Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 30: 30

Quảng cáo

Cô ngồi sụp xuống một gốc cây bên đường, ôm bụng, chụm chân và nhăn mặt đầy đau đớn. Tôi thở dài một tiếng, quay lại nhìn cô rồi chống một chân xuống.

 

“Cô thấy khá hơn chút nào chưa?”

Cô lắc đầu cuồi cuội. Tôi càng lúc càng để mắt tới thứ chất lỏng màu đỏ rỉ ra trong đũng quần, giữa hai háng cô, không rời mắt đi được. Thật là một sự kì lạ.

“Cô biết khó khăn thế nào tôi mới tìm được quần áo cho cô mặc không hả?” Tôi nhiếc móc.

“Em đã bảo rằng… vừa mặc quần áo phía trong vừa mặc váy… kì cục lắm mà…”

“Tôi cho rằng cô muốn khỏi chết lạnh hơn là muốn mặc đẹp”

Tôi dựa mình vào gốc cây, ngồi sát bên cô ta và cho cô thời gian nghỉ ngơi.

“Đây là những gì cô nói khi cô nói rằng cô “đến kì” sao?”

Cô gật đầu.

“Tại sao phải thiết kế một con người theo cách bất tiện tới vậy?”

“Đó là chu kì rụng trứng, Alexei. Nếu em không có thai, em sẽ có chu kì rụng trứng”

“”Có thai” tức là cách tái tạo một thế hệ mới một cách tự nhiên phải không?”

“Ơ… Nếu anh gọi nó là như vậy”

“Hmm… nếu vậy thì nhân bản vô tính tiện lợi hơn nhiều. Cô không phải trải qua sự phiền hà bất tiện tới mức này, và nhân bản vô tính cũng loại bỏ đi những bộ gene không mong muốn nữa. Đó là lí do vì sao chẳng ai màng tới sinh sản tự nhiên nữa”

“Anh không có con bao giờ, Alexei. Nên anh không hiểu được cảm giác mà mình nuôi nấng một thứ mà chính tay mình tạo ra. Thế nên anh không nâng niu sự phiền hà bất tiện”

Đáp lại logic với cảm tính, đó là điều mà cô luôn làm.

“Vậy cô đã từng có con chăng mà biết?”

“Không… tất nhiên là không rồi. Nhưng viện trưởng có nuôi một chú chó, em đã nói rồi đó”

“Tôi quên rồi”

“Sao mà anh có thể quên được!!!”

Cô đánh một phát vào bả vai tôi. Tất nhiên, nó không có ý đồ triệt hạ gì cả.

“Tôi đùa mà, đùa mà. Nhưng mà bây giờ tình yêu áp dụng với cả chó sao?”

“Sao lại không chứ? Em ở với nó từ khi nó lọt lòng. Khi anh ở lâu với một ai đó hay một thứ gì đó, chẳng phải anh sẽ có cảm giác gắn bó với họ sao?”

“Hmm. Coi như là vậy đi. Nhưng điều đó thật không có lợi, cô nghĩ vậy chứ? Tình cảm cá nhân làm con người ta ngập trong định kiến nên không đi tới được lựa chọn hợp lí nhất”

“Sự lựa chọn hợp lí nhất của anh là dựa trên phương diện nào?”

“Có nhiều phương pháp chứ. Giả dụ như mô hình quyết định lí tính cho rằng cô cần chính xác thông tin về định lượng, từ đó cô đặt các khả năng lên bàn cân và đi tới quyết định”

“Còn thông tin định tính thì sao?”

“Hử?”

Cô quay sang nhìn tôi. Đôi mắt cô lườm tôi, nhưng cái lườm của cô là một cái lườm “thân thiện” hơn.

“Vì em giải thích theo cách của em anh sẽ không nghe, nên em sẽ giải thích theo cách của anh. Đừng nghĩ em là một con ngốc nhé. Con người ta là một sinh vật tập thể, nên mọi quyết định đều có dính dáng tính chất xã hội vào. Khi phó Viện trưởng trong phòng thí nghiệm của em đưa ra quyết định sử dụng quân đội để ép buộc địa chủ trao trả tài nguyên cho thí nghiệm, cuối cùng ông ấy không được duyệt quyết định đó vì mang lại lợi nhuận. Anh biết vì sao không? Vì nó đi ngược lại với mong muốn của những người còn lại trong phòng thí nghiệm, là đạt được sự thịnh vượng chung. Rốt cục, ông ấy bị cách chức. Kể cả nếu anh không quan tâm tới tình cảm của em hay người khác, quyết định của anh sẽ ảnh hưởng tới lí tưởng của người trong xã hội của anh, nên thế nào họ cũng phản ứng lại. Anh cứ thử bắt cóc em xem, rồi Viện trưởng đánh anh chết!”

Haha, trúng tủ rồi nhé. Tôi biết rằng sớm hay muộn gì cô ta cũng để lộ mà. Không còn nghi ngờ gì nữa, phòng thí nghiệm của họ thuộc “Chủng quân hòa bình”. Tôi chỉ cần tìm cho ra chính xác nơi đó ở đâu mà thôi.

Nhưng để giấu giếm tiệt những điều đó cho tới tận bây giờ, khá khen cho nỗ lực của cô.

