Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 9: Cái giá của sự ích kỉ

Quảng cáo

***
Hatsuya không hề biết từ nhỏ tôi đã không ưa hắn. Chắc chắn tôi không phải người phán xét người khác qua vẻ bề ngoài, nhưng với hắn thì có lẽ đó là một ngọại lệ, tôi không ưa hắn thì cái nhìn đầu tiên vì mái tóc màu cam xấu xí của hắn.
Tôi còn nhớ lần đầu gặp hắn ở đám tang ba mẹ, mái tóc cam đó đã phá hỏng hoàn toàn màu sắc u tối của không khí. Hatsuya đi cùng Shiro và chú Tamada, chúng tôi đã quen biết và thân nhau từ đó, tôi, Meila, Hatsuya và Shiro.
Hatsuya rất thích Meila, lúc nào hắn cũng tìm cách ở để ở cạnh chị ấy, mọi thứ liên quan đến Meila đều biến thành tốt đẹp trong mắt hắn. Có lần Hatsuya còn hái trộm một bó lưu ly lớn để tặng Meila, rốt cuộc khiến chị ấy bị chủ vườn đuổi đánh, nhưng cuối cùng vẫn đem về được một vài cành hoa.
Một điều nữa khiến tôi ghét Hatsuya là vì hắn là em của Shiro. Tôi luôn mong được ở cùng nhà với Shiro, được hoc cùng cậu ấy và nghe cậu ấy đàn mỗi ngày. Là ghen tị, đúng vậy, từ nhỏ tôi đã thích ở cạnh Shiro vì cậu ấy rất yên bình.
Bây giờ tôi nhận ra mình còn ghét Hatsuya nhiều hơn trước, đặc biệt là sau khi Katsuke khẳng định hắn đã giết chị̣ tôi.
***
- Hôm ấy tôi bị phạt ở lại lớp trực nhật, sau đó ngủ quên tại trường, khi tỉnh dậy thì trời đã tối. Lúc rời khỏi phòng thì đột nhiên nghe tiếng người. Chính mắt tôi thấy ba bóng người rủ nhau lên sân thượ̣̣ng. Lúc ấy tuyết đã bắt đầu rơi, Giáng Sinh mà, tôi cảm thấy lười nên không hứng thú đi theo cho lắm, nhưng một lúc sau chợt nghe tiếng gây gỗ ồn ào nên tò mò đi theo. - Katsuke kể lại, giọng cậu ấy đều đều trong gió.
- Lúc tôi chạy lên thì thấy Hatsuya đang cầm dao trong tay, Shỉro đứng đối diện, còn Meila thì đang khóc cạnh Shỉro. Hatsuya la hét gì đó và đột ngột nhào đến định đâm Shiro. Meila đã đỡ cho cậu ấy. -
Katsuke tiến đến chỗ tôi và đặt tay lên vai Shỉro trong khi nói. Mặt Hatsuya lúc này trắng bệch, hắn nhìn trân trân xuống đất, tay nắm chặt.
- Chỉ vì cô ấy yêu mày, Shiro ạ, nên cô ấy mới phải chết. " Nhưng tớ yêu Shiro." Cô ấy đã nói như vậy trước mặt tao như thể lời tỏ tình của tao giống như một hạt bụi vô tình rơi vào mắt cô ấy. Còn mày, mày đã nói những gì cơ chứ, nhứng lời rẻ rúng đáng kinh tởm của mày khiến cô ấy chỉ muốn chết đi. - Hatsuya tiếp tục chửi rủa.
- Lời tôi nói chẳng có gì sai cả. - Shiro trả lời, cậu ấy nắm lấy tay tôi và siết nhẹ, đủ cho tôi cảm thấy hơi ấm quen thuộc mình đã xa cách bấy lâu. Tuy biết tình cảm giữa chúng tôi là sai trái nhưng tôi vẫn không thể nào ngăn con tim mình đập loạn trong hạnh cái hạnh phúc nhỏ nhỏi ấy.
- Những điều mày nói là sai trái, giống như sự tồn tại của mày vậy. Đáng lẽ ra mày không nên được sinh ra, đáng lẽ ra lão già Tamada ấy sẽ cho tao tất cả cái tao muốn nếu mày không phải anh tao, đồ khốn ạ̣ -
- Đừng lôi cả ông ấy vào ! Nếu tôi còn nghe thêm một lời phỉ báng nào nữa từ miệng cậu thì đừng trách. - Shiro thậ̣t sự tức giận, tuy vậy nhưng không hề siết chặt tránh làm đau tay tôi.
- Ông già đó là một thằng tồi. - Hatsuya ngẩng mặt lên nhìn Shiro và cười đểu.

