Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Có lắm lúc

Quảng cáo

Có lắm lúc, muốn vò tóc rối xù, để mặc và đi lông nhông ngoài đường không thèm quan tâm người ta nói gì. Có sao đâu, điên vẫn là điên, cần gì giấu giếm cho mệt mỏi.

Có lắm lúc, muốn vùng chạy ra ngoài ngay giữa khi mọi người đang chăm chú nghiêm túc đến phát bực vì một việc ngu ngốc vô dụng nào đó. Muỗn hét lên mắng té tát tất cả những thứ khiến mình bực không tả nổi. Người ta cứ việc ghét mình, chỉ cần không cần khiến mình bực thì mọi thứ đều ổn.

Có lắm lúc, muốn chạy ra đứng giữa đường tấp nập xe qua, không thèm chú ý xe qua lại, mặc cho đám tài xế la hét om sòm và bấm kèn ầm ĩ. Ừ thì kệ, chỉ là cú huých, không chết đâu mà lo, nó sẽ chỉ nhẹ hều, và rồi có thể vứt bỏ tất cả những thứ nặng trịch xung quanh mà thanh thản suy nghĩ về bầu trời xanh ngắt và đồng cỏ liên thiên ngát hương hoa cỏ dại. Để mọi cái nhơ nhuốc tầm thường văng ra khỏi người, để thấy mình bay bổng lên giữa con đường đông nghẹt, thấy mọi người sững sốt, có người khóc, có người run sợ, có người tái xanh, và có cái xác trên vũng đỏ thẫm, nhưng tất cả đều la hét trong yên lặng, bình yên đến lạ.

Có lắm lúc, muốn nhảy bật khỏi một chốn cao thật cao, chỉ để cảm nhận cách bay một lần.

Có lắm lúc, chẳng muốn ở nơi cũ, làm việc thường làm, và là con người bình thường như mọi ngày. Muỗn cắt phăng mái tóc hiện tại, mặc những thứ khác hẳn thường ngày, muốn làm những việc chưa từng làm.

Có lắm lúc, muốn khóc không phải vì một bài hát vô tình gợi nhớ người ta, mà muốn trào nước mắt vì bài hát thân quen nghe đi nghe lại thường xuyên. Chẳng biết là gì, nhớ, tiếc, hay chỉ vì đau khi thấy con tim chìm trong những cảm giác cũ. Nên cứ thế gạt đi, giấu nhẹm cảm xúc và nuốt vào trong, vì người ta chắc chẳng xứng giọt nước mắt mình nữa rồi.

Có lắm lúc, chỉ muốn đứng giữa lối đông người qua, đứng yên và chỉ vậy. Để xem liệu mình có còn hiện hình không.

Có lắm lúc, muốn ngâm mình thật lâu trong dòng nước, muốn rửa trôi tât cả nhơ nhuốc từ trước tới giờ, nhưng chẳng xà phòng nào rửa được cho sạch.

Có lắm lúc, muốn gục vào bờ vai một ai đó, nhưng nhận ra chẳng có ai cả, nên từ gục đầu lên mặt bàn mà thở dài.

Có lắm lúc, nhắm mắt gục đầu vờ tựa mình đang ngủ, nhưng thật ra vẫn mở mắt trao tráo nhìn mớ tóc đen che phủ bên ngoài, hít lấy hít để cái mùi hương của mái tóc và những gì còn bám lên đó, như là nắng, là mưa.

Có lắm lúc, chẳng muốn làm gì nữa, chỉ cần nằm trong chăn, và nghe nhạc, vậy thôi là đủ.

Có lắm lúc, chỉ muốn gặp biển, ở cạnh biển, và hít thở hương muối nồng nồng ở đó. Muốn ở với biển suốt cả ngày, mặc cho nắng biển thiêu trụi da. Muốn từng giọt muối nước thấm vào da, thấm lên tóc và tràn ngập trong tim. Muốn từng dòng máu chẳy trong người chẳng phải là máu nữa mà là nước biển mặn chát trong suốt. Muốn hít thở gió biển, ăn đồ biển, tắm biển, ngủ trên cát biển và yêu biển thật nhiều.

Có lắm lúc, cảm thấy mình quá ư kì dị, cảm thấy chẳng thể yêu bất cứ ai khác ngoài mình vì bản thân thật cô độc. Vậy mà đã bao lần đâm đầu vào những cảm xúc đáng ghét chỉ làm mình đau thêm. Vậy mà vẫn chỉ là một đứa trẻ, vẫn ngu ngốc và khờ dại.

