Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 3

Quảng cáo

Nơi tôi chuyển đến là thành phố T , một thành phố nổi tiếng xa hoa bậc nhất về đêm . Tôi đã nộp hồ sơ vào vài công ty nhỏ, hy vọng sẽ có người nhận tôi vào làm .

Thật ra, tôi đã tốt nghiệp đại học kế toán vào năm 16 tuổi ,ai cũng nói tôi bẩm sinh đã có đầu óc thông minh, nhìn sơ qua bài vở một lần là thuộc nhưng không phải vậy, tôi đã rèn luyện trí nhớ của mình đến không ăn không ngủ, có một lần tôi bị stress suýt chút nữa tôi đã phải vào nhà tâm thần.

Tôi thuê một căn phòng trọ giá rẻ, phòng cũng không tệ lắm: một phòng khách, bên phải là phòng ngủ, bên trái là phòng bếp và một nhà vệ sinh nằm phía sau. Được như vậy là mừng lắm rồi ,tôi phải cố gắng kiếm được việc làm trước khi tiêu hết tiền trong sổ tiết kiệm. 

Tôi mệt mỏi ngã phịch xuống giường, gió hiu hiu từ cửa sổ thổi vào khiến tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay .

Tôi ngủ một giấc dài đến khi tỉnh dậy thì trời đã tối , cái bụng của tôi đã gõ trống liên hồi, tôi tắm một lát sau đó thay đồ đi ra siêu thị. 

Siêu thị cũng không xa lắm ,nó cách phòng trọ của tôi chừng khoảng vài toà nhà, tôi bắt taxi đến siêu thị mua một vài thực phẩm.

< Em gái, thật trùng hợp>

Tôi đang lựa rau thì có người đặt tay lên vai tôi ,tôi giật mình cứ tưởng ai, hoá ra là Kiều Ngạo Bằng .

< Ân ,thật trùng hợp >

< Em ở gần đây sao? >

Kiều Ngạo Bằng phong lưu nhìn tôi. 

< Ừm ,em vừa mới chuyển đến đây >

< Sao em không học ở thành phố X? >

< Em....ừ ...không có gì >

Tôi ấp úng .

< Hiện giờ em làm gì ? Ở đâu ? Có cần anh giúp đỡ chuyện gì không ?>

Kiều Ngạo Bằng tò mò. 

< Em đang nộp hồ sơ vào vài công ty nhỏ nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi >

< Có hứng thú đến công ty của anh làm việc hay không?  >

Kiều Ngạo Bằng mời mọc. 

< Ân ,thế có làm phiền anh không ? >

Một cơ hội quý giá như vậy tôi nào có thể từ chối. 

< Vậy được, nhà em ở đâu ?>

< Em ở gần đây thôi, anh nói công ty của anh ở đâu em sẽ tự đến >

Tôi cười tươi ,Kiều Ngạo Bằng đích thực là ân nhân, là pho tượng vàng của tôi nha !

< Thiên đế >

Kiều Ngạo Bằng nhìn tôi, miệng anh ta nhếch lên thành một đường bán nguyệt hoàn hảo làm cho gương mặt góc cạnh của anh ta nổi bật hẳn lên. 

Anh ta đi dạo với tôi một chút thì dừng lại, nói là bảo có việc gấp cần phải xử lí, anh ta vẫy tay tạm biệt tôi. Tôi nhìn theo bóng lưng của Kiều Ngạo Bằng, có cái gì đó len lõi vào tim tôi ,một cảm xúc tôi chưa từng có ở Thái Minh. 

Quảng cáo

Luợt xem: 98.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Kuma được Gaia đưa lên trời. Giờ cậu ta vẫn đang lơ lửng trên chiếc giường bồng bềnh mây, người được...

Mặt trời buổi chiều ngã về phía Tây, vài tia ánh nắng nhàn nhạt nghiêng nghiêng đọng lại ở phía Tây ...

Chap 68: Bối Phận.Dưới chân những mảnh vỡ lạo xạo, tôi trợn tròn mắt nhìn thằng Vũ như kiểu người từ...

Ở khu F, Hạt Hổ Đấu La Trương Bằng ngồi ở phía sau Thánh Linh Tông chiến đội sắc mặt âm trầm đứng lê...