“Cô biết cả về những quyết định trong phòng thí nghiệm sao?”

“Những quyết định lớn thôi, dù sao thì em cũng tham gia vào đội ngũ nghiên cứu mà”

“Từ từ… cô là nhà khoa học sao?”

“Không… em là thợ máy”

“Tức là người hầu của các nhà khoa học ấy hả?”

“Không phải! Em là trợ lí của viện trưởng, hay cũng là kĩ sư trưởng đó nhé! Em vận hành máy móc cho ông ấy. Em không làm công đoạn lắp ráp, mà thường kiểm tra lại bản vẽ và rà soát các vi mạch. Em toàn được giao vẽ bản vẽ mẫu thôi vì em vẽ đẹp lắm nhé!”

Nói rồi, cô nhe răng cười ra vẻ đầy tự hào. “Trợ lí” chẳng phải là cách gọi bóng bẩy của “người hầu” sao?

“Máy móc? Cô chưa bao giờ nhắc gì tới máy móc cả. Tôi tưởng rằng phòng thí nghiệm của cô chỉ nghiên cứu về vi khuẩn và chất hóa học thôi đấ…” Bỗng dưng, tôi nhớ ra một điều gì đó “Hmm… tôi nhớ rằng cô thích thú đọc một cuốn sách về xe tăng của tôi lắm. Cô đã hỏi về gì nhỉ, hệ thống treo Christie sao? Tôi đã nghĩ rằng cô chẳng thể nào có hứng thú về những điều đó được. Hóa ra cô là thợ máy”

Cô xị mặt.

“Và anh nói rằng em chẳng biết làm gì”

“Tôi xin lỗi, nhưng vì lúc đó cô chẳng kể gì về bản thân cô cho tôi cả! Tôi cứ nghĩ rằng cô là một cô “công chúa” và chẳng làm gì có ích hết. Nhưng từ từ… nếu cô là một thợ máy, cô có thể cải tiến được súng cho tôi chứ? Khi nào tới một thành phố nào đó, tôi sẽ đào bới mọi thứ nguyên liệu tôi cần”

“Em chưa bao giờ chạm vào súng cho tới khi gặp anh. Em không được phép. Với lại… em là kĩ sư điện tử. Em chưa từng được học cơ khí gia công hay kỹ thuật vũ khí”

“Vậy làm sao tôi tin cô được? Không phải tôi không tin cô, tôi biết cô là người thông minh, nhưng cho tới khi tôi nhìn thấy kết quả thì tôi vẫn phải hoài nghi. Cô chắc chắn biết về nguyên lí hoạt động của vũ khí phải không?”

“… Em biết”

“Vậy cô biết nhiều hơn tôi rồi đấy. Khi nào…”

“A…”

Bỗng dưng, cô ta ôm bụng và nhăn mặt.

“Lại tới cơn à?”

“V… vâng. Bụng em như quặn lại ấy”

“Hmm… Cô có chắc là chảy máu ở dưới kia không phải vấn đề gì lớn chứ? Cô có giấu tôi điều gì không?”

Bỗng dưng, cô khẽ đỏ mặt.

“Em chẳng bảo rằng… cơ quan sinh dục của chúng ta hoạt động khác nhau rồi mà?”

“Không được. Nếu như cô giấu một con chip phía trong cơ thể thì sao?”

“Làm sao em có thể giấu một con chip trong cơ thể được…”

“Được rồi, tôi chỉ muốn biết chắc thôi. Trước đây tôi từng bị cấy chip vào người để quản lí xem tôi đi đâu làm gì, nên tôi sợ mấy thứ đó lắm”

“T… tại sao họ lại cấy chip vào ngườ…”

“Thế này đi. Khi nào cô khỏe lên, cô sẽ phải cho tôi xem. Lần trước tôi đã cho qua rồi, lần này không có chuyện đó đâu”

“…”

“Sao đấy, không thích hả?”

“… Em đau”

“Cô thật là phiền toái. Hết đau mau lên, ngôi làng tiếp theo chỉ cách chúng ta vài tiếng đồng hồ mà thôi. Tôi có thể nhìn thấy nó ở cuối đường chân trời rồi”

Dọc những con đường mà chúng tôi đi là những ngôi “làng sản xuất” từng thuộc quân đội của Smolnikov. Quả như lão già sống trong rừng nói, quân đội của Pavlyuchenko đã tới và bắt hết người và phần lớn nhu yếu phẩm đi rồi, nhưng họ vẫn bỏ lại chút vải vóc, đạn dược và đồ ăn đóng hộp. Đồ bỏ đi của sư tử thì sẽ là món ăn ngon cho bọn kền kền rỉa xác, thế nên chúng tôi cũng tương đối no nê trên đường đi.

Đây là những ngày dễ thở nhất mà tôi từng được trải qua trong một thời gian dài. Tôi có thể làm mọi điều tôi muốn bởi không có bất cứ chỉ huy nào xung quanh để sai bảo. Tôi cảm giác như mình là chỉ huy của chính bản thân mình. Đã có những lúc tôi nhìn vào chiếc khuy mà cô gái mang theo, nghĩ rằng chỉ cần mình bóp nát chiếc khuy đó, phá hủy chiếc bộ đàm mini phía trong hoặc vứt nó xuống sông xuống hồ giả bộ như mình mất tích, tôi có khi có thể chạy trốn được và trở thành người tự do cho tới khi bọn họ săn lùng tôi tới bằng chết thì thôi.

