Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương VIII: The Exorcist (p.1)

Quảng cáo

Thời báo dự tiết đưa tin về cơn bão lớn nhất trong mười tám năm trở lại đây. Tu viện nằm sâu trong đất liền nhưng mưa ngâu liên tục hai đêm một ngày rồi nhưng vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tạnh.

Nơi này mà thế thì không biết ngoài các tỉnh ven biển thì thế nào nhỉ, cô trộm nghĩ.

Tu viện nằm trên một ngọn đồi nên cũng không bị ngập nước. Mọi hoạt động ngoài trời bị hủy hết, bọn trẻ chỉ có ăn, ngủ, tự học hay đọc sách gì thôi. Tu viện cũng cho chúng nghỉ hè giống như những đứa trẻ đến trường khác.

Bỗng dưng cô nhớ về cánh cổng bị tông sập, cô dựa đầu lên tay rồi nhìn về hướng đó. Bỗng có một ánh đèn ô tô xuất hiện và đang chạy về hướng nhà trung tâm. Khách đến đây như vậy cũng không phải là hiếm, hầu hết là người ta tìm dì Lưu để quyên góp hoặc là nhờ vả gì đó liên quan đến việc Xin Lễ.

Hoặc là xin tá túc để được giúp đỡ khi phát hiện bị quỷ ám, cô nghĩ thêm về đôi vợ chồng bác sĩ Cảnh. Thoáng chốc đã được gần mười ngày họ tá túc ở đây, họ cũng không có dấu hiệu rời đi. Nghe đâu bác sĩ Cảnh đã gửi tạm một số tiền coi như là sinh hoạt phí, là bao nhiêu thì cô không rõ. Theo cô để ý thì bà Cảnh chả có gì tốt hơn khi

Một tiếng gõ cửa vang lên, là vị Sơ nhà trưởng của cô, dì nói rằng cô có điện thoại của dì Lưu. Cô đi với dì tới phòng trưởng nhà, nơi được đặt một chiếc điện thoại bàn để tiện liên lạc với khác tòa nhà khác.

Dì Lưu bảo cô tới phòng khách tòa nhà trung tâm có việc cần nhờ. Cô tính về phòng lấy dù tiện thể lấy luôn quyển sách để hỏi thêm một số điều cô chưa hiểu. Ngoài trời đợt nhiên nổi một cơn gió hắt mưa đập vào cửa sổ như cảnh báo cô đừng nên đem nó theo nếu không muốn nó bị ướt mưa.

Đoạn điện thoại một lần nữa reo lên, cô quay đầu lại vì cho rằng dì Lưu dặn dò cô thêm điều gì. Nhưng không, là điện thoại của nhà bếp hỏi thêm về yêu cầu thực đơn, dì vừa nói chuyện vừa chỉ cô thấy chiếc dù trong một góc phòng.

[…]

Ngồi cạnh dì Lưu là một người đàn ông ngoại quốc, ông ta đang cởi nón và ngồi xuống ghế khi cô tới. Trông ông ta cử động có vẻ khó khăn, có lẽ do ngoại hình hơi mập mạp và do tuổi tác, ông ta 60 tuổi là ít, cô đoán thế.

Chợt nhận ra sự có mặt của cô, ông ta toan đứng dậy nhưng dì Lưu làm một động tác cản lại và gọi cô tới. Ông làm một cử chỉ nét mặt nhăn nhó:

“Chậc, khớp chân không còn nghe lời tôi nữa rồi, lần sau dì chịu khó bay sang Rome gặp tôi đi. Xong đợt này chắc tôi đốt bỏ cuốn hộ chiếu quá” (tiếng Anh) – Cô chẳng nghe được rõ từ nào cả.

Đoạn quay sang cô và nói:

“Tôi là cha Andrew, Andrew Stern, cô có thể gọi tôi là cha Andrew cho thân thiện, và cô là...?

