Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương duy nhất: Nhỏ bạn cùng xóm bị thiểu năng - Cậu chuyện về 3 trái xoài.

Quảng cáo

Sài Gòn, ngày 10 tháng 04 năm 2016.

Cái nắng chói chang ngày hạ cứ như lửa thiêu trên đầu. Nhà thờ Đức Bà hôm nay vắng nhỉ. Xa đằng ghế đá, cậu bé thiểu năng đang cùng cha mình bán từng tờ vé số. Bất giác tôi chợt nhớ về nhỏ bạn thời ''trẩu'' của mình. Đứa bạn mà tôi vốn nghĩ rằng không bao giờ mình sẽ làm bạn với nó.

Chợ Mới những năm 2000, bọn trẻ ở xóm tôi tụ tập lại thành một đám 5-6 đứa, trai có gái có (tầm 5-6 tuổi) trong đó có cả tôi. Đám quỷ bọn tôi hay tụ tập chơi bắn đạn, trốn tìm, có khi chơi cá sấu lên bờ, bắt rượt nhưng thích nhất vẫn là đi chọc con Ngọc khùng. Mỗi lần mà gặp con Ngọc là cả nhóm hò hét lên. Ngọc khùng, Ngọc khùng kìa bây ơi! Những lúc này con Ngọc rượt cả bọn chạy loạn hết lên. Nó bị khùng mà chạy cũng nhanh ghê gớm. Và tôi cũng không biết từ khi nào mà lại thích chọc con Ngọc đến thế.

Gia đình bác 9 có đứa con gái tên Ngọc bị bệnh thiểu năng nhưng may mắn là bệnh nó nhẹ nên nó cũng có thể tự sinh hoạt như người bình thường. Nó chỉ khác người ta ở chỗ nói chuyện cà đớt, chậm phát triển và gương mặt của một đứa trẻ bị ''Đau'' thôi. Nhà bác 9 cũng khá lắm nên tiền thuốc men của con Ngọc không là vấn đề. Tía má bon tôi cũng hay dặn đi dặn lại là đừng chọc con Ngọc, tội nó rồi làm bác 9 buồn nữa. Dặn thì dặn thế nhưng chọc cứ chọc thôi. Con Ngọc nó cũng chay mặt lắm, bị bon tôi chọc ghẹo vậy mà cứ hay lại xin đi chơi chung. Nghĩ thử xem, nó bị khùng thì làm sao đi chơi chung với bọn tôi được. Cứ mỗi lần lại xin chơi chung là bị bọn tôi chọc ghẹo. Có mấy hôm, bọn tôi chọc con Ngọc quá trớn làm nó khóc như mưa. Nhìn thấy như vậy cả đám bọn tôi sướng rân lên càng phấn khích thêm. Cũng có những khi con Ngọc rượt cả đám chạy thục mạng, tôi nhớ lần đó nó bắt được thằng Tèo. Ta nói, nó đập thằng Tèo hôm đó ''lên bờ xuống ruộng''. Lúc đó nhìn thằng Tèo hài lắm, miệng cứ lắp ba lắp bắp ''Tao xin lỗi mày mà Ngọc tha cho tao đi''. Cả đám bọn tôi đâu dám vô can ra, con Ngọc nó khùng nhưng nó mạnh lắm. Nói nhỏ cho nghe, tôi cũng từng bị con Ngọc đánh rồi á. Hihi. Nó đánh thằng Tèo xong, quay qua quát thẳng vô mặt cả đám bọn tôi ''Tao chấp tụi bây hết đó''. Mấy lúc này nhìn con Ngọc ghê lắm, nó làm mất hết cả hứng chọc nó. Cả đám vô hốt thằng Tèo về. Dữ là chuyện của con Ngọc nhưng chọc nó là chuyện của bọn tôi. Cứ hết lần này qua lần khác con Ngọc trở thành trò vui của cả đám con nít trong xóm. Nhưng rồi một ngày nọ...

