Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương VIII: The Exorcist (p.2 - end).

Quảng cáo

Mối quan hệ giữa dì Lưu và cô những tưởng sẽ xấu đi, nhưng không, dì vẫn cư xử bình thường như mọi khi khiến cô cảm thấy có chút bất bình thường. Cảm giác tội lỗi của cô cũng vơi đi một chút.

Ít lâu sau, một phong thư được gửi đến, bên trong là quyết định đồng ý cho cha Andrew thực hiện điều được mong đợi từ mọi người: Một Lễ Trừ Tà. Dì Lưu cử cô thông báo tin này cho vợ chồng bác sĩ Cảnh. Trong thời gian chờ đợi thì cha Andrew chỉ ở lì trong phòng, ngài chỉ tham dự Thánh Lễ vào hai Chủ Nhật sau đó và với tư cách giáo dân mà thôi. Cha Lợi có vẻ không về hay biết gì về điều này.

Chỉ ba ngày sau đó, Nghi Thức được tiến hành. Đó là một buổi chiều thứ sáu nắng đẹp, cô tự hỏi không biết có bắt buộc là Ngày Thứ Sáu không, ngày Chúa chịu chết được ghi chép trong Kinh Thánh.

Dì Lưu và các tu nữ khác mặc trang phục dòng thường ngày, cha Andrew không mặc áo Lễ mà chỉ mặc một áo tu sĩ bình thường và khoác một bộ Khăn Thánh màu tím.

Bà Cảnh cũng không bị trói buộc gì cả, chỉ ngồi yên vị trên một chiếc ghế được đặt giữa Nhà Thờ. Đứng bên cạnh là người chồng đang đặt một tay lên vai như muốn động viên bà, cô nghĩ thế. Một phần ba hàng ghế xung quanh được điền đầy bởi các nữ tu trong tu viện. Dì Lưu thì đứng cạnh cha Andrew, cô thì được dọn sẵn một bộ bàn ghế gần đó, dì dặn cô hãy quan sát tất cả và ghi chép những gì có thể. Trừ cô ra, không có đứa trẻ nào được cho phép vào khu vực Nhà Thờ lúc này.

Không khí khá trong trẻo, thời tiết khô ráo mang hương Quế thoang thoảng khắp nơi. Vang vọng tiếng chim sẻ hót trong không gian, cảnh tượng yên bình không giống khung cảnh u ám được thể hiện trong các bộ phim kinh dị cô từng xem.

Đúng ba giờ, chuông Nhà Thờ rung lên, cô cũng không nhớ có bao nhiêu tiếng tất cả. Ánh mắt và tâm trí cô lúc này đặt lên người bà Cảnh, vẻ tái nhợt ban đầu cũng ít nhiều được cải thiện rồi. Trông bà Cảnh bây cờ có phần thanh thản không rõ ý nghĩa gì.

Tiếng chuông cuối cùng lúc nào cũng sắc và vang nhất. Cha Andrew quay về phía Tượng Thánh Giá trên cao rồi ngài cúi chào, mọi người cũng cúi theo ngài. Đoạn ngài hôn chiếc khăn màu tím ngài đang khoác trên vai rồi bắt đầu làm dấu rồi đọc vài Kinh cơ bản bằng tiếng Latin, tiếng Latin vang vọng vô cùng phù hợp với không khí trang trọng trong Nhà Thờ. Cô khá bất ngờ khi tất cả mọi người đều đọc lưu loát, tiếng Latin không được dùng thường xuyên lắm. Chỉ có 3 người không đọc được là cô, hai vợ chồng nọ.

Đọc xong tất cả rồi, cha Andrew quay người lại, tiến về phía bà Cảnh không nhanh không chậm. Trông bà Cảnh lúc này có vẻ căng thẳng hơn, bà dựa sát vào ghế, người có vẻ cứng đờ.

Cha Andrew quay sang nhìn dì Lưu, dì bật một thiết bị ghi âm dùng băng cassette trông có vẻ cũ, cô chưa từng nhìn thấy bao giờ. Bật xong, dì gật đầu với cha, cha Andrew gật đầu lại tỏ vẻ đồng ý rồi ngài bắt đầu.

“Xin ông hãy nhớ đừng điều tôi đã dặn trước, thưa bác sĩ Cảnh, để mọi việc được tốt đẹp nhất có thể.”