Câu này cô nghe rõ hơn một chút, ông chìa tay ra, cô khẽ nhìn sang dì Lưu và thấy dì gật đầu nhẹ. Cô đưa tay bắt tay người nọ rồi cố nặn từ trong đầu:

“Xin chào, tôi là Yao, Luo Zhi Yao, hân hạnh được làm quen” – Giọng cô hơi run và thiếu tự nhiên nhưng cha Andrew vẫn giữ biểu hiện cười, cô khẽ thở phào trong lòng, mình nói người ta hiểu, may quá. Nhìn cha Andrew không được khỏe lắm, gương mặt có vẻ mệt mỏi do chuyến bay dài và thời tiết lại chả thuận lợi lắm, cô nghĩ thế.

Chào hỏi xong thì dì Lưu nói gì đó với cha rồi hai người bắt đầu nói chuyện qua lại khá lâu, hai người nói bằng tiếng Pháp (thì phải) khiến cô cảm thấy hơi bối rối. Một lúc sau thì dì Lưu bảo cô đi mời vợ chồng bác sĩ Cảnh tới đây, dì Lưu dặn cô là phải nói với họ đã có thầy trừ tà từ Giáo Hội cử đến để giúp họ.

Cô cúi chào hai người rồi rời đi. Xa xa ở cổng tu viện có một chiếc xe thư báo đang chạy vào.

Hai người còn lại trong phòng khách vẫn thảo luận gì đó rồi nhỏ dần theo từng bước chân của cô và trở nên im bặt dưới âm thanh tí tách của từng hạt mưa rơi. Gió lạnh kèm theo hơi ẩm thổi liên tục vào da thịt cô khiến cô cảm thấy buốt, giá mà mình mang theo một chiếc áo khoác che mưa.

Mưa không ngừng rơi, ánh nắng không thể nào xuyên qua được các đám mây mọng nước. Thứ duy nhất chứng minh đây là buổi sáng chỉ là con số mà kim đồng hồ đang chỉ vào, nếu con người ta định nghĩa thế.

[…]

Lúc cô được bác sĩ Cảnh mở cửa cho vào thì bà Cảnh đang nằm ngửa lõa thể nửa trên ở trên giường, đôi mắt thâm quầng nhắm chặt, trông bà Cảnh có vẻ mệt mỏi. Cơ mặt bà nhăn nhó liên tục hệt như đang chịu đau đớn, dằn xe khi đang ngủ. Mặc dù cùng là con gái nhưng cô vào trong tình trạng này thì không hay. Bác sĩ Cảnh mở lời trước:

“Tôi đang nghe mạch, khám tổng quát cho vợ ấy mà. Sức khỏe cô ấy dạo này kém lắm.”

Đúng thật là trên giường có ống nghe, thiết bị đo huyết áp và một số dụng cụ cầm tay cô nhìn quen mắt. Cô nhìn ra một hướng khác rồi nói:

“Dì bảo tôi mời hai người xuống phòng khách, đã có người trừ tà được Giáo Hội cử đến giúp hai người.”

“Thật sao? Thế thì tốt quá” – Giọng ông Cảnh cao vút lên, không giấu được sự vui mừng “Tôi biết rồi, tôi biết rồi, để tôi kêu vợ dậy rồi chuẩn bị xuống gặp người đó.”

Cô không nghĩ người này lại phản ứng thế này, phản ứng khác hẳn hoàn toàn so với lúc trước. Tuy nhiên tính ra cũng dễ hiểu thôi, cô đáp:

“Vậy tôi ra ngoài đợi hai người nhé.”

[…]

Tận nửa tiếng sau cô mới dẫn họ tới được. Lúc cô tới thì đã có một chiếc bàn tròn gỗ nâu lớn được bày ra, cô không nhớ là mình thấy nó từ trước. Có 6 cái ghế được bày ra, dì Lưu và cha Andrew đã ngồi ở đó, dì Lưu làm cử chỉ mời hai người họ ngồi cạnh cha Andrew rồi gọi cô ngồi cạnh dì. Có một chiếc ghế trống ở giữa cô và ông Cảnh.

Dì Lưu bắt đầu mở quyển sổ ra ghi ghép, cha Andrew quay sang cô và nói:

“Cô Yao có phiền không nếu tôi nhờ cô làm phiên dịch cho hai người này?”

