Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : chương 16 chuyện mờ ám.

Quảng cáo

 

 

bát Vương phủ.

lãnh thiên phong đang ngồi đọc sách trong thư phòng.

nữ tữ vẫn tím y thêu hoa mẫu đơn bước vào, kiểu y phục trên người nàng mang dáng vẽ của nữ hiệp hơn là những bộ phù vân thướt tha của những tiểu thư khuê cát kia.

Nàng đi thẳng tới bàn của lãnh thiên phong, không hành lễ, ngồi xuống trước mặt hắn, giọng nói hơi chất vấn

 

" cả đêm hôm qua huynh không về phủ, rốt cuộc là đi đâu"

lãnh thiên phong mắt vẫn không rời khỏi quyển sách trên tay mà nói:

-ta đi công chuyện.

Tuyết Liên tức giận đập trường tiên vào bàn

- có phải huynh tới cái chổ nữ nhân kia không?

lãnh thiên phong bỏ sách xuống mắt ngước nhìn nữ tử, mặt tỏ vẽ không vui.:

- muội theo giõi ta

Tuyết Liên vẻ mặt ấm ức.:

-ta..ta theo giõi huynh làm cái gì, huynh suốt ngày cứ ở bên cái phế vật mộ dung như nguyệt kia , đầu óc bị mê muội đến hỏng rồi.

- ta không cho muội nói nguyệt nhi như vậy.

nữ tử áo tím giận dữ:

-nàng ta có cái gì tốt mà khiến huynh mê muội như vậy chứ.

lãnh thiên phong không lạnh không nhạt đáp

" nàng ấy cái gì cũng tốt" ngừng một chút đoạn lại nói tiếp.

" Liên nhi muội đây là sao không thích nàng ấy"

Tuyết Liên đứng dậy hướng về cửa mà nói.

" bởi vì nàng ta là con dân của Tây Bân Quốc"

lãnh thiên phong thững thờ trong một lát

 

" Tây Bân Quốc...muội chính là muốn căm thù hết cái tiểu quốc này hay sao?" Giọng nói hơi buồn.

Tuyết Liên xoay người lại hướng lãnh thiên phong mà nói .

" ca ý huynh đây là sau,không lẽ thù năm đó huynh đã quên hết rồi sao,bao nhiêu năm huynh cố gắng ngụy trang, không ngờ vì nàng huynh lại..."

"Đủ rồi"

tuyết liên chưa nói hết lời . Lãnh thiên phong đã cắt đứt.

"ta không quên, nhưng thù năm đó không liên quan tới nguyệt nhi,cũng không liên quan tới người dân Tây Bân quốc, người ta hận chính là những người trong tử cấm thành kia kìa"

nữ tữ áo tím lùi lại vài bước, mắt hơi cay nhưng nàng đang kiềm chế .

" ca huynh đúng là thay đổi thật rồi, năm trước huynh đã hứa với lòng sẽ lật đổ tây bân quốc,lần này vì phế vật kia, huynh lại từ bỏ..huynh" không đợi lãnh thiên phong nói tiếp , Tuyết Liên đã cầm lấy trường tiên mà phi thân ra ngoài, trước khi đi không quên để lại một câu

" nữ nhân đó ta sẽ không tha" vừa nói xong bóng đã mất dạng

"muội không được đụng tới nàng ấy" lãnh thiên phong hô to, nhưng mà bóng hình nữ tử đã đi xa không còn nghe thấy lời hắn nói nữa

 

lãnh thiên phong ngồi thẫn thờ dưới đất, bây giờ hắn thật sự rối ren, cung đã lên dây không thể nào không bắn, hắn không thể nào mà trở lại như trước kia được, còn hại nguyệt nhi hắn càng không thể. Nhưng dù sao hắn cũng quyế sẽ không để ai hại tới như nguyệt.

lãnh thiên phong hướng cửa gọi:

-Bạch hổ ,Nhật Ngân

 

hai thuộc hạ ở ngoài cửa chạy vào, chắp tay" cung kính đáp.

" có thuộc hạ"

" Bạch hổ ngươi lãnh mệnh đi bảo vệ ngũ tiểu thư mộ dung gia, nếu nàng có chuyện gì phải báo ngay cho bổn vương"

dừng một đoạn hắn lại nói tiếp

" À không ngươi không được để nàng có chuyện gì,nếu không thì đem mạng tới nộp cho ta"

Bạch hổ thật sự không biết, cái tiểu thư kia có cần bảo vệ không, lần trước chính là nàng cứu gia hắn một mạng , võ công xem ra cũng phải ngang ngữa với hắn.nhưng mà thắc mắc thì thắc mắc gia đã phân phó không làm coi như là mất mạng.

" thuộc hạ lĩnh mệnh" Bạch Hổ đáp xong liền phi như bay, ở lại đây một phút nào,gia mà nổi giận lên hậu quả khó lường.

" Nhật Ngân chuyện thích khách lần trước đã tra ra chưa?"