Nhưng tôi không thể làm điều đó. Pavlyuchenko đã săn lùng tôi tới cùng trời cuối bể một lần. Dù tôi đã làm đủ mọi cách, hắn vẫn tóm cổ được tôi. Tôi không phải đối thủ của hắn. Và hơn nữa, hắn đã tha mạng cho tôi một lần rồi, dù những thiệt hại tôi gây ra cho hắn là thực sự điên rồ. Tôi là một trong những kẻ thù lớn nhất của hắn, nhưng cũng là chiến binh kinh nghiệm nhất mà hắn có trong tay bây giờ. Mối quan hệ của chúng tôi như là sự cộng sinh vậy. Tiếc thay, tôi như một con cá ép cộng sinh trên mai rùa vậy. Không có cá ép, rùa vẫn sống khỏe. Không có rùa, cá ép chết đói.

Vả lại, tôi còn có thể chạy đi đâu được chứ? Tôi biến mình thành kẻ thù của tất cả mọi người chỉ vì tôi vẫn muốn lay lắt sống trong thế giới vô nghĩa này. Khi tôi nhận ra điều đó, tôi đã trở thành một kẻ thù quá lớn của “Chủng quân hòa bình” rồi. Tôi không còn cơ hội hướng thiện nữa.

Sau khi cô gái đã yên giấc ngủ bên đống lửa hồng, tôi mới giở chiếc khuy ra và báo cáo.

“Đây là Viktor-15, báo cáo với Dikov-08. Đã xác định sự tồn tại của phòng thí nghiệm. Xin hãy gửi khoanh vùng vị trí tọa độ của những nơi khả thi nhất”

“Rõ. Xin hãy gửi tọa độ hiện tại”

Sau chưa đầy nửa phút trao đổi, chúng tôi đã nói hết những điều cần nói. Người của Pavlyuchenko hoạt động năng suất tới khó tin. Đó là lí do tại sao mà họ nói rằng kĩ thuật nhân bản vô tính của hắn ta đã được đưa lên mức thượng thừa. Hắn tạo ra những con người giỏi nhất trong những lĩnh vực mà họ làm, và gần như không sai phạm điều gì cả.

Kể cả Giáo sư Timur Semshuk, kẻ thù vĩ đại nhất của Pavlyuchenko, cũng là do hắn tạo ra mà.

Trước khi chúng tôi kết thúc cuộc đàm thoại, người mang mật danh Dikov-08 cất lời với một giọng dè chừng.

“Viktor-15. Chúng tôi không tìm thấy xác của Vladimir Sytnyk sau cuộc không kích. Anh hãy cẩn thận. Nếu gặp bất trắc vào bất cứ lúc nào, hủy kế hoạch A ngay lập tức. Chúng tôi sẽ gửi cứu viện”

“Rõ”

Sau khi tắt điện đàm, tôi quay lại nơi chúng tôi cắm trại. Tôi quan sát cô gái ngủ hồi lâu. Ngay từ ngày đầu tới giờ, thói quen đó của cô vẫn không hề thay đổi – say sưa ngủ mà chẳng màng xung quanh có gì nguy hiểm. Tôi thấy tóc của cô ta xõa tung hết xuống đất và đặt chúng gọn ghẽ lại, rồi ngồi cạnh đôi bàn chân cô.

Tôi thở dài một tiếng.

“Đáng lẽ khi tôi để cô chạy trốn, cô hãy trốn thật kĩ đi mới phải. Trốn thật kĩ đi và để Sytnyk tìm được cô, chứ đừng để tôi tìm được” Tôi nghĩ, nhưng không dám nói thành tiếng.

Tôi tháo đạn ra khỏi súng rồi lắp lại, và lặp lại hành động đó cho tới khi nó trở nên nhàm chán. Sau đó, tôi bắt đầu hút thuốc. Buổi tối hôm đó, tôi hút nhiều thuốc hơn tất cả những đêm trước đó cộng lại, kể từ khi tôi giết lão già ngoan đạo trong căn nhà gỗ và ăn cắp hết đồ đạc của ông ta.

Giai cấp lính tráng chúng tôi chiến đấu vì mục đích gì? Tôi không biết nữa. Nhưng tôi biết, tôi chiến đấu vì mục đích gì.

“Cậu đã được dạy mọi điều có thể để giao tiếp với con người đó. Hãy khiến cho cô ta tin cậu. Khi cô ta tin cậu rồi, hãy cứ áp giải cô ta về đây. Còn việc còn lại cứ để chúng tôi lo. Sau đó, cậu không còn phải quan tâm gì đến sự tồn tại của cô gái đó nữa. Chúng tôi sẽ chở cậu tới Petrozavodsk, bên bờ sông Onega và cậu sẽ được tự do ở đó. Cậu sẽ được bảo lãnh và có quyền làm những công việc bàn giấy trong các cơ quan hành chính. Mạng sống của cậu sẽ được bảo toàn”

“… Và ông nghĩ rằng tôi sẽ tin ông sao?”