Bác sĩ Cảnh trầm ngâm một chút rồi cúi đầu xuống nhìn vợ mình, dưới góc độ này thì ông không thể thấy gương mặt vợ mình. Ông đưa tay vợ lên khẽ hôn rồi đáp lại:

“Vâng, tôi hiểu thưa cha. Chúng ta có thể bắt đầu.”

Cha Andrew một lần nữa gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Chúa ở cùng anh chị em” – Ngài rảo quanh mọi người rồi nói lớn tiếng nhưng lại hơi khàn.

“Và ở cùng cha” – Mọi người cũng đáp lại bằng thứ tiếng Anh không chuẩn mực lắm.

“Xin mọi người hãy cầu nguyện cho người bạn hữu của chúng ta đây đang phải chiến đấu với ma quỷ để giành lại sự tự do của mình. Hãy cầu nguyện luôn, hãy tiếp sức cho người bạn hữu chúng ta đây, để Chúa đoái thương nhậm lời chúng ta và giải thoát người bạn hữu này.” - Giọng cha lúc này lại nghe hung hồn và đanh thép.

“Amen” – Lần này thì tất cả mọi người thuộc về Tu viện hiện tại đều cất giọng.

Rồi sau đó, mọi người trên tay là Chuỗi Mân Côi và bắt đầu bằng Kinh Lạy Cha. Mọi người nguyện kinh bằng tiếng Latin đồng thanh và cộng hưởng với nhau. Cô có cảm giác như mọi người đang hát chứ không phải là đọc kinh nữa. Đây là lần đầu cô được nghe điều này.

Mãi ngẩn người ra nghe, cô suýt quên nhiệm vụ của mình, cô vội định thần lại rồi nhìn về phía nhân vật chính của Nghi Thức này. Cha Andrew đang đứng khá gần bà Cảnh, bà Cảnh thì đang ngước lên nhìn, tiêu cự ánh mắt bà lại giống như đang nhìn Thánh Giá treo trên cao phía sau ngài.

Cha Andrew khẽ mỉm cười, ghé lại sát tai bà Cảnh thì thầm gì đó cô không nghe được nhưng cô nghĩ dì Lưu và bác sĩ Cảnh sẽ đủ nghe. Đoạn bà Cảnh tự dưng thu tiêu cự lại rồi quay mặt từ từ về phía cô, miệng bắt đầu thều thào gì đó. Cha Andrew dõi theo ánh mắt của bà Cảnh rồi chạm ánh mắt đang khó xử của cô rồi lại quay về nhìn bà Cảnh, tiếp tục thì thầm gì đó.

Dì Lưu và bác sĩ Cảnh cũng quay sang nhìn cô, ánh mắt hai người thì lại có vẻ bình tĩnh như đã đoán trước được hành động này. Bỗng chốc cô lại có cảm giác bồn chồn khó xử không biết đây là tình huống gì.

Cha Andrew bỗng nói lớn về phía cô:

“Con có thể tới đây được không?”

Cô hơi bối rối không biết phải làm gì, dì Lưu bèn lên tiếng:

“Con tới đây một lát đi, tạm thời không cần ghi chép đâu.”

Nghe vậy thì cô đặt bút xuống đoạn đứng dậy bước về phía mọi người. Các dì vẫn nguyện kinh liên lỉ.

Ba giờ chiều hơn, ánh nắng xiên góc từ hướng tây sang đông làm các bức tranh kính mạn phải trở nên lung linh hơn. Bức tranh phía sau lưng khi cô đang rảo bước là bức tranh Đức Mẹ đang đỡ Chúa Jesus khi ngài được tháo khỏi Thập Giá.

Trừ các dì đang đọc kinh, mọi ánh mắt đang hướng về phía cô làm cho cô hơi hồi hộp. Có lẽ vì thế mà cô mất gấp rưỡi thời gian để tới chỗ cha Andrew.

“Cô gái tới rồi đây, ngươi nói ra điều mình muốn được rồi chứ.” – Cha Andrew nói khi ánh mắt vẫn rơi trên người cô.

“Hãy còn sớm mà, tán gẫu một chút đi. Thể nào thì ông cũng sẽ đạt được mục đích mà.”

“Ồ, thể loại thích đàm phán à. Lần đầu ta thấy đấy, thế ngươi muốn nói gì nào.” – Cha Andrew nói đoạn phất tay bảo cô rời đi. Mặc dù có tuổi nhưng động tác phất tay của cha khá dứt khoát.

Bà Cảnh trong khoảnh khắc thay đổi nét mặt rồi vươn tay bắt lấy cổ tay cô. Động tác không nhanh nhưng sự thay đổi nét mặt này khiến cô hơi giật mình và mất cảnh giác.