“Ồ không cần đâu, tôi có thể nói lưu loát tiếng Anh, vợ tôi cũng thế. Chúng tôi đã từng có thời gian chuyên tu ở nước ngoài.” – Không đợi cô trả lời, bác sĩ Cảnh đáp, âm sắc và thanh điệu không chuẩn mực như cha Andrew nhưng cô cảm thấy dễ nghe hơn nhiều so với giọng bản xứ.

“Ồ, thế thì tốt quá. Tôi hỏi chuyện vợ ngài một chút được chứ.” – Cha nhìn về phía ông Cảnh và nói.

Bác sĩ Cảnh không nói gì nhưng nhìn về phía vợ mình, cô ấy lúc này trông tỉnh táo hơn một chút, vài giây sau thì bà Cảnh gật nhẹ hai cái biểu thị đã nghe rõ và đồng ý, tuy đầu vẫn cúi gằm.

“Lúc này thì vợ tôi có lẽ không nói được gì nhiều, xin đừng ép cô ấy. Nếu cha muốn hỏi gì thì xin hỏi các câu có thể trả lời có hay không thôi.”

Cha Andrew nghe xong, ngài gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi khẽ nhìn sang phía dì Lưu đang ghi chép gì đó. Đoạn quay sang hai vợ chồng rồi nói tiếp:

“Tôi cũng thấy một số trường hợp vầy rồi. Ồ, tôi già rồi nên hơi mau quên, tôi chưa giới thiệu, tôi là cha Andrew, hân hạnh được làm quen.”

“Hân hạnh được làm quen, tôi là bác sĩ Cảnh.”

Hai cái họ được gọi ra, chẳng có một cử chỉ bắt tay nào cả.

“Theo như bác sĩ Cảnh nói thì vợ ông đang bị quỷ ám nhỉ?”

“Phải, nên tôi mới tới đây để xin giúp đỡ”

“Cho tôi một dấu hiệu gì đó được không, thưa kẻ đang chiếm ngự thân xác này, nếu ngươi muốn.”

Câu này cha Andrew nói chậm rãi và nhấn mạnh vào chữ “dấu hiệu”. Các cặp mắt đều đổ dồn vào bà Cảnh. Bà Cảnh chỉ mắc đầu từ từ và liên tục rồi ôm đầu gầm lên nhẹ. Đột nhiên trong không gian lạnh như băng trong khoảnh khắc nhỏ gây cảm giác đau cho da thịt, dù chỉ thoáng qua nhưng lại rất rõ ràng. Cô nghĩ chắc là nhân vật kia lại xuất hiện như trước.

Bà Cảnh đã buông tay xuống, hết gật đầu rồi lại lắc đầu. Đoạn ngước lên nhìn về phía dì Lưu, chỉ ngón tay vào cuốn sổ, dì Lưu hiểu ý liền lật một trang giấy trắng đưa cho bà Cảnh, đặt cây bút vào giữa rảnh sách.

Bà Cảnh chậm chạp đón với người tới lấy, bà lấy cây bút ra đẩy nhẹ về phía dì Lưu như có ý trả lại. Đoạn giơ trang quyển sách lên về phía 3 người đại diện Tu Viện.

Như là có ma thuật, một nét chữ đỏ dần dần xuất hiện, chậm rãi nhưng trông rất đều và đẹp.

“Ta biết ngươi là ai, cái tên Andrew không phải là tên thật của ngươi.”

“Ta biết tên thật của ngươi, ta biết mặt trái của ngươi.”

“Một số người bạn của ta đã kêu ta cảnh giác về ngươi và ta nên làm thế.”

Và có một nét chữ cuối cùng xuất hiện nhưng bác sĩ Cảnh có vẻ thiếu kiên nhẫn đã lấy quyển sách trong tay vợ mình ra mà coi thử. Bà Cảnh gục xuống mặt bàn ngay sau khi tay rời khỏi quyển sách

Cô như lặng người đi trước những thứ đang hiện hữu trước mắt. Đây là ma thuật! Là ma thuật giữa thế giới sống!

“Oh, ông không nên làm thế thường xuyên nếu ông muốn cứu vợ mình.” Cha Andrew bình thản nói rồi vương bàn tay run run đặt vào vùng động mạch cổ bà Cảnh và xem hai bàn tay bà Cảnh. Tầm mươi giây sau thì cha rút tay về và đưa về phía bác sĩ Cảnh – “Ít ra cũng để những gì nên viết được viết xong rồi hãy làm thế.”

