Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3 : Đừng hòng trốn

Quảng cáo

11h đêm tại biệt thự của Bảo Ngọc

 

A Khuê: Cô chủ gọi chúng tôi có chuyện chi ạ

A Thuê: Có phải liên quan đến chàng trai này

Bảo Ngọc: Chính xác rồi A Thuê đem cậu ta đi tắm A Khuê đi lấy đồ rồi thay cho cậu ta sau đó đem cậu ta vào phòng cho cậu ấy ngủ để mai ta còn ép cung nếu cậu ta có vết thương thì băng lại rõ chưa

A Thuê: Vâng đã rõ

A Khuê: Vâng

Bảo Ngọc: Đem vào phòng nhớ khóa các cửa lại hết nghe chưa được rồi ta đi làm vài việc

Trong phòng Bảo Ngọc

* ting ting *

Bảo Ngọc: Giờ này ai nhắn tin vậy...a ra là Bát Nhã

Bát Nhã: Hé nhô bạn hiền nghe nói đã bắt được chàng trai nào đúng không

Bát Nhã:Nè trả lời đi đừng có mà seen mà không reep

Bảo Ngọc: Là ai nói cho nhà mi biết vậy

Bát Nhã: Là Tiểu Mãn a

Bảo Ngọc: Haizz con nhỏ đó lúc nào cũng ba cái chuyện này còn công việc thì thành đống

Bát Nhã: Nếu cần tao có thể tìm hiểu thêm về cậu troai đó cho mày nha

Bảo Ngọc: Nhờ mày vậy

Bát Nhã: Còn chuyện về ba mà...(tút tút tút)

Bảo Ngọc: Nhiều chuyện hừ

*Cạch*

A Thuê: Thưa cô chủ chúng tôi đã đưa cậu ấy vào phòng rồi ạ

Bảo Ngọc: Tốt A Khuê đâu

A Thuê: Cậu ấy đi bắt con mèo lại rồi ạ

Bảo Ngọc: Mèo á

A Thuê: Vâng ạ một con mèo tha cà vạt trong đồng phục của cậu ấy rồi ạ

Bảo Ngọc: Hả cậu ấy bị con mèo tha đồ đi ư thế ai canh giữ cậu ấy

A Thuê: Dạ là t...á chết rồi

Bảo Ngọc: Thật là cậu bất cẩn quá đó

A Thuê: Có lẽ cậu ấy sẽ không vượt qua cánh cửa bị khóa đó đâu

Bảo Ngọc: Đừng vội khinh người

A Thuê: Vâng *sao cô chủ lại xem trọng người đó vậy chứ nhỉ*

* Phòng canh giữ Minh Quân *

Bảo Ngọc: Cửa vẫn khóa *bước vào* ặc cửa sổ mở tang hoang

A Thuê: Đùa ư cửa sắt đó

A Khuê: Xin lỗi tôi đến trễ do...chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình vậy nè cửa sổ bị đấm gẫy ê đừng đùa chứ là cửa sắt đấy

Bảo Ngọc: Cũng không thể trách các người được mau mở hệ an ninh lên

Trong phòng trà

Người hầu: Thưa cô chủ đã đóng tất cả các cửa rồi ạ

Bảo Ngọc: Tốt quản lí đem trang phục đó cho ta lần này đích thân ta đi tìm cậu ta

Quản lí: Vâng

Ngoài sân

Bảo Ngọc mặc trang phục đen trên tay cầm một quả boom khói trên vai có một vòng dây dài đôi mắt khép lại cảm nhận chỉ trong chớp mắt đã biết vị người đang trốn sau đống cây kia là ai miệng cô khuyết lên tựa một vằng trăng rồi di chuyển như hợp nhất với bóng tối rồi tiếng gần đến người đang ngồi trong bụi cây có hao bồ công anh mọc xung quanh cô dần tiến đến tay gần chạm vào cậu thì...

 

~~~ Hết tập sau sẽ biết nhé moa moa ~~~

 

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 204.
Lượt bình chọn: 0.

Là học sinh lớp biết vậy là được

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

RỒI CHÚNG MÌNH SẼ HẠNH PHÚC... GIỐNG NGƯỜI TAChúng mình yêu nhau mà chẳng giống người taChẳng thể ở ...

Mùa lũ năm ấy, tôi gặp anh khi làm thanh niên tình nguyện của xã. Không nón, không áo ...

XUÂN 2016 *** MỘT Xuân cho một tuổi đời! MÙA vui vạn sự muôn lời AN KHANG XUÂN hoa ...

Chu Nhất Bình cương đóng cửa cùng phương trà trò chuyện, Tiểu Bạch liền từ Tử Linh rừng rậm xuất hiệ...