Ngay lập tức Shiro buông tay tôi và đấm thẳng vào mặt Hatsuya một cú mạnh. Cả hai bắt đầu lao vào nhau như hai con thú. Shiro có vẻ mạ̣nh hơn, cậu ấy đấm mạnh đến độ khiến Hatsuya chảy máu mũi. Tôi chưa từng thấy Shiro hung hăng như vậy, cậu ấy từng bị đuổi bởi một đám côn đồ, nhưng lại né tránh không muốn đánh đấm, trong khi bây giờ lại đánh nhau như một kẻ lưu manh. Bộ dạng của cậu ấy có phần khiến tôi sợ hãi.
- Dừng lại mau. - Tôi lao đến và chắn giữa hai người, vô tình bị Hatsuya đấm một cái vào má.
Sau khi đẩy lùi Shiro cho Katsuke giữ lấy, tôi bước lên phía Hatsuya và đấm cho hắn mộ̣t cú khiến hắn loạng choạng ngã chúi.
- Cú đó là đáp trả.-
Tôi đá Hatsuya một cú khác vào bụng, lần này hắn ngã xuống đất và ôm lấy những chỗ bị thương.
- Cú đó là cho cái tát ban nãy. -
- Còn bây giờ là trả thù cho Meila. - Tôi nhào đến đè lên người Hatsuya và đấm liên tục vào mặt và ngực hắn.
- Mày nghĩ chỉ có có mình mày yêu chị ấy thôi ư? Còn tao thì sao? Tao là củ khoai tây à? Mày yêu một người thì có quyền giết kẻ khác để giành lấy họ ư? Nếu tình yêu dễ dàng có được như vậy thì con người ta đâu phải tự tử chỉ vì thất tình hả? -
Hatsuya đau đớn nhưng chẳng thể kháng cự được. Tôi vẫn tiếp tục đấm, mặc kệ Shiro đang nhìn mình với ánh mắt như thế nào.
- Mày biết tao chỉ còn lại Meila và tao thôi chứ? Mày nói mày yêu chị ấy, vậy mày nghĩ giết chết người chị ấy yêu sẽ khiến chị ấy vui ư? Suy cho cùng thì mày cũng chỉ là một thẳng khốn ích kỉ, mộ̣̣t kẻ ngu ngốc chỉ biết đến bản thân. Giờ thì đến người đã nuôi mày lớn cũng bị mày phỉ nhổ, tao cá là nếu mày chết thì chẳng có ai đau buồn đâu nhỉ? -
Tay tôi bắt đầu mất cảm giác, mỗi cú đấm giờ thêm mạnh và nhanh hơn, máu ri ra từ những vết thương trên mặt Hatsuya và dính lên tay tôi.
- Trong đầu tao đang tràn ngập ý nghĩ phải giết chết mày đây thẳng thối tha. -

