Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Trống

Quảng cáo

Chẳng biết cảm xúc này là gì, hoặc thật ra chẳng có cảm xúc nào ở đây cả. Một khoảng trống chẳng muốn lấp đầy, một khoảng trống quen thuộc dễ chịu đến nỗi chẳng muốn lấp nó đi.

Cái khoảng trống kiêu hãnh chỉ dành cho bản thân, từng có lúc muốn ai đó lấp nó đi, nhưng khi có cơ hội, thì lại tự tay gạt mất. Vì nó đã ở đấy quá lâu, chẳng muốn nó đi đâu cả, chẳng muốn nó biến mất như cách nhiều người ta thương bỏ đi. Giữ nó lại, cố chấp giữ nó và chiếm nó cho riêng mình, đột nhiên cảm thấy yêu nó vô cùng. Vì yêu mình lâu quá, nên yêu luôn cả những khoảng trống trong mình, và chẳng muốn thay đổi nữa.

Trống, gọi nó là vậy thôi vì nó chẳng chứa đựng cảm xúc gì cả, vì trong nó chẳng chứa ai cả. Bản thân từng nghĩ như người ta, muốn có những yêu thương để lấp đầy các khoảng trống trong tim, nhưng giờ nghĩ lại cảm thấy buồn cười. Bản thân mình không yêu lấy bản thân thì ai sẽ yêu mình ? Mà một khi yêu bản thân rồi thì chẳng cần ai yêu cả.

Có chút bối rối vì chợt có người muốn lấp các khoảng trống, nhưng chợt tỉnh ra, chỉ cần bản thân là đủ lắm rồi. Vì nếu có thêm một người, sẽ có thêm nhiều khoảng trống khác, lại phải tốn thời gian để các kí ức nhòa đi.

Không yêu nữa, không cần nữa. Yêu bản thân và biết mình cần gì. Vẻ đẹp tự do vẫn là đẹp nhất, cần chi cái yêu thương quá ư là xa xỉ ? Cần chi cái yêu thương quá ư là phức tạp và nguy hiểm. Yêu bản thân thôi, bảo vệ bản thân thôi là chuyện lo đủ cả đời rồi, yêu chi thêm một người để lại phải kéo dài cuộc đời lo toan ?

Có những khoảng trống, có thể mượn thời gian lấp đầy chứ chả cần tới yêu thương. Cuộc sống, có những thứ còn đẹp hơn cả tình yêu tầm thường - yêu bản thân. Yêu tự do, yêu cuộc sống khi mà chẳng có thứ gì yêu mình. Mình yêu mình, vậy là tốt. Chẳng có cô đơn nữa mà lo, chẳng có buồn bã gì nữa mà sợ.

Quảng cáo

Luợt xem: 1.450.
Lượt bình chọn: 0.

Tự kỉ nặng, thích viết, thích đọc, thích ăn,...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Đêm đã khuya. Trời nóng hừng hực. Tiết trời mùa hè oi bức, đã giữa đêm mà không khí vẫn hừng hực. Lụ...

Tôi ngủ một giấc mê man đến sáng hôm sau mới dậy, xương cốt mỏi nhừ nhưng vết thương gần như đã hết ...

Chẳng lâu sau đại hội thể thao, Tết Nguyên Đán đến. Lần này, tôi và Diệp Tử Hạo quyết định ...