Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 8: Lăng phu nhân

Quảng cáo

“ Nguyệt Nguyệt có chuyện gì sao ?” Linh Linh chạy theo Nguyệt Nguyệt ra ngoài “ mà bà sao lại sử dụng chiêu này sao vậy?” Linh Linh hỏi

“ đúng là có thật, tui cảm thấy có gì đó rất lạ nên mới sử dụng chiêu này ra ngoài. Không biết cái cảm giác đó là gì nữa !! haizzz…..” Nguyệt Nguyệt thở dài

“ hể chả nhẽ là cảm giác yêu sao hehehehe…” Linh Linh hỏi đùa Nguyệt Nguyệt

“ xàm, điều đó là không thể” Nguyệt Nguyệt đáp

“ chẹp ai biết được chứ!” Linh Linh đưa tay sau gáy rồi đi lấy xe của mình

   Thấy vậy Nguyệt Nguyệt cũng đi lấy xe phóng đi đuổi theo Linh Linh luôn

 “ Linh Linh đi dạo đi , lâu tui với bà không đi” Nguyệt Nguyệt đi bằng xe của Linh Linh rồi nói

“ được ,nhưng phải đi ăn nữa mới chịu”Linh Linh

“ tui biết mà, đi thôi” Nguyệt Nguyệt

    Nói xong hai người đều đi gửi xe ,rồi đi dạo ở phố đi bộ . Ăn hết cái này đến cái kia vừa đi nói chuyện vô cùng vui vẻ, trước bao nhiêu con mắt của các thanh thiếu niên và mọi người .Hai cô đã quá quen thuộc với ảnh này nên chả quan tâm lắm

   Còn về phần Lãnh Thiên Minh , anh không biết có phải mình làm cô sợ nên cô mới khóc hay không. Anh đưa việc ký hợp đồng cho thứ ký của mình làm , vì anh không có tâm trạng làm bất cứ điều gì chỉ uống rượu và suy nghĩ rằng “tại sao cô ấy lại khóc? phải chăng tại mình sao?” Anh muốn đi xin lỗi cô liền xác định vị trí của cô , thì thấy cô đang ở trên phố đi bộ. Đén đó anh thấy một cô bé gái bán hoa, anh liền mua hết hoa của cô bé và bảo cô bé đưa cho Nguyệt Nguyệt và kèm theo đó là bức thư của anh.

 “ chị gái xinh đẹp ơi! Có anh đẹp trai muốn em đưa hoa cho chị !” cô bé đưa cho cô một đóa hoa hồng và nói

“ cô bé em có biết tên anh đẹp trai đấy không?” Nguyệt Nguyệt ngồi xổm xuống nhận hoa cô bé đưa cho và hỏi

“ dạ em không biết tên,”cô bé

“ được rồi, cảm ơn em nha cô bé !” Nguyệt Nguyệt nói rồi xoa đầu cô bé một cái, rồi cô bé cũng đi luôn

“ ế ê… ây za hoa hồng đó nhoa!” Linh Linh cầm cây kem vừa ăn vừa nói

“ yên phận ăn cây kem của bà đi!” Nguyệt Nguyệt nói

“ rồi… rồi thưa mẹ trẻ” Linh Linh. Hai cô cứ thế cho đến khi Nguyệt Nguyệt tức giận thật sự mới thôi.

   22:00 PM , cô mới về đến nhà.Không muốn đánh thức , há giấc hỏng của mọi người nên cô cất xe và mỏ cửa lên phòng một cách nhẹ nhàng. Lên trên phòng, cô đặt bó trên bàn trang điểm rồi đi tắm rửa.Tắm rửa xong cô cầm bó hoa lên thì phát hiện có một bức thư, cô cầm đọc lên thì ra là anh.trong bức thư

 “ Nguyệt Nguyệt, anh xin lỗi vì đã làm em sợ, bó hoa này coi như lời xin lỗi của anh . Anh thật sự xin lỗi.” 

                                                                                                         Ký tên

                                                                                                Lăng Thiên Minh

    Đọc xong, cô thật sự bất ngờ với bức thư của anh, cô cứ nghĩ anh là người lạnh lùng, khó gần nhưng thật không nghĩ tới anh lại là một người tình cảm , lãng mạng như thế này. Điều này thật sự đã trái tim cô rung động một chút. Đọc rồi cô cất bức thư vào ngăn kéo tủ đầu giường,hoa được cô cắm vào lọ rồi lên giường đi ngủ.

  Sáng hôm sau , 8:00 PM

   Tiếng chuông điện thoại của nguyệt Nguyệt lại vang lên, cô cố gắng để như không nghe thấy cứ tiếp tục công việc ngủ của mình. Nhưng cứ 2’ lại một cuộc co cau mày khó chịu rồi với cái điện thoại, chưa biết đầu dây bên kia à ai cô liền quát lớn

“ tên nào to gam dám quấy nhiễu giấc ngủ của bổn tiểu thư?” Nguyệt Nguyệt tức giận quát

“ là anh!” Lăng Thiên Minh

“ anh nào? Tôi làm gì có anh chắc nhàm số rồi hừ !” Nguyệt Nguyệt cúp máy chùm chăn ngủ tiếp

 

     Còn bên anh

 Sau khi gọi điện cho cô , để xin lỗi cô sợ cô chưa đọc bức thư. Nhưng nghe giọng đó thì chắc là mình đã quấy nhiễu giấc ngủ của cô ấy, anh nhếch môi cười. Bỗng thư ký anh đi vào, anh ta đờ người mắt chữ a mồm chữ o vì một sự kiện lớn chưa từng thấy chính là BOSS đại nhân lần đầu tiên cười . Thấy thư ký vào anh liền thu lại , trở về trạng thái lạnh lùng

“ có chuyện gì ?” Lăng Thiên Minh hỏi

“ có mấy văn kiện cần ngài kí !” anh thư ký vẫn đờ người đưa văn kiện cho Lăng Thiên Minh, Lăng Thiên Minh kí luôn thấy thư ký vẫn chưa đi ra liền hỏi

“ còn chuyện gì sao?” Lăng Thiên Minh

Lưỡng lự một hồi anh thư ký mới nói” ….. có phải…ii …… ngài vừa cười ?”

“ vấn đề sao?” Lăng Thiên Minh tay làm miệng nói

“có chuyện gì vui sao? Hay vì ai?” anh thư ký

“ um …. Lăng phu nhân tương lai của mấy người!” Lăng Thiên đừng bút dựa lưng vào ghế nhếch môi cười

“ vâng” anh thư ký nói rồi lui ra ngoài lan tin sắp có Lăng phu nhân nên mọi người đồn ầm lên, mấy bà tám bắt đầu hoạt động.

Quảng cáo

Luợt xem: 469.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Lỗi ngữ pháp, lỗi từ, lỗi dấu câu. Truyện vẫn còn mơ hồ, chưa đi sâu vào miêu tả hoàn cảnh xung quanh cũng như hình tượng nhân vật xây dựng chưa kỹ, tâm lý nhân vật cũng chưa được khắc họa rõ nét.

Xem thêm một số truyện khác nào!

Viết cho a, thanh xuân của e... Chào a, bao lâu mình ko nói chuyện với nhau rồi ha??? Lần cuối cùng...

- a...ưm...đau quá. Cửu Nguyệt ngồi dậy vừa xoa đầu vừa vỗ vỗ trán nhằm để giảm bớt đau đầu, mắt ...

Khi tôi vừa lên lớp bảy tôi có duyên học chung với bạn ấy. Ấn tượng đầu tiên của tôi về bạn ấy là mộ...