Nhật Ngân cung kính đáp.

" hồi bẩm vương gia, thích khách lần đó chính là sác thủ của Vô Tư các , còn người ở phía sau sai khiến là ai thì thuộc hạ vẫn chưa điều tra ra"

" Vô Tư các, hừ bổn vương không muốn nghe tới cái tên này lần nào nữa"

" thuộc hạ đã hiểu" gia đây chính là muốn hắn diệt sạch hang ổ của bọn kia,Vô Tư các ơi là Vô Tư các đừng trách Nhật Ngân ta vung kiếm,huyết lệ rơi có trách thì trách các ngươi không có mắt đụng nhầm hang cọp. Nhật Ngân than thầm trong lòng.

"không còn chuyện gì nữa ngươi lui đi" lãnh thiên phong phất tay ra hiệu lui ra.

" thuộc hạ cáo từ" Nhật ngân phi như bay đi, hắc hắc đã lâu rồi hắn không có đánh đấm. Bây giờ nhất định sẽ đánh cho đã tay.Hừ dám chạm tới gia của bọn họ, đánh không lại liền hạ độc thủ, tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ.

_____________________________________

mộ dung phủ.

cuối cùng thì như nguyệt cũng được thả ra, ra khỏi cánh cửa phòng củi ,nàng dang hai tay đón ánh mặt trời,tham lam mà hít khí thở trong lòng.

" con bà nó, tốt nhất đừng để ta quay lại đây nữa,không thì các ngươi cháy ra tro" như nguyệt đá chân vào cửa phòng củi lãm nhãm.

đi dọc theo đường đá cuội, nàng tính về liên viện tắm rửa rồi qua phủ ca ca chơi, không ngờ xa xa mờ mờ thấy được bóng dáng bạch y nam tử bên cạnh là nha hoàn theo sau..

mắt đảo vòng tròn, như nguyệt nàng sắp có trò hay để xem. Trông thấy bạch y công tử sắp tới gần ,nàng lao đao giả vờ sỉu. Cự ly tính toán không sai nàng rơi ngay vào vòng tay của bạch y công tử

"nguyệt nhi, nguyệt nhi muội sao vậy" người tới không ai khác chính là Bá Anh, Trung Sơn vươn bạch y công tử, hắn chính là muốn tới đưa muội muội đi chơi, không ngờ vừa tới Liên viện hắn đã nghe nha hoàng A trúc nói, lão bà phu nhân nhốt nàng vào phòng củi, nên mới vội vã chạy tới đây không ngờ lại thấy cảnh này.

"tiểu thư người sao vậy, đừng làm nô tì lo lắng" bên cạnh A trúc sốt ruột không kém.

trung sơn vương bế như nguyệt lên, chạy thẳng về liên viện .

" A Trúc mời đại phu"

a trúc vâng một tiếng cũng hớt hãi đi tìm đại phu.

đang chạy nữa đường, Bá Anh hắn chính là thấy cái bạch y nữ tử nằm trong lòng bày ra cái bộ mặt tinh sảo, bây giờ hắn mới biết là bị thân muội muội này chơi một vố.

" nguyệt nhi muội.." Chưa nói hết lời như nguyệt đã đưa tay che miệng hắn.

" ca ca ta muốn qua phủ huynh chơi"

Bá Anh gật đầu tỏ vẽ hiểu , muội muội hắn muốn chơi hắn sẽ chơi cùng.

như nguyệt lại giả vờ ngất sỉu. Hắn lại chạy như bay tới liên viện.

đại phu chưa tới cửa đã bị đuổi về, căn bản ai kia không có bệnh bắt mạch cũng không ra cái triệu chứng gì.

vậy mà bạch y công tử nào đó mặt không biết vô liêm sỉ, bày ra bộ dạng cha chết mẹ mất mà rống lên " mấy cái lão lang băm như các ngươi mà dám mở miệng chữa cho muội ấy sao"

đại phu cho dù trong lòng có ấm ức cũng không nói gì, người ta chính là trung sơn vươn, hắn đây còn chưa muốn chết, đành lủi thủi ôm một bụng ấm ức ra về.

___________

chính viện mộ dung phủ.

Bá Anh ngồi trên ghế chủ vị, ở dưới là đương gia chủ mẫu, phu nhân Phù dung và hai vị tiểu thư mộ dung nhạn và mộ dung lam.

Bá anh đưa mắt lạnh tới từng người, khiến ba người đứng ở trước không dám động đậy. Họ chỉ dám than trong lòng trung sơn vương thật là đáng sợ..

" phu nhân ngươi có biết tội?" Giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc.

Phu nhân Phù thị lòng hơi run

"Vương gia..không biết lão thần đã làm gì nên tội"

Bá Anh gõ gõ bàn, thanh thanh thản thản nói, nhưng vào lòng những người khác lại là lạnh thấu xương.

