Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 46

Quảng cáo

Đó là lần gặp nhau đầu tiên của hai đứa, sau hai tháng trời, tường chừng như cắt đứt liên lạc mãi mãi. Tình cảm của tôi vẫn vậy, mỗi mối tình qua đi đều có chút lưu luyến nhất định, thật ra là rất khó để buông bỏ. Nếu như tôi nói chuyện quay lại giữa hai đứa tôi là không thể, thì có lẽ tôi đang tự dối lòng mình rồi. Tôi vẫn chờ cô ấy, chỉ cần, cô ấy muốn quay về là được.


Giữa tôi và Linh, không có chuyện gì để nói với nhau, thật ra là, dù có hàng ngàn câu chuyện muốn nói với nhau đi nữa, khoảng cách nào đó, làm im lặng giữa một trong hai đứa, ngự trị khoảng thời gian ấy rất dài. 

Đường Hà Nội vào thu, cái chớm thu chưa thể làm con người lạnh đi bởi thời tiết được. Có chăng là lạnh đi ở trong lòng. Lạnh đi trong cảm nhận, lạnh đi vì một ai đó...

Vẫn giống lần chúng tôi còn bên nhau, tôi đưa cô ấy về nhà sau mỗi lần đi chơi. Tôi dừng lại ở đầu ngõ, cô ấy xuống xe, tôi nhìn theo bóng dáng đó, còn cô ấy lạnh lùng bước đi. Chỉ khác những lần đó, lần này cô ấy cứ lạnh lùng bước qua cánh cổng nhà, chẳng một lần nào quay mặt lại, chẳng một nụ cười dành nào cho tôi. Tôi thẫn thờ, khẽ cúi đầu, tạm có thể thở hắt ra mà không đau đớn. Cô ấy đã về nhà an toàn... Vậy phố xá này, con đường này, lại mình tôi đơn độc trải qua nó...


Tối hôm ấy, chẳng biết tôi đã đi những đâu sau đó, chỉ biết khi về đến nhà, khi tôi đặt mình xuống giường, chiếc đồng hồ phát quang trên tường, đã tích tắt từng nhịp một, chạy nốt vài vòng cuối cùng, của ngày hôm đó... 23 giờ 52 phút.



Ngày hôm sau, thức dậy trong thể trạng uể oải, tôi cố vươn người dậy tắt cái báo thức đang reo ầm ĩ bên cạnh. Ngồi trên giường, cứ đơ ra vài phút như vậy, mãi một lúc tôi mới hạ được quyết tâm, bước xuống giường, chuẩn bị mọi thứ cho một ngày mới.


7 giờ 10 phút, tôi có mặt tại lớp học. Hôm nào cũng vậy, tôi luôn là đứa đến lớp sớm nhất. Thói quen từ rất lâu rồi. Chẳng thể bỏ được. Cất cặp vào ngăn bàn, bước thật nhẹ nhàng ra hành lang, đặt đôi tay tựa vào lan can, tôi nhìn ngắm mọi thứ ảm đạm dưới sân trường. Thu về rồi, làm tôi thèm những cơn gió lạnh, đủ lạnh hơn bản thân tôi bây giờ. Thèm cả cảm giác, mong chờ hình ảnh ai đó, bất chợt đi trên sân trường. Thèm tiếng ai đó gọi tên mình từ xa, những cái vẫy tay, những cái nháy mắt ... Cảm giác nào đó, làm tôi thôi điên lên những lần bất chợt vì nhớ.


Đang thẫn thờ suy nghĩ, chút gì đó làm đôi mắt tôi phó mặc thực tại, phó mặc mọi thứ xung quanh. Để rồi tự nhiên có thứ gì đó va vào chân tôi, thì tôi mới giật mình tỉnh lại. Tức tối, quay mặt lại, tôi nhìn thẳng vào cái đứa nào đó vừa đá mình. Có chút dãn ra ở đồng tử vì bất ngờ, đập vào mắt tôi là nụ cười của con nhỏ 12a12. Nó nhìn tôi ra điều thỏa mãn lắm. Đá tôi phát đau rõ đau vào bắp chân, rồi chỉ cười cười mà rời đi. Tôi bất động, chẳng có thể nói gì, làm gì hay phản ứng gì?


Ngày trước đây, giữa tôi và Linh, mọi thứ cũng bắt đầu từ những điều đơn giản như vậy mà. Tự nhiên từ lồng ngực dồn lên một đợt cảm xúc làm nóng xè đôi mắt. Tôi bình tâm lại. 


- Hey, đứng lại đấy. 


Nhỏ ngoái lại nhìn, thôi cười, nhìn tôi chăm chú, như thể muốn nghe điều gì đó, tiếp theo từ tôi.