Bác sĩ Cảnh trao cuốn sách đã gập lại cho cha, ngài lật lật vài trang tìm dòng chữ. Lật tới rồi cha đưa tay sờ nét chữ đoạn đưa quyển sách lên ngửi. Cha đưa quyển sách cho dì Lưu, dì cũng làm tương tự. Sau đó dì gấp sách lại và đặt trên bàn. Cô cứ nghĩ là dì sẽ đưa cho cô xem, cô cũng hơi tò mò.

“Cha kiểm chứng được rồi chứ.” – Dì Lưu hỏi

“Tôi nghĩ là được rồi, có vẻ không còn nghi ngờ nào nữa. Đây không phải là khả năng của con người bình thường.” – Cha đáp nhanh.

“Thế cha có cứu được vợ tôi không?” – Bác sĩ Cảnh hỏi.

Cha nhìn bà Cảnh, trầm ngâm một chút rồi nói:

“Tuy hiện tại đã xác định được rồi nhưng khó nói lắm, tôi sẽ làm những gì tôi có thể làm để giúp hai người.”

“Vậy chúng tôi cần làm gì bây giờ?”

Cha Andrew giơ bàn tay gầy guộc của bà Cảnh lên rồi nói.

“Hiện tại thì thể chất vợ ông quá yếu, không chịu nổi những việc sắp tới đâu. Hãy giúp cô ta ăn uống nhiều vào, bổ sung dinh dưỡng. Đừng tiêm dinh dưỡng nhiều quá.”

Đoạn nhẹ nhàng đặt tay xuống, nhìn qua bác sĩ Cảnh mà nói.

“Phần ông, xin hãy bình tĩnh lại đi, tôi biết ông nôn nóng nhưng làm như thế thì chỉ khiến tình hình xấu đi mà thôi. Mong ông hợp tác với chúng tôi.”

Bác sĩ Cảnh không nói gì nhiều, chỉ gật đầu một cái.

Rồi cứ thế mọi người nhìn nhau, không ai nói gì. Chỉ có bác sĩ Cảnh nhẹ nhàng đỡ vợ đang nằm ngục xuống bàn dựa vào ghế rồi mọi người tiếp tục trầm ngâm.

Thân là người chủ trì, dì Lưu lên tiếng:

“Cảm ơn sự phối hợp của hai người. Trời cũng đã trưa, mời hai người tới nhà ăn dùng bữa.” – Vẫn là cách nói trịnh trọng nghe có vẻ xa cách của dì, dì nói bằng tiếng Hoa nên chắc là cha Andrew không hiểu đâu.” – Nói đoạn thì dì Lưu đứng dậy, đi ra mở cửa mà mời hai người.

“Cáo từ.” – Cũng bằng tiếng Hoa, nhưng kèm theo theo cử chỉ chắp tay cúi chào, cha Andrew cũng mỉm cười làm y thế với bác sĩ Cảnh. Rồi bác sĩ Cảnh dìu vợ đi ra cửa, trông có vẻ khá khó khăn, cô toan đứng dậy thì dì Lưu khẽ lắc đầu với cô tỏ ý cứ ngồi lại.

Hai người họ vừa ra khỏi cửa thì dì Lưu không nhanh không chậm khép cửa lại, trông có vẻ không được lịch sự lắm với hai người kia.

Rồi hai người thảo luận với nhau một hồi lâu, chốc chốc lại giở trang giấy có chữ đỏ ra chỉ trỏ, chốc chốc lại nhìn cô rồi phân tích gì đó bằng tiếng Pháp cô không tài nào hiểu được khiến cô hơi bối rối. Cô cũng chẳng biết dì bảo mình ngồi lại để làm gì mà không đưa hai người đó đi thì có vẻ phải hơn.

Đến khi cô cảm thấy đói meo rồi thì hai người mới ngừng bàn. Dì dặn cô đưa cha tới phòng chuẩn bị sẵn rồi xuống nhà bếp ăn trưa. Sau khi xong thì lấy phần ăn dì đã dặn nhà bếp làm riêng cho cha rồi mang lên cho ngài.