Tôi và thằng Tèo rủ nhau đi ăn trộm xoài nhà chú bảy. Thằng Tèo bảo nay chú bảy vắng nhà mà cây xoài thì đang xum xuê quả qua hái về vài trái ăn. Tôi thích mấy trò ngịch ngợm này lắm nên đồng y liền luôn. Trưa hôm đó, lẻn vô vườn xoài chú bảy. Chú bảy rào vườn xoài kỷ lắm, bọn tôi phải chui lỗ chó mới vào được. Hai đứa tui nhanh chân chạy quanh vườn xoài để tìm mấy quả ngon nhất, bẻ được 3 quả xoài chính thơm lức. Chúng tôi liền chạy một mạch về cái lỗ chó lúc nãy. Vừa chạy được vài bước. Ở đâu có con chó chạy ra, nó sủa um trời. Tôi thì sợ chó nhất rồi đó nên co rúm người lại đứng sau lưng thằng Tèo. Cứ nghĩ thằng Tèo nó gan dạ lắm, ai dè nó cũng sợ chó như tôi. Hai thằng đứng rúm lại sau góc cây, con chó thì cứ đứng đó sủa. Bọn tôi đi cũng không được mà chạy cũng chả xong lỡ nó cắn một phát chắc lìa đời quá. Trong khoảnh khắc đáng sợ ấy, ở đâu con Ngọc xuất hiện cầm đá ném thẳng vào con chó, nó ném mấy lần liên tiếp lần nào cũng trúng. Con chó sủa ẳng vài tiếng như đau đớn rồi bỏ đi. Mắc cỡ chưa hai thằng con trai bình thường đi thua một đứa con gái đã vậy nó còn bị khùng nữa chớ. Tôi bất giác quay qua hỏi thằng Tèo ''Bộ mày rủ con Ngọc đi chung hả?''. ''À mà thôi đi, hên là có nó. Không là tao với mày thấy bà rồi''. Cũng từ lúc đó mà tôi có cái nhìn khác về con Ngọc. Xoài bẻ được 3 trái, tôi, thằng Tèo và con Ngọc mỗi đứa một trái. Xem như là lời cảm ơn con Ngọc. Nói thật tình, lúc ấy, tôi muốn lại để nói liền với con Ngọc hai từ ''Cảm ơn!''. Nhưng tôi mắc cỡ, là thằng con trai bình thường mà lại đi thua một đứa con gái đã vậy nó còn bị khùng nữa chứ nên tôi không dám lại nói chuyện với nó, đưa xoài cho nó xong tôi chạy một mạch về nhà luôn. Tối đó, một mớ hỗn độn trong đầu tôi. Đúng ra lúc đó con Ngọc có thể đứng nhìn tôi với thằng Tèo bị con chó cắn hay lúc đó nó cũng có thể bỏ về luôn cho xong nhưng không con Ngọc nó lại hành động như vậy, hành động đó khiến tôi cảm thấy nể phục, xấu hổ và hối hận. Sáng hôm sau, cả nhóm bọn tôi cũng tụ tập như mọi khi, cả đám lại hò hét chọc ghẹo con Ngọc chỉ mỗi tôi và thằng Tèo là im lặng mà đứng nhìn thôi. Tôi cảm thấy mình thật xấu hổ trêu đùa con Ngọc chẳng ra gì, vậy mà... Đứng một hồi bần thần lâu, tôi quát to tiếng làm cả đám giật mình ''Thôi đi! Tụi bây nhưng đi''. Thằng Tèo dường như cũng ủng hộ tôi, còn cả đám còn lại đứa nào cũng trố mắt ngạc nhiên ''Hôm nay, mày điên à? Mọi hôm mày khoái chọc con Ngọc lắm mà!''. ''Nhưng bây giờ khác rồi'' tôi nói thế. Cả đám ngưng chọc con Ngọc, tôi kể chuyện ở vườn xoài lại cho tụi nó nghe. Có đứa nghe xong thay đổi suy nghĩ về con Ngọc, có đứa thì bảo con Ngọc nó khùng quan tâm nghĩ ngợi làm chi. Cũng từ hôm đó, tôi và thằng Tèo không tham gia chọc con Ngọc nữa mà thay vào tôi hay rủ con Ngọc đi bẻ xoài bên nhà chú bảy. Có nó đi chung nên tôi đỡ sợ. Rồi chẳng biết lúc nào tôi lại làm bạn với con nhỏ mà tôi từng nghỉ không bao giờ làm bạn. Hôm nọ, con Ngọc rủ tôi với thằng Tèo lại nhà nó chơi. Vô nhà nó tôi hơi bất ngờ, nhỏ này khùng mà mê siêu nhân dữ, siêu nhân nào nó cũng có. Bác 9 thấy tui với thằng Tèo chơi với con Ngọc nên hai bác vui lắm, còn mời bọn tôi ăn bánh với trái cây nữa. Cũng từ đó mà bọn tôi khá thân với nhau mặc cho cái đám quỷ kia vẫn còn thành kiến với con Ngọc. Tôi lúc ấy cũng chẳng muốn tụ tập chung với bọn nó nữa. Một là chơi với thằng Tèo và con Ngọc. Hai thì ở nhà chơi bấm điện tử. Thấm thoát cũng mấy năm trôi qua...