" nhốt như nguyệt vào trong phòng chứa củi, bổn Vương xin hỏi phu nhân muội ấy làm gì nên tội mà phải bị đối xử như vậy" hắn nói xong liền ôm ngực than thở, cái bộ dạng này mà bị thuộc hạ của hắn nhìn thấy không phải sẽ cười đến ngất.

" nàng ấy liễu yếu đào tơ như vậy khiến bổn vươn thật đau lòng" nói dối không chớp mắt chính là đây,một bộ dáng chính là đau thương bi đát nhìn vào khiến người ta ai cũng tin là thật.

mộ dung nhạn ở dưới chính là không cam lòng.

phu nhân đúng là túng quẫn, thật cái như nguyệt kia cũng không làm gì nên tội, chẳng nhẽ bà phải nói thẳng ra, là do ghanh ăn tức ở, cái đó không phải tự rước họa vào thân hay sao.

" bẩm.vương gia, nguyệt nhi không phải phép, không biết lễ nghĩa mòi móc moi tiền của Vương gia, ta chỉ.."

rầm.

phu nhân phù thị chưa nói hết lời, bá anh đã đập bàn cắt ngang.

" có cái đạo lý đó, tiền là của bổn vương,bổn Vương muốn cho ai thì đó là quyền của ta, phu nhân có quyền cấm , hừ cái gì mà moi móc, xem ra phu nhân đây chính là muốn quản luôn bổn vương hay sao?" Mắt lạnh lại quét về phía mộ dung nhạn. Khiến nàng ta xanh mặt.

" thần thiếp không có ý đó" phu nhân phù thị trong lòng quẩn bách vô cùng.

" không có ý đó đây là ý gì?" Bá Anh căn bản là không tha, hừm dám đụng tới muội muội của hắn đúng là chán sống

 

" vương gia đây là mộ dung phủ không phải là trung sơn phủ,mẫu thân ta làm gì chính là không can hệ tới người" mộ dung lam không biết sống chết vẫn là thêm.

mộ dung nhạn bây giờ thật muốn lại đánh chết cái muội muội ngu xuẩn này. Không riêng gì mộ dung nhạn phu nhân phù thị giận cũng không kém.bà không biết sinh ra cái nữ nhi ngu xuẩn này làm gì nữa.

"haha hảo tốt, mộ dung gia các ngươi thật là tốt" Bá anh cười khinh miệt.

" đừng nói một cái mộ dung phủ, cho dù mười cái đi chăng nữa, chỉ cần ta muốn các ngươi chính là sống không có chỗ chôn thân"

 

ohu nhân vội quỳ xuống

 

" vương gia tha tội, lam nhi vẫn còn nhỏ không hiểu chuyện, mong người thứ tội" mộ dung lam cũng biết là mình sai nên cũng vội vàng quỳ xuống.

Bá anh đứng lên phất phất tay áo,gió bay lên tuấn mỹ vô cùng như hệt trữ tiên hạ phàm. Nhưng đối với bọn phù thị thì chẳng khác nào tu la đến từ địa ngục

" bổn Vương nể tình mộ dung đại nhân không truy cứu nữa, nhưng để đảm bảo các ngươi không làm gì tới nguyệt nhi, đợi mộ dung đại nhân trở về tạm thời muội ấy sẽ ở lại phủ của ta" nói xong y liền hướng cửa mà ra.

" vương gia như vậy không được,nguyệt nhi là hàn hoa khuê nữ, làm như vậy sẽ bị mọi người chỉ trích" phu nhân nói nhanh.

Bá Anh chỉ cười khinh miệt.

" bởi vậy các ngươi tốt nhất là đừng để lớn chuyện, nếu không thì trách nhiệm này bổn Vương chính là bắt các ngươi chịu" nói xong liền đi khỏi.t

để lại ba người ở phía sau ôm hận.

mộ dung như nguyệt cuối cùng cũng thuận lợi xuất phủ, lúc đi chính là chạy nhảy như điên, khiến ba người phù thị tức hộc máu, bọn họ chính là biết mình bị mắc bẫy. Lòng quyết tâm hạ sát mộ dung như nguyệt.


 
  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   

 

 

 


  
 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 


 


 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

(

Quảng cáo

Luợt xem: 180.
Lượt bình chọn: 0.

Tôi là người không có gì đặc biệt, yêu nắng, thích biển, sợ yêu. Mặc cho số phận đưa đẩy. ops ops

Sắp xếp bình luận theo

11 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Gia Huy về đến nhà thì đã 12 giờ đêm, người mang theo hơi rượu nồng. Hắn có chìa khóa riêng, vì thế ...

nó tên Trần Ngọc Ly sống ở Thành phố Hà Nội gần sân bay nội bài nhà nó có 1 công ty ở trung Quốc cũn...

Tiếng chuông báo thức của đồng hồ vang lên🔔🔔🔔, Tiểu Ẩn giật mình tỉnh giấc & phát hiện sắp trễ chuyế...

15 năm trước. Cô bé Huyền Lâm 7 tuổi, đứng trước cửa cảnh sát, chứng kiến cảnh tượng ba ba mình bị ...