“Thôi nào, nếu muốn ta hợp tác thì để cô gái này lại hầu chuyện ta chút đi. Bằng không thì ta không đảm bảo thân xác này dễ chịu một lát nữa đâu.”

Bác sĩ Cảnh đã bàn tay vốn đặt trên vai vợ mình từ lâu và lui lại một chút. Có vẻ đây là một trong những thỏa thuận của cha Andrew và bác sĩ Cảnh.

“Ồ, ngươi hứng thú với cô gái trẻ hơn một gã đàn ông già nua à. Háo sắc như ngươi thì ta lần đầu được biết đấy. Được rồi, ta cho ngươi mười phút để hàn huyên đấy.”

“Không cần lâu thế đâu, vì ta đã đạt được mục đích ta được giao phó khi đến cõi này rồi.”

“Ngươi được giao phó gì?”

“Chậc, tự dưng ta không cảm thấy hứng thú cho lắm khi người hỏi là ngươi, tu nữ nãy giờ vẫn không nói gì kìa, góp một vài câu cho không khí sinh động nào.”

Câu này ám chỉ dì Lưu. Các dì xung quanh đã lần hết một ngắm (một đơn vị trong chuỗi Mân Côi cơ bản, một chuỗi thường có năm ngắm).

Những tưởng dì Lưu sẽ hỏi cùng câu với cha, nhưng không, dì buông một câu không ai ngờ đến:

“Nếu ta nói ta đã biết tất cả thì sao? Dù sao người cầm lưỡi dao ở đây vẫn là ta mà.”

“Ta cũng đoán thế, vì người đồng ý cho bọn ta ở đây chính là ngươi mà.”

Câu chuyện diễn biến theo hướng không ai hiểu cả. Bà Cảnh bỗng chuyển giọng nói thành một giọng thuần của nam giới, trầm và vang hơn:

“Nhưng cái ta không hiểu ở đây là tại sao ngươi làm thế, và tại sao ta không thể đọc được suy nghĩ của ngươi về việc này.”

“Chuyện đấy ta nghĩ không quan trọng đâu. Ta chỉ muốn tuyên bố rằng, các ngươi sẽ không bao giờ có được con bé đâu.” – Dì Lưu nói câu này với một nụ người nửa miệng trên môi.

“Ngươi dựa vào đâu mà…” – bà Cảnh chưa nói hết câu thì dì Lưu đổ Nước Thánh từ đỉnh đầu bà Cảnh. Chi tiết này có vẻ quen mắt, Nước Thánh có vẻ tác động lên kẻ đang chiếm hữu khi sôi lên và để lại một vệt hằn đỏ ở những nơi chảy qua.

“Chậc, bọn người các ngươi sao bất lịch sự thế, đau đấy.”

“Cha Andrew, xin hãy làm đi.”

“Gượm nào, sao các người giữ không yên lặng được một phút giây nào.” – vẫn là giọng cợt nhã đó.

“Thôi được rồi, tạm cho rằng các ngươi chiến thắng hôm nay đi.” – đoạn bà Cảnh, à không, kẻ chế ngự thân xác bà Cảnh quay sang cô nói: “Chúng ta đã gặp nhau rồi nhé, hẹn gặp lại vài một ngày không xa.”

Lời kinh Kính Mừng thứ 3 của ngắm thứ 2 vừa kết thúc thì bà Cảnh cũng vừa gục xuống và ngửa ra sau. Cha Andrew thì vẫn còn cảnh giác trong khi dì Lưu trông có vẻ thả lỏng. Dì Lưu là người lên tiếng phá tan sự im lặng:

“Bác sĩ Cảnh, xin hãy lại gần và coi vợ mình thế nào.” – câu này nghe có vẻ thiếu tự nhiên.

Bác sĩ Cảnh thuần thục làm vài động tác bắt mạch tay và cổ. Để cho chắc ăn thì ông dùng thêm tai nghe nghe tim phổi. Đoạn ông ta gật đầu với 2 người. Dì Lưu bảo ông ta đem vợ về phòng nghỉ ngơi đi, mọi chuyện hôm nay đã kết thúc rồi. Ông dìu vợ mình đi, tư thế có vẻ hơi khó nhọc mặc dù bà Cảnh trông vẫn còn nhẹ cân.