Có lắm lúc, thấy mình chỉ vẫn là một đứa con nít, vẫn thích ăn kem, thích bước trên những khúc đường nhỏ bắc ngang dài mà cao bất thường. Thích ngậm kẹo, thích chìm mình trong mùi Giáng Sinh lành lạnh yên bình, chờ đợi ông già Noel đến tặng quà. Thích ngắm một bông hoa cúc dại chẳng lộng lẫy tẹo nào suốt buổi chiều chỉ vì thấy nó thật nên thơ, thật đáng yêu giữa muôn loại. Thích leo trèo lên chỗ cao thật cao, thích thám hiểm đủ thứ nơi này nọ, thích làm siêu nhân, anh hùng tiêu diệt bọn xấu. Thích hái lá làm tiền, ảo tưởng rằng mình giàu với một bộn lá đầy nhựa trong tay, nếu tiền mọc thành cây thì tốt quá.
Thích nũng nịu với ba mẹ, thích bướng bĩnh không chịu làm gì. Thích làm một đứa con nít điên khùng mặc cho người khác nghĩ gì thì nghĩ, luôn cười tít miệng một mình vì những điều chỉ mình mình hiểu và thích khóc thật to vì ngã đau hoặc buồn sợ để không phải che giấu bất cứ điều gì sâu trong con tim. Thích có thể vô tư mặc người ta ghét người ta thì cứ ghét, cứ thể mà vui vẻ hạnh phúc không lo nghĩ về bất cứ thứ gì.

Có lắm lúc, muốn cầm bút mà viết ra tất cả những cảm xúc cho một người, nhưng sợ mai này đọc lại mà không quên được người ta.

Có lắm lúc, muốn hủy hoại mình bằng những thứ xấu xa trong đời. Nhưng tỉnh lại một chút, chưa được hưởng thụ những thứ tuyệt vời nhất thì sao phải hủy hoại mình ?
Có lắm lúc, muốn buông tất cả xuống, lao mình vào những cuôc chơi tạm bợ. Nhưng lúc say không biết ai sẽ đưa mình về. Không biết lúc mình nghiện có ai thèm căn ngăn không, lúc xung quanh mình chỉ mập mờ đầy khói đắng, không biết có ai chờ mình tỉnh táo sau cơn say và chịu xua tan đi nghiệt đời?

Có lắm lúc, muốn chạy đi ngay, làm những điều chưa được làm, thử tất cả những điều chưa thử, nhưng tất cả chợt vỡ tan khi đôi chân chưa kịp động đậy. Vì cuộc đời phủ phàng quá, cứ gợi cho ta những ước mơ, rồi giết chết nó để ta bao lần quỵ lụy.

Có lắm lúc, biết rõ xung quanh chẳng có ai tốt đẹp gì, nhưng mặc kệ. Xung quanh không tốt thì mình tốt, phong cảnh không đẹp thì mình đẹp, người ngờ nghệch thì mình mỉm cười. Khác biệt một chút, để không bị chìm đi trong tẻ nhạt.
Có lắm lúc, hờn giận tất cả, giận người, giận hoàn cảnh rồi lại đâm ra giận chính mình. Do ai vì ai. Hay do ông trời chẳng ưa mình, nên dùng hết xui này tới xui khác để dọa mình cú́́t khỏi cuộc đời. Loài ngườ̀̀i cũng thế, cùng là ngườ̀i với nhau nhưng họ cay nghiệt đế́́n nỗi khiến mình cảm thấy mình dường như chẳng phải con người nữa.

Có lắm lúc, chỉ muốn biến mất, hay nếu nàng tiên cá có thật, thì vỡ tan thành bọt nước có lẽ cũng không phải là một cách tồi để không xuất hiện trên cõi đời này nữa. Bỏ hết những mối sầu rồi thì biết đâu người ta có thể bay lơ lửng luôn ấy chứ.
 

Quảng cáo

Luợt xem: 207.
Lượt bình chọn: 0.

Tự kỉ nặng, thích viết, thích đọc, thích ăn,...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tôi đã sớm "lĩnh giáo” trình độ ảo tưởng của Từ Vi Vũ, nhưng nói thật, so với đám bạn cùng phòng đại...

Nắng ban mai nhẹ nhàng nháy xuống mặt đất, những bé nắng tinh nghịch nhảy nhót trên những cành cây. ...

Trường tôi học là một trường chuyên với rất nhiều học sinh giỏi trong tỉnh. Cũng vì vậy mà ai cũng c...

Alluriana chỉ nghe thấy bên tai vang lên tiếng va chạm khủng khiếp, trước mắt cô bị bao trùm bởi một...