Tôi rời khỏi thành lan can, bước thật chậm lại gần cô ấy, cái dãy hành lang lúc đó, vẫn vắng vẻ và ảm đạm khó tả. Cứ như. Ở cái nơi rộng lớn này, chỉ có mỗi hai đứa tôi. Hai con người xa lạ.

- Vừa làm trò gì vậy? - Tôi nheo mắt.
- Đá. - Cô nàng đáp tỉnh bơ.
- Đá chuẩn và có lực thật đấy? - Tôi cúi xuống xoa chân.
- Vậy đá nốt chân kia nhé? - Cô nàng chỉ vào bắp chân còn lại của tôi.

Ngay lập tức, tôi lùi người lại. Cô ta được thể cười tít cả mắt.


- Tên gì vậy? - Tôi lên tiếng chữa thẹn.
- Hỏi làm gì?
- Để báo với thầy giám thị, về hành vi làm tổn hại sức khỏe, thể chất người khác của bạn.
- Hoàng Mai, 12a12. 
- Phạm K, 12a5.


Cô ta nhìn tôi, rồi biểu cảm một khuôn mặt rất kỳ lạ, sau đó, lãnh đạm bước về lớp của mình. Tôi ngơ ngơ người, rồi lắc đầu nguầy nguậy, lại ra lan can đứng, nhìn mọi thứ buồn bã trước mắt, như cái lúc chưa bị cô ta phá đám...


7 giờ 30, tiết 1 bắt đầu. Cái chỗ ngồi thật khuất ở góc lớp vẫn dành cho tôi. 12 năm học rồi, chưa một lần nào thay đổi. Thầy toán bước vào lớp. Cả lớp theo nguyên tắc từ cổ xưa, đứng dậy, hô vang câu lệnh: Chúng em chào thầy ạ. Và ông thầy chỉ việc gật đầu, chúng tôi đã hiểu ý là được ngồi xuống rồi.


Có thể không đúng cho lắm, khi mà tôi nói, thầy dậy toán lớp 12, là ông thầy bá đạp nhất tôi từng học trong 12 năm qua. Không phải bá đạo trong lời giải hay cách làm toán, mà là bá đạo ở nhiều thứ... nó chẳng liên quan đến toán học một chút nào.


- Sau đây, một số em mang vở lên cho tôi kiểm tra.


Phần đông bọn con trai chúng tôi đang run bần bật vì câu nói đó. Tính lười ăn vào máu, vở ghi có thể đủ, nhưng vở bài tập, chắc chắn là phải thiếu.


Thầy nhìn xuống lớp tôi, rồi cười cái nụ cười rõ là đen tối. Bọn con gái thì ngẩng cao đầu nhìn thầy, còn cả lũ con trai thì cứ coi mặt bàn là địa điểm quan sát. 

- Xem nào, tên anh nào nhiều sát khí nhất trong lớp nào... Phạm K, Hoàng Huân, Nguyễn Kiều, Đào Văn Chính. 4 em mang cả vở ghi và bài tập lên tôi kiểm tra.

Ứa nước mắt luôn. Thằng Huân và tôi ngồi cạnh nhau, trước khi mang vở lên, kịp vỗ vai, ôm nhau một cái đồng cảm. Còn hai thằng kia cũng chẳng khá hơn, cái vẻ mặt chảy dài ra.

Một lát, lật và lật, thì thầy trả vở cho chúng tôi.

- Cả 4 em đều thiếu vở bài tập. Kiều thì gi chép bài khá đầy đủ, 5 điểm. Chính và Huân thì ghi thiếu bài, không làm ví dụ tôi giao, 2 điểm. Còn của Phạm K thì, vở không ghi tên, 0 điểm.

Cả lớp ngớ ngớ nhìn tôi, rồi cười ầm lên. Tôi méo mặt, luật ở đâu ra vậy hả trời?

Thầy nhìn về phía tôi, đáp lại con mắt rò xét từ tôi, như thể nói rằng, tôi chính là luật ở cái lớp này!!!


Thằng Huân đã kịp thời nhẹ nhàng, chạm vào nỗi đau như cắt của tôi bằng tràng cười không thể đê tiện hơn. Tôi trừng mắt, nó mới thôi làm cái bộ dạng chế giễu thậm tệ với tôi.

- Mày hơn tao tận 2 điểm đấy! - Tôi nói với nó.
- Ờ. 

Nó sực tỉnh, rồi thành ra vừa cười vừa khóc.