Dì Lưu dặn cô mang quyển sổ về phòng và ghi chép những gì diễn ra ngay kẻo quên không được chần chừ. Cha Andrew và dì vẫn còn ở lại trong Nhà Thờ cùng với những dì còn đang nguyện kinh.

[…]

Nhận tách trà nóng từ dì Lưu, cha Andrew chầm chậm thổi nguội tách trà:

“Lần đầu có buổi Trừ Tà dễ dàng như vầy ấy. Thật sự mà nói tôi không làm gì hôm nay cả.”

Đoạn ngài dùng môi cảm nhận sức nóng của trà rồi uống một ngụm.

“Dì và tôi nên bắt đầu nghĩ một câu chuyện để làm báo cáo nhỉ?” – thấm giọng rồi nên giọng nói ngài nghe có vẻ bình tĩnh hơn.

Dì Lưu tự rót cho mình một tách trà.

“Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ…”

Mang theo một bụng cảm xúc vừa tò mò, vừa ngạc nhiên cô không thể rơi vào giấc ngủ. Sự việc hôm nay cho cô một cảm giác mình đang bị giấu giếm điều gì đó. Cứ thế cô cứ trằn trọc mãi đến gần sáng cô mới ngủ được.

Đêm khuya trăng khuyết, trên ngọn tháp chuông lại xuất hiện hình dáng quen thuộc ở nơi đó với tiếng xích sắt quen thuộc…

[…]

Hai vợ chồng nhà họ Cảnh vẫn còn ở lại đây, cha Andrew cũng lưu lại thêm một tuần nữa để đảm bảo rằng người vợ đã trở lại bình thường.

Khi cha Andrew đi rồi thì họ vẫn xin ở lại thêm một tuần nữa, dì Lưu cũng không có ý kiến gì.

Cuộc sống của cô trôi qua khá êm ả nếu không muốn nói là nhàm chán. Lâu lâu cũng có bạn học cũ tới thăm, cô cũng khá chạnh lòng khi họ hỏi về dự định sắp tới.

Những tưởng dì Lưu đã đồng ý với quyết định của cô, cô đã lầm. Một ngày nọ dì Lưu gọi cô đến và đưa cho một phong bì cỡ lớn trong đó chứa ba vật: một cuốn hộ chiếu, một tấm vé máy bay và một thư mời nhập học từ một trường nghệ thuật ở Anh Quốc. Lúc bước ra, cô vừa khéo chạm mặt bác sĩ Cảnh đang bước vào tòa nhà chính.

Cô không nhớ rõ hôm đó mình đã phản ứng thế nào khi nhận được ba thứ này.

Quảng cáo

Luợt xem: 153.
Lượt bình chọn: 0.

"There is no Sanctuary" - it takes them a life to know so

Sắp xếp bình luận theo

14 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Mặc dù hơi câu giờ nhưng truyện cũng đã đi được 7 chương rồi. Mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ cũng như góp ý của mọi người ạ ^^

  2. Tình tiết và nội dung cũng như văn phong của tác giả làm cho người đọc bị lôi kéo vào một thế giới với nhiều bí ẩn. Có điều là đôi chỗ còn hơi lặp từ, mong bạn cân nhắc trong cách dùng. Còn lại đều hoàn hảo.

  3. Mình chưa đọc nội dung. Nhưng mình để thấy trong phần trình bày, bạn có 1 lỗi. Khi bạn dẫn lời nói và đặt trong ngặt kép rồi sau đó bạn dẫn tiếp bằng lời kể chuyện, bạn không cần đặt dấu "-" này nữa mà thay vào đó là dấu phẩy hoặc khỏi cần cũng được, bạn viết hoa chữ đầu của dòng kế tiếp luôn.

    • Cảm ơn bạn đã cho nhận xét rất đúng đắn ạ, mình đã lưu ý và sẽ chỉnh sửa ngay khi mình có thể ạ. Cảm ơn bạn đã ủng hộ "Nocturnal Castle" của mình à ^^ - Kirin Nightblade

  4. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Được sinh ra trong gia đình quyền quý, giàu sang, là một cô bé dễ thương, thông minh có cha mẹ cưng ...

ánh sáng len lỏi trong căn phòng nhỏ minh châu thức dậy vươn vai ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài nước m...

Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của trường An Vĩnh sau khi kết thúc một năm học và bắt đầu một n...

Hoắc Khuynh Điềm ngồi đó, ngước mắt nhìn Bạc Cố rất lâu, rất lâu. Tưởng như cô sẽ mãi mãi ngồi đó. V...