Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Lời mở đầu

Quảng cáo

Hỡi Nhật Nguyệt thần đất trời , mấy nghìn năm trôi qua như sóng đánh  . Nàng nhạt nhẽo , vô tình nhưng nàng chỉ là làm tất cả để đổi lấy nụ cười của hắn . Hắn băng lãnh , đến người cũng phải sợ . Mang trong mình "Khí thể nguyên lưu" - thứ mà ai cũng muốn có , sức mạnh tối cao , tạo nên trời đất . Nàng là "Niết Bàn" Phượng Hoàng Lửa - là đôi tình lữ yêu còn hơn cả mạng cùng với chàng là " Khí thể nguyên lưu" trong truyền thuyết mà ai cũng biết , họ được cho là vị thần tạo nên trời đất . Hỏi Nhật Nguyệt thần đất , nếu người đã không thể ghép đôi cho con và chàng , vậy vì sao người lại để con gặp chàng ? Cho tới khi con tan thành mây khói nụ cười của chàng mãi không xuất hiện .Nếu có kiếp sau , xin người hãy cho con đừng gặp lại chàng ...

Lần đầu gặp chàng , trong tình cảnh huyết tinh nhiễm phủ , lúc đó chàng mới chỉ 4 tuổi . Chàng bế ta lên , cả người chàng rất lạnh , cả người chàng tràn ngập băng khí hộ thể , không giống với khí chất mà một đứa trẻ nên có ,ngay cả khuôn mặt chàng cũng không mang một tia non nớt .15 năm chàng nuôi ta lớn , dạy ta viết chữ , dạy ta đàn cầm , dạy ta thức tỉnh dị năng của mình . Nhưng chàng lại nhạt nhẽo , lạnh băng . Ta theo đuổi chàng , chàng chê ta bỉ ổi , chê ta tiện nhân .Ta chịu đau đớn từng chút một với thứ mà chàng giao cho ta , cố gắng nở nụ cười , mà chàng lại nói ta là công cụ của chàng , làm thế là chuyện đương nhiên .

Ha ,haha . Cả đời Long Vương ta chưa bao giờ chịu sự sỉ nhục như vậy . Chàng trúng độc , ta nhịn đau đớn lấy về cho chàng , nhưng chàng lại hất bát không uống . Chàng bị thương , tim ta như tan nát ,chỉ dám để thuốc trong thiền dược(1) rồi đứng nhìn . Chàng giao nhiệm vụ , vào thanh lâu , ta cũng chỉ biết tuân mệnh . Chàng vì Nữ Oa thiên tử mà cho nàng hành hạ ta , đánh đập ta, cho ta uống thuộc độc . Chàng chính ta đâm ta một nhát kiếm , chính tay kết thúc sinh mạng của ta . Vậy thì chàng có tư cách gì xứng đáng làm người ta yêu chứ , vậy vì sao chứ ? ta đã trúng đọc quá sâu rồi , sâu tới nỗi không có thuốc giải .

Ta là Niết Bàn , là phượng hoàng nhưng nô tỳ mãi là nô tỳ , chim sẻ mãi mãi là chim sẻ . Dù có chức cao vọng trọng , dù có tiến hóa tới đâu , thì vẫn là nó . Nàng chỉ là một con chim sẻ xấu xí , dù ở trên cành cây hót hay thế nào đi nữa thì người ta cũng không để ý . Chàng là Nguyên Lưu cao cao tại thượng , là người tạo nên trời đất . Hỏi , một con chim sẻ làm sao có tư cách đứng với rồng chứ .

Nhát kiếm mà chàng đâm ta chết , là nhát kiếm kết thúc sinh mạng của ta , và cũng là nhát kiếm kết thúc quan hệ giữa hai chúng ta...
 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 160.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Bạn chắc hẳn có một ước mơ trở thành 1 người huấn luyện rồng , bạn muốn trở thành vua của loài rồng ...

Trở về phòng trọ với tâm trạng mệt mỏi sau một ngày bôn ba trên đường phố hà nội , trên đường về bắt...

-Nếu như cô làm việc không chăm chỉ thì sẽ bị phạt đấy!_Thiên Hàn bước đến, dùng tay nâng cầm Minh L...

Ngày tăm tối...,ngày mà lần đầu tiên tôi thấy em khóc, bờ vai em khẽ rung, đôi mắt đỏ hoe...hai hàng...