Y như có cái gì đó hoạn nạn , mấy thằng con trai lại tìm đến nhau đồng cảm, bằng việc 4 thằng chúng tôi, bắt thằng Kiều phải khao một bữa ở căn tin, vì nó được điểm cao nhất bọn. Nó chẳng thể nào cãi nổi cái lý lẽ của chúng tôi, nên cứ im lặng mà thổn thức gào thét... 5 điểm của nó tự nhiên trở nên thật vĩ đại trong lòng chúng tôi, nhất là cái bụng chúng tôi nó cứ liên tục gật đầu đồng ý.

Bước vào phòng ăn cantin, lần nào cũng vậy, có chút kỷ niệm lại hiện về, vài con người đã qua lại kéo tôi về quá khứ ảm đạm, buồn tẻ.

- Như cũ. - 3 thằng đồng thanh nói, Thằng Kiều thảm hại lóc cóc đi mua nước và đồ ăn. 3 thằng tôi ngồi cười như điên với nhau.
- Anh K. - Tự nhiên có cái giọng nói nào đó quen thuộc vang bên tai tôi, bả vai tôi như có bàn tay ai đó đặt nhẹ lên. 

Hai thằng bạn tôi tròn xoe mắt nhìn tôi, Tôi quay mặt lại nhìn phía sau mình. Ra là Lam, đứa em gái kết nghĩa của tôi, cũng học 12a12.

Vội đứng phắt dậy, kéo nó ra khỏi cái bàn tôi đang ngồi, chứ nó mà đứng đây chút nữa, hai thằng bạn tôi lại hiện nguyên hình thì chết.


- Đi ăn một mình à? - Tôi hỏi nó.
- Không, đứng trên lớp, ngó xuống cantin thì thấy anh, xuống ăn cùng. Hi.
- Khá lắm. 
- Rồi vào đây, bàn trong cùng ý, chờ anh đi mua đồ ăn.
- Hehe.
- Cười giề, vào đợi đi.


Thế là tôi buồn rẫu rĩ, chào 3 thằng bạn thân đang nói cười rôm rả, với đống đồ ăn có phần của tôi trước mặt. Tất nhiên, khi tôi rời khỏi bàn ăn đó, phần của tôi đã được chia đều cho 3 đứa kia rồi. Cuộc đời thật bất công.

Mua đồ ăn xong, trở về cái bàn trong góc phòng ăn, nơi Lam đang đợi mình.
Đặt xuống.


- Dạo này anh thế nào rồi? - Lam chống cằm, tròn xoe mắt nhìn tôi.
- Tự nhiên hôm nay quan tâm anh vậy, anh mày chưa chết được đâu.
- Thế sao em nhắn tin không trả lời? hả?
- À điện thoại hết tiền, méo muốn nạp. Hề Hề.
- Anh giỏi lắm. - Lam hậm hực. Thấy vậy, tôi mới đưa chai nước lạnh trước mắt, áp vào mặt Lam. Cô ấy, lại nhăn mặt, tức tối hơn nhìn tôi.
- Hạ hỏa chưa?
- Em không dỗi trẻ con như anh.
- Rồi, anh trẻ con, em đi chấp trẻ con làm gì? Mà cho anh hỏi này.
- Nói đi.
- Lớp em có đứa tên Mai phải không?


Lam làm vẻ mặt suy nghĩ vài giây, đến là trầm ngâm. Sau đó lạnh lùng nhìn tôi mà nói.


- Anh không sợ cái Linh ghen sao mà hỏi em về Mai?

Quảng cáo

Luợt xem: 244.
Lượt bình chọn: 0.

Tôi yêu một cô gái màu xám, bị cả thế giới màu trắng coi là đen. Nhưng tin tôi đi, trong thế giới màu đen, cô ấy là thuần khiết nhất!!!

Đã hoàn thành!

Sắp xếp bình luận theo

43 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Chán nản lại lục lại, cảm giác thiếu đi quá nhiều chi tiết nhỏ nhặt, làm thời tiết đông về càng khó chịu.

  2. Có hơi bị dội vì khoản finish move của thím nha pudency
    Gì mà 1 mạch vậy thím, làm e nhớ cảm giác hóng truyện quá

  3. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Dễ cũng đã năm rồi đấy ba nhỉ? Ba năm con không một lần được trông thấy ba, ba năm con sống nơi ngườ...

Chúng ta hiện đang sống trong một xã hội đầy tàn khốc và nghiệt ngã. Những kẻ khôn ngoan hơn, ranh m...

-Hỡi những thần dân 10c -What? -Thấy lớp phó như tôi tốt không??? -Như quần -Vậy một hồi ý kiến ...

Nó thay đồ xong lấy lại vẻ bình tĩnh hít một hơi thật sâu mở cửa bước ra,trời ơi chuyện gì thế này s...