“Nếu cậu không tin tôi, tại sao chúng ta không bước vào một giao ước sinh tử nhỉ? Nếu như vậy, tới cả kẻ lọc lõi nhất cũng phải thực hiện lời mình đã hứa”

Tôi còn chẳng biết họ cần gì ở cô. Thực sự đấy, tôi chẳng biết. Tôi chẳng biết cô đang làm gì, với ai, vì mục đích gì.

Tôi còn chẳng biết cô.

Thế nên, tôi xin lỗi. Tôi muốn sống. Tôi muốn sinh tồn. Nếu tôi sống, cô phải chết.

.

..

...

“Ahhh, xem tôi tìm được gì này! Ngoài đồ ăn ra, nơi đây có mọi thứ!!”

Sau khi lùng sục trong góc một căn nhà kho của một nhà dân, tôi tìm thấy một chai vodka vẫn còn nguyên vẹn.

“Nơi này quả là thiên đường mà”

Tôi trả ra những thứ mà chúng tôi tìm được, những thứ mà tôi cho là hữu dụng. Một chiếc mũ nồi cũ, một cây kéo, vài thớ vải mà cô gái hoàn toàn có thể may thành khăn quàng cổ, một cây kéo, vài viên đạn vẫn còn sử dụng được, chút nến và một chai rượu. Tôi không hiểu vì sao một ai đó có thể đi mà bỏ những thứ này lại, nhưng quân đội thì đúng là dư thừa đồ đạc mà.

Cô lấy những thớ vải rồi luồn chúng vào nhau. Đôi tay cô ta khá khéo léo, và lực tay của cô đủ chắc để cột chặt chúng lại thành một túi vải.

“Em mượn được chứ?” Cô chỉ vào chiếc khuy của tôi. Tôi gật đầu. Cô cất sách vở của mình vào đó cùng với chiếc khuy, rồi tháo luôn chiếc nhẫn của mình ra.

“Giờ thì thật gọn ghẽ. Tay em không phát sáng ban đêm nữa nhé!”

Nói dứt câu, cô xòe năm bàn tay ra trước mặt tôi.

“Được rồi, được rồi. Làm ơn hãy quay lại với khẩu súng lục của tôi đi”

Tôi đã tháo tung khẩu súng ngắn quân dụng của mình ra để cho cô có thể nhìn từng bộ phận một. Cô khẽ nhún nhún chiếc lò xo lớn rồi bĩu môi.

“Em đã bảo rằng em không thể làm gì được mà”

“Ơ, cô chẳng bảo rằng cô là thợ máy sao?”

“Khẩu súng này có vấn đề về thân khóa nòng. Rồi sẽ đến lúc anh không khóa chốt được nữa. Khẩu súng này không dùng bu-lông mà toàn bộ kết nối bằng các khe và chốt hãm. Để tháo lắp thì dễ nhưng để tân trang lại thì khó hơn. Em không biết hàn nên không thể thay mới được”

“Tôi sẽ tìm cho cô nguyên liệu, và sẽ làm như cô hướng dẫn. Cô là đầu não, tôi là tay chân, vui chưa? Vả lại, tôi muốn cô tìm cách cải tiến một khẩu súng cơ, chứ không phải bảo dưỡng nó”

“Anh hoàn toàn có thể gia công các mối ghép, giả dụ như hộp tiếp đạn này này” Nói rồi, cô hộp tiếp đạn nó lên “…để đảm bảo đạn không bị kẹt và giảm độ rung khi anh cầm nó lỏng. Tương tự với cải tiến về nòng súng và thân súng để tăng sự chính xác. Nhưng anh thực sự phải chính xác tới từng mi-li-mét nếu anh sửa sang lại, nếu không nó sẽ trở thành đồ bỏ đấy”

“Được rồi. Dù gì nó cũng là súng tôi cho cô mà, nếu nó hỏng thì cô thiệt thôi” Tôi nhiếc mắt với cô rồi ngồi tựa mình vào góc. Đúng lúc đó, một đợt gió nữa lại hun hút qua cửa sổ, đập rầm rập vào cửa kính trên đường nó đi. Cứ như là gió có tay chân, chúng che luôn cả ánh sáng bầu trời khi mà dang mình phi qua căn phòng của chúng tôi.

“Ngoài kia nghe thật lạnh lẽo” Cô quay ra phía cửa sổ rồi quay lại nhìn tôi “Anh có thể thắp lại nến không, Alexei?”

“Nó vẫn chưa tắt mà”

“Nhưng em chẳng nhìn thấy gì cả”

Tôi giơ ba ngón tay ra trước mặt.

“Thế số mấy đây”

“Bảy”

“Đúng rồi đấy. Cô vẫn nhìn được thì không cần phải thắp nến”

“Nhưng rõ ràng anh giơ ba ngón tay mà”

“Thế cô thừa nhận cô nhìn thấy rồi nhé”

“…”

“Khi nào trời quang thì ta sẽ khởi hành”

“Ta không thể ở lại đây một đêm sao? Anh nói rằng không ai đuổi theo ta mà?”

