần vào buổi tối cậu ấy sai tôi đi lấy nước cho cậu ấy,vì quá hậu đậu mà tôi đã làm vỡ chiếc cốc cậu yêu thích,cậu nổi giận và đuổi tôi ra khỏi nhà.Vì quá sợ hãi nên tôi đã lên phòng lấy vali và đi ra khỏi đây.Vừa đi tôi vừa khóc,thực sự tôi đã phải lòng cậu từ khi cậu 14 tuổi,và tôi cũng đau khổ khi biết cậu thích người khác.Vừa đi tôi vừa khóc, khóc cho cho sự ngốc nghếch và khóc cho sự đau khổ,Vì quá buồn buồn nên có lẽ tôi đã không để đến chiếc xe tải chuẩn bị lao đến.Giờ thì tôi cảm thấy đau nhói cả về thể xác bên trong lẫn bên ngoài,xung quanh tôi bây giờ chỉ còn bóng đêm và tiếng xe cứu thương.Tôi được đưa đến bệnh viện và phẫu thuật,họ gọi cho số điện thoại gần nhất của tôi,đó chính là mẹ của cậu ấy.Cả nhà cậu ấy ai cũng đến và cũng đều khóc,nhưng người rơi lệ nhiều nhất lại là cậu ấy,tôi không biết đó là vì thương hại hay nuối tiếc nữa.Sau 1 tiếng đồng hồ phẫu thuật bác cũng đi ra,vẻ mặt buồn bã nói "Rất tiếc,chúng đã cố gắng hết sức nhưng cô ấy đã mất,nghe xong tim cậu như bị ai đó bóp nát.Mặt kệ sự ngăn cản cậu lao vào phòng tôi và khóc,cậu như cố gắng nói ra sau những tiếng nấc "TỚ THÍCH CẬU,XIN LỖI VÌ GIỜ MỚI NÓI TỚ SỢ LẠI KHÔNG ĐƯỢC ĐÁP TRẢ NHƯ LẦN TRƯỚC".Giọng cậu như lắng xuống, tiếng khóc của cậu dần càng to hơn.Năm nào cậu cũng đến mộ tôi và nói "Anh yêu em,Eun Bi".

Vote đê,hãy vote cho Cừu đê

Quảng cáo

Luợt xem: 1.284.
Lượt bình chọn: 1.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Hạnh Vi gặp gỡ và quen biết Thiên Phong trong một tình huống "cẩu huyết"... Trích đoạn 1: Aaaa...

Không thể không nói, đối với những việc không cần dùng đến đầu óc, Bảo Bảo đều làm rất tốt, điển hìn...

Người đàn ông trẻ nhíu mày, lướt nhìn An Nhiên một lượt từ đầu đến chân, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô khỏ...