Chợ Mới, năm 2003. Tôi chuyển nhà đi tới một khu xóm khác để ở với gia đình. Hôm đó, tôi nói với hai đứa nó là mình sắp chuyển đi, mặt mài đứa nào cũng buồn so như muốn khóc. Cũng từ lúc đó tôi ít gặp thằng Tèo và con Ngọc hơn. Ít chơi với tụi nó hơn. Dần dần rồi tôi không chơi với tụi nó luôn. Chắc do tôi thích nghi với cuộc sống mới, nơi ở mới và bạn bè mới. Nhưng trong lòng tôi chưa bao giờ quên đi con Ngọc khùng và thằng Tèo nhát gan ngày ấy. Đôi lúc đi trên đường tôi cũng tình cờ gặp lại tụi nó nhưng cũng chỉ trao nhau nụ cười ''gió'' rồi thôi. Con Ngọc khùng đó nó cũng còn nhớ tôi đấy, khi gặp tôi trên đường nó đều chủ động kêu ''Ê! Rồi cười trước''. Tôi cũng đáp trả nó bằng một nụ cười ''gió''.

Hôm nay, đám trẻ cùng xóm ấy giờ đã đôi mươi. Thằng sợ chó, thằng nhát gan và con Ngọc khùng đều đã trưởng thành. Tất cả, mọi thứ đã thay đổi nhưng tôi tin tình bạn ''không tưởng'' của ba đứa trẻ ấy vẫn vẹn nguyên. Tôi mong một ngày nào đó có dịp về quê gặp con Ngọc lấy hết cảm đảm để nói với nó lời xin lỗi cho việc đã hùa theo đám bạn để chọc nó. Vì cho đến tận hôm nay tôi vẫn còn nợ nó một lời xin lỗi.

Nắng hạ Sài Gòn. Hôm nay, tôi nhớ đến nhỏ bạn cùng xóm bị thiểu năng...

Quảng cáo

Luợt xem: 3.087.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Đới Thiên Vũ bước đi một cách nhếch nhác . Tiền nhà đã 3 tháng rồi Anh chưa đả động đến. Trong người...

Chị ấy rất xinh như một hot girl chính hiệu đó.Gương mặt trẻ thơ,thân hình thon thả còn em,em chỉ là...

GgBuổi chiều hôm đó, tôi đang ngồi chat với mấy thằng ở lớp cũ, thì roạch cánh cửa mở ra mẹ tôi vào,...

Nàng là một tiểu thiên thần nghịch ngợm. Trong một lần trốn vào rừng chơi, Bạch Dương la...