“Đúng là vậy, nhưng… thôi bỏ đi. Nói chung là ta phải nhanh chân lên”

Tôi đưa ra một câu trả lời nửa vời. Quả nhiên, nó kích thích trí tò mò của cô.

“Nhưng điều gì?”

“Thực sự thì… tôi không muốn nói điều này cho tới khi chúng ta gần tới nơi. Nhưng tôi nghĩ rằng bây giờ cô đã chuẩn bị tinh thần rồi. Tôi cần hỏi cô điều này, và tôi muốn cô trả lời tôi trung thực”

Cô ngồi thẳng người lên và khẽ nghiêng về phía sau. Có lẽ cô chưa chuẩn bị tinh thần cho việc này.

“Điều gì vậy?”

“Tôi cần biết giáo sư của cô là ai”

“Em không biết” Cô đáp ngay lập tức. Cô chụm chân vào nhau và đặt đôi tay mình thẳng xuống đó, trông vô cùng căng thẳng.

“Hmm… được rồi. Vậy tôi sẽ đưa cho cô một vài dữ kiện, và cô hãy nghe xem điều này đúng hay sai nhé”

“… Anh định làm gì?”

“Có phải giáo sư của cô đã dành phần lớn thời gian tuổi nhỏ của cô ở bên ngoài không? Tôi không biết chính xác cứ bao lâu thì ông quay về thăm cô, nhưng tôi đoán là khoảng một tháng một lần? Trong thời gian đó, có lẽ cô đã được bảo ban bởi một nhóm các nhà nghiên cứu trong đó? Hay cô đã ở đâu đó khác mà cô còn không nhớ nữa?”

Mặt cô cắt không còn một giọt máu. Cô hít một hơi vô cùng sâu khi trợn tròn mắt nhìn tôi.

“Khoảng ba năm trước, giáo sư quay về với cô và ở với cô từng ngày ở đó. Đó là khoảng thời gian ông nhận cô làm trợ lí và tặng cô rất nhiều thứ quà đúng không?”

“Em… không biết. Em không biết”

“Thế rồi, để xem nào… tôi đoán rằng phòng nghiên cứu đó đã bị đóng cửa lại. Kiểu như ngừng hoạt động lập tức. Tất cả mọi người rút khỏi đó. Không, không phải tất cả mọi người rút khỏi đó. Họ tự sát. Tất cả bọn họ, tất cả bọn họ đều tự sát, phải không? Trừ giáo sư và c…”

“ANH LÀ AI???”

Cô đứng bật dậy và cuống quýt lắp khẩu súng mà tôi bảo cô tháo rời lại vào với nhau. Hai khóe mắt cô sũng nước.

“Làm sao… LÀM SAO ANH BIẾT??”

Tôi thở dài một tiếng.

“Tôi không “biết” gì cả. Tất cả đều là ước đoán của tôi. Nhưng theo như phản ứng cô, có lẽ tôi biết ông ấy. Có phải ông ấy là một người đàn ông thấp và đậm người, với đôi vai rộng và tóc thưa đúng không? Tôi không biết điều đấy còn đúng không nữa, bởi dáng vẻ của một con người luôn thay đổi mà. Nhưng tôi nhớ chắc ông ta mắt đen”

Cô luống cuống tới mức vấp chân vào chiếc ghế đẩu mình đang ngồi và ngã ập xuống mặt đất bằng mông. Hộp đạn của cô rơi ra, và cô vội vã nhặt lấy nó để lắp lại vào khẩu lục của mình.

“Tôi không phải người xấu. Tôi đã không giúp cô tới đây nếu tôi là một kẻ xấu. Nghe này, cô g…”

“Anh biết gì về em???”

Ngay khi tôi vừa đứng dậy, cô giơ khẩu súng lên mặt tôi. Tôi giơ hai tay qua đầu.

“Cô ư? Cô là một ẩn số. Tôi không hề biết rằng cô tồn tại”

“Em hỏi lại… Anh biết gì về em???”

“Tôi đã nói r…”

Cô thả khẩu súng xuống mặt đất. Đôi mắt cô vừa hoảng hốt vừa hoài nghi. Bỗng dưng, cô tựa mình vào một bục tường, cắn mạnh vào môi rồi thở.

“Alexei… em xin lỗi. Hãy nói chuyện thật bình tĩnh. Em không muốn nghi ngờ anh, nên ta hãy nói chuyện thật bình tĩnh”

“Được thôi”

“Em nghĩ rằng… nếu anh biết nhiều như vậy, anh phải biết một điều gì đó về em phải không? Vậy nên anh mới tốt với em đến vậy. Anh đang giấu giếm điều gì đó”

“Không, tôi…”

“… vì em chẳng biết gì về em cả”

“Sao cơ?”

“Em không nhớ gì hết. Em không biết gì hết. Em nói thật… Tất cả mọi điều anh nói đều đúng… Em xin lỗi… em xin lỗi…”

Họ gọi đây là “chưa đánh đã khai” mà. Tôi nhìn cô co rúm lại như một loài gặm nhấm, nước đẫm cả lông mi rồi chấp nhận rằng nếu như cô vẫn còn sống ra khỏi phòng thí nghiệm đó, cô không biết điều gì quan trọng.

