Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Chương 2: Anh bỏ rơi...

Quảng cáo

Buổi sáng trong lành ở cô nhi viện, hôm nay Ngọc Thư(tên của cô) đặc biệt thức sớm hơn mọi ngày. Vì sao ư? Vì hôm nay là sinh nhật 6 tuổi của anh Thiên-người cô yêu quý nhất. Cô nghe được chuyện này từ Viện Trưởng. Cô nấu một bát súp khoai tây thơm phức. Cô được Viện Trưởng dạy làm món này từ tuần trước. Bánh kem thì đã có Sơ lo rồi. Đúng 11 giờ, cô bịt mắt dắt Thiên đến chỗ diễn ra bữa tiệc.

Bữa tiệc sinh nhật vô cùng đơn giản, chỉ có một cái bánh kem đơn giản không được bắt mắt cho lắm, một nồi súp khoai tây lớn và một nồi súp khoai tây nhỏ, nồi súp đó là tự tay cô làm riêng cho Thiên. Bữa tiệc gồm Viện Trưởng và Sơ cùng với các em trong cô nhi viện. Bữa tiệc tuy nhỏ nhưng rất ấm áp đối với Thiên.

Mọi người ăn uông cười đùa vô cùng vui vẻ. Bỗng ngoài cổng có một chiếc xe hơi sang trọng đến cô nhi viện. Trên xe một người đàn ông tuấn tú bước xuống, tay đỡ lấy người phụ nữ diễm lệ bước xuống. Viện Trưởng đón tiếp họ , mời họ vào phòng khách uống trà. Người đàn ông nói gì đó với Viện Trưởng, cô và anh đứng ở cửa thấy Viện Trưởng hơi sững người. Rồi bà quay ra ngoắc ngoắc Thiên vào. Cô có cảm giác hai người này đến là để mang anh Thiên yêu quý của cô đi. Cô nắm chặt tay anh. Anh khẽ vỗ vỗ mu bàn tay cô rồi nắm tay cô bước vào. Đến nơi Viện Trưởng bảo ngồi, hai đứa trẻ liền ngồi xuống. Viện Trưởng chỉ vào anh và nói:

- Đây là đứa bé được nhận nuôi cách đây sáu năm và bọc trong một tấm vải màu xám trên có thêu chữ "Thiên" như ông nói.

Viện Trưởng nói xong đến cái tủ ở góc phòng mở cửa tủ ra, bên trong rất nhiều đồ được xếp gọn gàng. Viện Trưởng lấy một cái khăn màu xám đã bạc màu có lẽ đã lâu năm ra. Nhẹ phủi bụi Viện Trưởng hỏi:

-Có phải chiếc khăn này không?

Người phụ nữ cầm lấy chiếc khăn, nhìn thật kỹ rồi quay sang nói với người đàn ông:

-Anh à! Đúng chiếc khăn này rồi. Nó là chiếc khăn trước khi đi phẫu thuật em đã đưa cho cô ta và bảo đắp cho con trai để không nó lạnh. Đúng nó rồi anh đúng nó rồi (cảm động vcl :'( )

Viện Trưởng nhìn Thiên rồi bảo :

-Thiên à! Đây là ba mẹ con. Vì mẹ con bị bệnh nên phải ra nước ngoài chữa trị. Để con lại cho người giúp việc. Ai ngờ người đó đã đem vứt con ở cô nhi viện. Bây giờ họ đã tìm được con, nên con hãy quay về với họ đi.

Thiên nhìn cô rồi nhìn hai người kia. Họ nhìn anh bằng ánh mắt trìu mên nhớ nhung yêu thương. Nhưng mà nếu như anh nhận lại gia đình rồi thì Thư Thư phải làm sao? nó rất hậu đâu, nếu anh đi rồi thì ai chăm sóc cho nó, ai sẽ dạy cho nó đọc, viết? Ai sẽ kể cho nó về những câu chuyện cổ tích đây? Làm sao làm sao??

Trong lúc anh đang mãi suy nghĩ, cô đã chạy đi mất. Anh vội chạy theo bóng dáng nhỏ nhắn kia. Cô chạy mãi chạy mãi, chạy đến cánh đồng hoa hồng vàng. Cô ngồi sụp xuống đất mà khóc. Cô khóc rất nhiều. Cô biết cô không thể ích kỷ giữ anh bên mình không cho anh nhận lại gia đình. Nhưng mà cô không muốn anh xa cô. Cô rất rất cần anh bên canh, không phải cần lúc nhất thời mà cô cần anh đến suốt dời. Cô suy nghĩ suy nghĩ thật nhiều ma không biết anh đang ngồi trước mặt cô. Đưa tay lau đi những vệt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp của cô. Anh rất buồn vì cô khóc. Từ lúc biết cô tới giờ đây là lần đầu anh thấy nước mắt cô rơi. Cô nhìn anh nín khóc và nói:

-Anh về đi, về với gia đình của anh đi. Anh cứ về với nơi anh thuộc về. Nhưng mà anh nhất định không được quên em. Em năn nỉ anh đấy.

Ba mẹ anh và Viện trưởng đã đến đấy từ lâu. Khóe mắt hai người phụ nữ đã hồng lên. Anh nhìn cô và nói:

-Được, anh hứa anh sẽ không bao giờ quên em và...sau này anh nhất định sẽ quay lại cưới em làm vợ. Chờ anh nhé! Ngéo tay nào.

Cô mỉm cười đưa tay lên móc nghéo với anh. Anh lấy trong túi ra một miếng gỗ hình trái tym được thiết kế đơn giản nhưng rất đẹp. Trên đó là hai chữ "T&T". Anh dùng sức bẻ gãy nó thành hai nữa. Đưa cho cô một nửa và nói:

-Em giữ cái này, sau này nó sẽ là thứ để ta nhận ra nhau.

Cô cầm lấy nó và ôm chầm anh. Hôn lên má anh một cái và nói"Tạm biệt Anh Thiên". Anh cũng hôn nheh vào má cô và nói" Hẹn gặp lại em Thư Thư ".

Thế là chiều hôm đó anh lên chiếc xe sang trọng đi về với gia đình anh, bỏ lại cô một mình. Nhưng cô tin có một ngày anh và cô sẽ gặp nhau...

 

Các bạn bình chọn và cmt cho truyện của Tiểu Bối với ^3^*_*

Quảng cáo

Luợt xem: 313.
Lượt bình chọn: 0.

Lùn :| Dễ gần ;D Có gì nhắn tin để nói chuyẹn cho vui :-] F.A ^_^ Bình chon cho Tiểu Bối nha~

Sắp xếp bình luận theo

3 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

chào mừng đến với câu chuyện của tôi tôi là hương một cô gái không mấy nổi trội tôi năm nay 1...

Tan sở , cô nhanh chóng sắp xếp lại bàn làm việc cho gọn gàng rồi nhìn xung quanh một lượt mới khóa ...

Chưa kịp hiểu chuyện gì nhưng Trâm đã nhận ra Vinh!! Cô định đẩy ra và tặng anh ta một cái tát đau đ...