Hatsuya nằm im bất động, mắt nhắm ghiền, mặt hắn sưng lên và dần chuyển màu tím, áo hắn bết máu và tay tôi cũng thế. Tôi thẫn thờ đứng dậy và lẩn thẩn bước đi.
Katsuke nhìn tôi, ánh mắt có chút sợ sệt, còn Shiro thì tiến đến ôm chầm lấy tôi.
- Ổn rồi Fuyuno, ổn rồi. - Tôi òa khóc như một đứa trẻ, mặt úp vào ngực áo Shiro trong khi cậu ấy giữ chặt tôi trong tay, Katsuke vỗ về tôi rồi dùng điện thọại gọi cấp cứu.
Chưa bao giờ tôi khóc như thế, kể từ khi người thân của tôi mất. Tôi nhận ra mình thậ̣̣t cô đơn và trơ trọi. Cha, mẹ, người chị và con mèo Yum, gia đình tôi, vì sao phải chịu cảnh đọa đày như vậy? Mọi thứ của tôi, vì sao lại biến mất như chưa từng xuất hiện? Ông trời đúng là một kẻ khốn nạn, thậ̣̣t không công bằng. Cái giá tôi phải trả để được sinh ra thật quá lớn, lớn đến nỗi tôi chẳng còn muốn tiếp tụ̣c tồn tại nữa.
Tôi chợt cảm thấy lạnh ở vai, đáng ghét thật, giờ thì ông trời lại đổ cơn mưa đầu tiên của mùa hè lên tôi trong cái tình cảnh trớ trêu này.
***
- Bây giờ không thê điều trị nữa, chúng tôi không có chương trình điều trị phù hợp, cô bé đã chịu đã kích quá lớn. Tôi thật sự xin lỗi. - Người mặc áo blouse trắng nhìn tôi với ánh mắt thương hại và nói.
- Có cách nào giúp cô ấy tạm ngưng đau buồn không ? - Shiro lo lắng hỏi, cậu ấy đang ngồi ngay sau tôi, để tôi tựa vào lòng cậu ấy. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim đập và tiếng thở đều mệt mỏi của cậu, nghe cả tiếng nói vang khắp lồng ngực cậu nữa. Tôi chăm chú nhìn đôi tay đã̃được quấn băng trắng của mình, nó có cảm giác là lạ̣.
- Giúp cô bé tránh xa khỏi những kí ức xấu và khiến cô bé ấy tập trung vào những chuyện khác, như một sở thích nào đó chẳng hạn. - Bác sĩ lục tìm thứ gì đó trong ngăn tủ và lôi ra hau gói màu trắng. Một gói cột dây đỏ, một gói trắng trơn, ông đưa ra cả hai gó́i với vẻ mặt nghiêm trọng.
- Gói trơn sử dụng mỗi ngày, nếu trâm trạng chuyển biến cực kì xấu thì dùng gói cột dây đỏ. Hạn chế dùng gói dây đỏ thôi nhé. -
- Đây là? - Shiro đón lấy hai gói thuốc và nhìn chăm chú.
- Morphine ? - Tôi lên tiếng, mắt vẫn không nhìn tới vị bác sĩ.
- Đúng. Đừng cố gượng quá nhé, cứ khóc hay la hét nếu như cháu cảm thấy tồi tệ. và không dùng đồ uống có cồn, không hút thuốc, được chứ? -
Tôi mỉm cười gật đầu và đứng dậy, Shiro cũng đứng dậy cúi chào bác sĩ và đưa tôi ra khỏi phòng khám.
- Tóc cam đâu ? - Tôi hỏi, vừa đi vừa mân mê đôi bà̀n tay bị băng bó của mình. Tôi đã đấm Hatsuya mạnh đến mức tay mình tóe máu.
- Ổn, em nên về nhà nghỉ ngơi. - Shiro đột nhiên thay đổi xưng hô, làm tôi nhớ đến những ngày xưa cũ tôi từng gọi cậu ấy là "anh" theo đúng tuổi.
- Sao lại đổi xưng hô ? - Tôi hỏi.
- Em không thích thì có thể gọi tôi như cũ. - Shiro mỉm cười.
- Không sao. - Có lẽ tôi nên chấp nhận sự thật, Shiro vốn là senpai của tôi, là anh họ tôi, là người tôi sẽ không bao giờ có được.
***
Tôi lại ngồi sau xe Shiro, cảm giác vẫn dễ chịu như ngày nào." Ngày nào" ở đây không phải sau ngày tôi điều trị, mà là̀ từ lúc tôi còn là một con bé học sơ trung thích đàn hát và vẽ vời. Shiro giống như một thiên sứ yên bình, chỉ cần ở gần anh ấ́y thì tim tôi lại vô thức hát lên.
- Đến thăm mộ Meila được không ? - Tôi đột ngột hỏi, chị ấy đã bị lãng quên quá lâu, có lẽ đang buồn lắm.
- Chủ Nhật này nhé, em cần nghỉ ngơi nhiều hơn em nghĩ đấy. - Shiro nói vọng ra sau xe.
- Hứa nhé. -
- Hứa.-

 

Quảng cáo

Luợt xem: 483.
Lượt bình chọn: 0.

Tự kỉ nặng, thích viết, thích đọc, thích ăn,...

Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Vào ngày 1 tháng 4 cũng là ngày cá tháng tư, thượng đế đã gửi xuống trần gian một cặp song sinh... n...

Họ đến từ xứ Bắc lạnh giá và hiếu thắng. Họ đánh chiếm những tu viện, đốt cháy các ngôi làng trong b...

Mao Tử    (Thiên Thiên)     chương 1:  “hộc hộc….hộc..!!” tiểu hồ ly mắt xanh vừa bắt trộm được ...

...vẫn là cái âm thanh sống động đó. nếu ở xa chắc người ta tưởng con này rên cmn mất , cái tiến...