“Cô nói rằng cô không biết gì về bản thân. Ý cô là sao?”

“Em… em không nhớ gì cả… mọi thứ từ năm năm trở về trước… em không nhớ gì hết…”

“Kể cả tên của cô?”

“Em không biết… Nếu anh biết gì về em, xin hãy nói cho em…”

“Tôi thực sự không biết gì về cô. Nhưng…”

Thực sự sao? Cô ấy không biết mình là ai sao? Vậy thì khả năng cao, cô cũng không biết mục đích thực sự của mình là gì. Lạy Chúa, đến tôi còn chẳng biết mục đích của cô ta là gì nữa. Cô ta sống sót hẳn phải có một lí do nào đó.

Tôi tiến gần và cô lấy tay lên che mặt. Thật đáng xấu hổ. Cô ấy còn không thèm nhặt vũ khí lên để cho mình cơ hội chống trả nữa.

“Hmm. Cô thấy đấy, tôi không phải kẻ xấu. Nói thật với cô, tôi từng là cộng sự của giáo sư”

“S… sao cơ?”

“Tên thật của ông ấy là Timur Semshuk. Năm năm trước, tôi từng làm việc cho ông ấy với tư cách Cố vấn quân sự. Chúng tôi bị cắt đứt liên lạc với nhau bởi Pavlyuchenko, thế nên, tôi muốn tìm lại ông ấy. Tôi không có cơ hội tiếp xúc với phòng thí nghiệm hay bất cứ ai trong đó cả, nên tôi không có thông tin gì về cô”

“Anh từng là… cố vấn của giáo sư sao?”

“Chính xác hơn thì là một người mà ông rất tin tưởng. Tôi giúp cô vì nhận thấy lòng tốt của cô, nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng cô có đầu mối về giáo sư”

Cô bắt đầu hạ đôi tay che mặt mình ra. Tôi nhận ra rằng cô không còn khóc nữa.

“Anh là một sĩ quan cấp cao… vậy… tại sao… anh không có quân đội?”

“Họ chết hết rồi. Tôi thất bại và mất hết liên lạc với Timur Semshuk kể từ đó. Từ đó trở đi, tôi phải sống chui lủi. Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ bao giờ có cơ hội gặp ông ấy nữa. Nhưng trong cuộc nói chuyện cuối cùng của ông, tôi đã được nghe giáo sư nhắc về một công trình vô cùng tham vọng. Tôi không nhớ rõ tên… Nó là cái gì nhỉ? Có phải một “Cổng không gian” không?”

“………..”

“Cô có biết về nó không? Tình trạng của nó ra sao r… Ồ. Tôi xin lỗi. Làm ơn hãy ngồi dậy đi”

Tôi dựng chiếc ghế của cô lên rồi chìa tay mình cho cô. Cô nắm lấy tay tôi, đôi mắt của cô không nghi hoặc, nhưng bởi nước vẫn đọng trên chúng nên khiến chúng có phần run rẩy.

“Cô có uống rượu không?”

“C… có. Đó là phương pháp rất tốt để làm ấm người”

Tôi vớ lấy hai chén rượu nhỏ. Một trong số chúng bị mẻ một góc, nên tôi sử dụng chén đó cho tôi.

“Tửu lượng của cô tốt chứ?”

“Em có thể uống được vài chén”

“Tửu lượng của tôi cũng không tốt lắm đâu” Nói rồi, tôi rót một chén cho cô “Nghe này. Ngày mai, chúng ta sẽ tới Kazan. Tôi đồ rằng phòng thí nghiệm ở đó, và nó sẽ cho chúng ta đầu mối để tìm lại giáo sư của cô. Tôi muốn ông ấy biết rằng cô vẫn an toàn. Khi cô nhìn thấy phòng thí nghiệm, cô sẽ nhận ra nó chứ”

“Em sẽ nhận ra… Nhưng giáo sư nói rằng… chẳng phải nó đã bị đánh chiếm rồi sao?”

Tôi mỉm cười.

“Đó chính là lí do chúng ta sẽ trà trộn vào đó. Tôi cần làm một vài điều với cô để chắc chắn rằng chúng ta không bị phát hiện, nhưng tôi sợ cô sẽ không thích điều đó”

“… Là điều gì?”

“Hai điều. Tôi cần cô cất tiệt chiếc váy của mình vào trong túi vải đi”

“Em có thể làm được điều đó”

“Không không, chưa hết. Tôi cần tóc cô ngắn lại đôi chút”

“Sao cơ?”

“Tôi cần cô cắt tóc. Đủ ngắn để cho chúng vào trong mũ”

“Ngắn… vậy là cỡ bao nhiêu?”

Tôi thò tay mình qua phía cô. Tôi giơ một ngón tay ra, kéo từ phần tóc ngang vai cô lên sát vách tai.

“Dài tới đây”

“Không thể!” Cô kéo tay tôi xuống cho tới khi nó chạm vào bả vai cô “Tới đây thôi!”

“Cô nghĩ rằng đây là chuyện có thể thương thuyết sao?”

“…” Cô khẽ dịch tay tôi lên đôi chút, chỉ một đốt tay.