Cô làm y vậy, phần ăn của cha cô tò mò hỏi thì nhà bếp chỉ nói là không đường, ít muối và thêm nhiều ớt vào thôi. Cũng một món xào, một món canh và một món thịt, không có cơm gạo mà thay vào đó là một phần bánh mì. Trời mưa tầm tã nên nhà bếp chuẩn bị một cái khay có nắp đậy trong cho cô.

[…]

Khi đến nơi thì cha đang đeo kính ghi chép gì đó, ngài dùng bút chì để biết. Ngài khách sáo cảm ơn cô rồi cứ tiếp tục đi chứ chưa ăn vội. Cô chào ngài rồi lui đi.

Chắc mẩm là mình nên về phòng, cô nghĩ thế. Vừa chuẩn bị mở cửa thì cô thấy dì Lưu đang gọi cô ở phía cuối hành lang, cô bước tới không chút suy nghĩ.

[…]

Không dài dòng gì cả, dì Lưu dắt cô vào phòng, trên bàn là quyển sách có dòng chữ ban nãy được một viên đá chặn giấy đặt đè lên để không bị lật trang.

Dì Lưu đưa quyển sách cho cô, bảo cô xem thử dòng chữ đó thoải mái. Cô lưỡng lự một chút nhưng vẫn cầm lên, nét chữ đã khô rồi. Tự dung cô tò mò đưa nó lên ngửi, cô nhớ 2 người lúc nãy cũng làm thế thì phải. Có một mùi sắt, tương đối nồng, kèm theo mùi lưu huỳnh cháy nữa. Mùi sắt thì có vẻ là máu, mùi còn lại thì cô chịu. Cô nói cảm thán:

“Là máu ư?”

“Ừ, là máu.” – Nói đoạn dì Lưu nhẹ nhàng lấy quyển sách từ tay cô – “Chúng ta không cần thêm bằng chứng gì cả, cha Andrew cũng đã xác nhận rồi.”

Dì Lưu không nói gì thêm về mùi lưu huỳnh cháy, ngẫm lại thì nó hơi nhẹ, chắc cũng không quan trọng lắm.

“Vậy ta làm được gì bây giờ?”

“Dì nhớ là đã nói rồi, cha Andrew là một người có kinh nghiệm trong việc trừ tà. Chúng ta sẽ thực hiện Lễ Trừ Tà, có vẻ là thứ duy nhất ta có thể làm lúc này.”

Dì nói nhanh tiếp:

“Nhắc mới nhớ, ban đầu ta tính để con giúp ta nhưng có cha Andrew rồi thì chắc không cần đâu. Khi nào rảnh thì mang quyển sách đó trả lại thư viện nhé.”

“Thế khi nào chúng ta chuẩn bị, con có giúp được gì không?”

“Dì cũng không biết nữa, có vẻ cha Andrew đang cần sự cho phép gì đó nên ngài tìm cách hoãn binh. Có thể tiến hành trong vài tuần tới.”

“Vậy con có giúp được gì không?” – Cô hỏi lại khi dì Lưu không đề cập gì cô.

“Có việc gì cần giúp dì sẽ nói sau, tạm thời nghỉ ngơi đi. À, con có thư này, lúc nãy ta quên mang cho con.”

Dì lấy từ ngăn kéo ra, là một phong bì có đề tên người gửi là ‘Phòng Giáo Vụ trường Đông Thành’. Cô cũng đoán được nó là gì rồi. Dì Lưu xin phép cô rồi mở phong ấn, lấy ra 2 tờ giấy, một tờ là quyết định tốt nghiệp, một tờ là bảng điểm các môn. Điểm số cô cũng không tệ, dì Lưu đứng dậy xoa đầu – dì cũng không làm như vầy thường xuyên lắm.

Nói sao nhỉ, cô cũng không mấy bất ngờ về kết quả này. Thay vào đó cô lại hơi lo sợ, lo sợ vì tháng tới là tới kì thi đại học. Cái lo của cô không phải là sĩ tử lo lắng về không biết phải ôn gì, mà là vì cô không đăng kí trường nào cả. Cô đã suy nghĩ rất kĩ về điều này, cô quyết định dùng thời gian còn lại làm người của Tu viện.