“Cô có muốn gặp giáo sư hay không chứ?”

“Có”

“Được rồi, thỏa thuận là như thế này. Quá mang tai một chút, cô có thể vén chúng ra phía sau. Tôi sẽ cho cô giữ lại phần tóc mái. Tuy nhiên, cô sẽ phải giấu tất cả vào trong mũ”

Cô lưỡng lự một hồi lâu. Tôi rót một chén rượu nữa và nốc trong khi đợi cô. Cuối cùng, cô đáp.

“Anh nghĩ gì về em, Alexei?”

Tôi hỏi lại với một giọng nửa hoài nghi.

“Ý cô là gì?”

“Anh có nghĩ em xinh đẹp không?”

“Xinh đẹp… ư?”

“Như một người phụ nữ. Anh cảm thấy như thế nào?”

“… Có. Cô rất quyến rũ”

“Và điều đó có thay đổi không nếu em mất đi bộ tóc của mình?”

Làm sao mà tôi biết được chứ, nếu như tôi chưa được nhìn thấy điều đó bao giờ?

“Không. Cô vẫn sẽ quyến rũ”

Cô mím môi và nhắm tịt mắt lại.

“Vậy thì làm đi”

Tôi không biết phải phản ứng lại thế này trước biểu hiện đó.

“Nhanh lên chứ. Hãy nhanh lên” Vẫn nhắm mắt, cô thúc giục. Nghe lời giục giã của cô, tôi nhấc cây kéo lên và tiến đến gần. Tôi vén mái tóc dài của cô ra phía sau mang tai cô, nhưng vì chúng dày, chúng rủ lại ngay lập tức và đung đưa một cách nhẹ nhàng. Màu nến mỗi lúc một lập lòa trong căn phòng, ướm lên mái tóc vàng một gam màu ấm nhưng ánh sắc kim loại, như phả hơi thở vào cơ thể tôi. Tôi ngồi ngay trước mặt cô, và cảm nhận được nhịp thở của cô có phần nhanh hơn. Tôi biết rõ, vì cô thở liên hồi vào mặt tôi mà.

Càng kê ghế dịch gần vào cô, tôi cảm giác như cơ thể cô càng ấm hơn. Đôi môi cô hồng lên do cọ xát vào nhau, còn cả cơ thể cô như một chiếc máy sưởi đang tỏa nhiệt ở công suất thấp.

“Vì sao trong ngày đầu tiên, cô nhờ tôi chỉ dẫn cách bật máy sưởi? Cô là một thợ máy mà, cô hẳn phải biết nó rõ hơn tôi chứ”

“Không… không phải thợ máy sẽ biết tất cả những thứ mà họ nhìn thấy lần đầu”

“Nó là một chiếc máy sưởi, cô gái. Tôi biết là cô biết. Chẳng hay, cô muốn tìm cách nói chuyện với tôi?”

“… Vì anh có vẻ là một người tốt”

“Tức là cô thừa nhận phải không?”

“… Vâng”

Tôi hơ chiếc kéo vào gần tóc cô và khẽ kẹp hai ngón tay mình trên phần tóc ngang tai cô.

“Mở mắt ra đi. Tôi không muốn phá hỏng mái tóc của cô, nên tôi cần sự trợ giúp của cô”

Cô lo lắng làm theo. Tôi và cô ngồi cách nhau một đầu gối, khoảng cách đủ gần để tôi quan sát khuông ngực của cô phập phồng. Tôi vẫn nhớ cách mà chúng vừa khít trong bàn tay tôi, nảy như một quả bóng cao su và hồng như một quả đào chín. Cô biết tôi đang quan sát cô, cũng như tôi biết rằng cô đang quan sát ngực tôi phía sau bộ áo phông lót.

“Hãy nắm lấy tay tôi. Chỉ cho tôi biết tôi nên đưa kéo đi đâu”

Cô gật đầu và đặt tay lên mu bàn tay tôi. Tay cô ấm hơn tay tôi, tạo ra một cảm giác dễ chịu như hơ bàn tay qua đốm lửa. Cô nắn lấy mu bàn tay tôi vài lần và cọ vào đó cho nó nóng lên theo. Tôi cố gắng làm mọi thứ chậm rãi nhất để đường kéo không đi lệch, nhưng khi tôi cắn những lọn tóc đầu tiên, cô không khỏi để lọt ra một tiếng hít hồi hộp.

Tôi nắm chắc lọn tóc của cô và đặt chúng lên bàn.

“Anh thật chu đáo” Cô nói.