Trước giờ dì Lưu không hỏi cô nhiều về việc học, nhưng cô vẫn có một cảm giác tội lỗi dấy lên. Lúc này cô hơi lo không biết trả lời sao nếu dì Lưu hỏi về kì thi sắp tới hay nguyện vọng trường học nào.

Cô cố gắng hết sức tỏ ra vẻ tự nhiên nhưng nét mặt cô vẫn thoáng có nét sợ hãi. Mọi biểu cảm này đều lọt hết vào mắt dì Lưu, nhưng dì vẫn bình thản như không.

Dì mỉm cười, xoa đầu cô lần nữa, cô không biết là dì có biết chuyện hay không nhưng vẫn cảm thấy nhẹ đi một chút. Dì cẩn thận gấp lại các giấy tờ rồi nhét trở lại vào bao thư và đưa cho cô.

“Chúc mừng con đã tốt nghiệp. Con cứ làm gì con thích, miễn là nó không trái niềm tin của con và chịu trách nhiệm được cho việc đó là được rồi.”

Cô chỉ biết im lặng không nói được gì cả. Ngoài kia mưa có vẻ đã dịu một chút, gió không còn thổi mạnh nữa.

Dì Lưu mỉm cười, xoa đầu cô một lần nữa và bảo cô rời đi, dì có việc bận.

Cô cúi chào dì Lưu, lần này thì có vẻ sát hơn, lí do cả hai đều hiểu.

Khi cô đã đi được một đoạn rồi thì dì Lưu cũng rời phòng và đi tới phòng khách – nơi lúc nãy mọi người ngồi họp.

Chiếc ghế thứ 6 lúc nãy trống nay đã có ai đó ngồi.

Dự báo thời tiết vừa đưa tin cơn bão sẽ tan trong ngày tới, một vài vùng sẽ vẫn còn mưa rải rác. Dự tính cả đất nước Trung Hoa sẽ được đón nắng đẹp trong ngày hôm sau.

Thật ra là một tin tốt nên vui mừng nhỉ?

---------------------------

Mình sẽ cố gắng hoàn thiện phần 2 chapter này trong thời gian ngắn nhất.

Quảng cáo

Luợt xem: 213.
Lượt bình chọn: 0.

"There is no Sanctuary" - it takes them a life to know so

Sắp xếp bình luận theo

14 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Mặc dù hơi câu giờ nhưng truyện cũng đã đi được 7 chương rồi. Mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ cũng như góp ý của mọi người ạ ^^

  2. Tình tiết và nội dung cũng như văn phong của tác giả làm cho người đọc bị lôi kéo vào một thế giới với nhiều bí ẩn. Có điều là đôi chỗ còn hơi lặp từ, mong bạn cân nhắc trong cách dùng. Còn lại đều hoàn hảo.

  3. Mình chưa đọc nội dung. Nhưng mình để thấy trong phần trình bày, bạn có 1 lỗi. Khi bạn dẫn lời nói và đặt trong ngặt kép rồi sau đó bạn dẫn tiếp bằng lời kể chuyện, bạn không cần đặt dấu "-" này nữa mà thay vào đó là dấu phẩy hoặc khỏi cần cũng được, bạn viết hoa chữ đầu của dòng kế tiếp luôn.

    • Cảm ơn bạn đã cho nhận xét rất đúng đắn ạ, mình đã lưu ý và sẽ chỉnh sửa ngay khi mình có thể ạ. Cảm ơn bạn đã ủng hộ "Nocturnal Castle" của mình à ^^ - Kirin Nightblade

  4. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Cả đêm hôm qua anh ngủ ở chiếc ghế dài gần giường cô, cô ngủ được khoảng một hai tiếng lại thét lên ...

- Bố ơi, hôm nay là ngày gì? Bố biết không? ___ Một cô bé nháy mắt tinh nghịch nói - ...

Chương: Gioi Thiệu    vừa đọc thành biển cả , vừa đọc hóa tang điền . vừa đọc chém ngàn ma , vừa ...

- Từ Linh . Một giọng nói vang lên làm nó giật mình . Nó chưa kịp nói gì thì chủ nhân giọng nó đã ké...