“Tôi biết cô sẽ nhặt nhạnh chúng sau đó mà, nên tôi sẽ gom chúng lại bây giờ để cô khỏi mất công. Cô là người chẳng bao giờ muốn để mất thứ gì cả”

“Anh nói vậy anh mới nhớ rằng anh đã biết nhiều điều về em quá, nhưng em thì chưa biết nhiều về anh”

“Tôi sẽ kể cho cô mà, khi tôi có dịp. Tôi thích nghe về cô hơn. Câu chuyện của tôi thì thật chung chung đại khái, nhưng câu chuyện về người phụ nữ cuối cùng trên Trái đất thì phải có gì đó khác người lắm”

Cô mỉm cười. Chẳng mấy chốc, tôi đã quen với những hướng chỉ tay của cô. Điều khó khăn nhất là khi tôi luồn tay mình qua gáy cô để cắt ở phía sau. Tôi phải chúi người vào rất gần cô và thở vào má cô trong khi cô thở vào cổ tôi. Ngực cô cứ nở ra rồi thụt vào, mặc cho tôi cố gắng thế nào cũng không thể ngăn ngực hai chúng tôi cọ vào nhau được. Cô bám chặt hơn vào mu bàn tay của tôi, khiến công việc của tôi khó khăn hơn trong giây lát. Có những lúc, tôi cảm giác như môi cô chạm vào da cổ tôi tới nơi, nhưng tôi cố không quan tâm tới điều đó.

Động tác cắt gọt của tôi dần dần mượt mà hơn nhưng cũng nhanh gọn hơn, và “tác phẩm” của chúng tôi đã hoàn thành. Dù vậy, cũng phải mất tới nửa tiếng đồng hồ để cho hai bên tóc thật đều, vén được ra sau tai và để chắc chắn rằng chúng có thể giấu được sau chiếc mũ nồi.

Cô ấy trông thật… khác. Bởi khuôn mặt của cô gọn và khuôn cằm nhỏ, thế nên khi cô nuôi tóc dài, chúng lọt thỏm trong những lọn tóc của cô, khiến cô trông như một sinh linh bé xíu cần được bảo vệ. Nhưng khi tóc cô ngắn và gọn gàng hơn, cô trở thành một con người có thể “tự lập” hơn nhiều. Môi cô mỏng, mũi thon và mắt hạnh nhân hai mí, vậy nên khi mà những đường nét trên ngũ quan của cô vẫn mềm và dịu như vậy thì cô không bao giờ có thể trông gay gắt được. Nhưng ngay bây giờ đây, cô là một con người mà khi nhìn thẳng vào mắt của tôi, tôi không có cảm giác muốn bắt nạt.

Thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào cô, cô hỏi.

“Em trông như thế nào?”

Đôi mắt cô ngước xuống tôi như mong mỏi một câu trả lời nhất định. Tôi đáp lại bằng sự thật.

“Đẹp lắm”

“Anh nói vậy chỉ vì anh là người cắt tóc thôi, phải không?”

“Tôi nói cô đẹp vì cô đẹp lắm. Tôi chưa từng muốn nhìn ai thẳng vào đôi mắt nhiều như nhìn vào cô đâu”

Đôi mắt cô nghi ngờ, nhưng đôi môi cô mím lại thành một vòng cung hạnh phúc. Nhận ra cô vẫn nắm mu bàn tay tôi, cô bỏ tay ra và nhặt nhạnh lại những búi tóc của mình và cho chúng vào túi vải.

“Em giữ lại để khi nào em nhớ tóc dài quá, em dính nó lại hai bên mình và tưởng tượng rằng tóc em vẫn dài”

Sau đó, bỗng dưng, cô chìa tay ra trước mặt tôi.

“Hả?”

“Kéo”

“Vì sao?”

“Em nghĩ rằng anh cũng cần cắt tóc đấy”

“Tôi ư? Nhưng trông đầu tôi còn chẳng có mấy nhúm tóc”

“Đó là lí do anh cần bỏ đó đi đấy. Em nghĩ rằng, anh sợ người khác nhìn thấy vết sẹo trên đầu anh phải không?”

“Có lẽ vậy”

“Vậy em nói anh nghe. Họ chẳng quan tâm đâu. Em cũng chẳng quan tâm mà. Nhưng nếu anh để những sợi tóc cứng đơ đó lởm chởm trên đầu, họ sẽ còn nhìn anh nhiều hơn nữa đấy. Hãy tin anh đi, cằm anh vuông và gò má anh nổi lên, thế nên anh không để tóc sẽ trông rất ổn đấy”

“Được thôi. Hãy làm theo ý cô đi”

Cô ngồi ra phía sau lưng tôi với cây kéo trong tay. Tôi để cô làm vậy với mình. Quả nhiên, cô không làm gì khác ngoài cắt đi những sợi tóc của tôi. Chúng rụng xuống trước mặt tôi như những chiếc đinh rỉ cũ.

“Đừng chạm vào vết thương của tôi” Tôi nói.

“Nó đau sao, Alexei?”

“Không. Nhưng tôi không thích. Vết sẹo là những kỉ niệm đặc biệt đối với những kẻ phải trải qua nó. Có những người tự hào về chúng, nhưng tôi thì không”

“Vâng”

Cô biết rằng tôi có vẻ bối rối, nên cố gắng giữ khoảng cách với tôi. Khi cô vươn tay ra phía trước, tôi khẽ kéo cô vào gần hơn, cho tới khi có thể cảm nhận được hơi nóng của cô.

“… Alexei?”
“Đừng ngồi xa vậy. Cô sẽ cắt cổ tôi mất”

“Vâng”

Cô quàng một tay qua cổ tôi để giữ cho mình không ngả nghiêng. Tay cô chống qua xương quai xanh và ôm lấy cổ tôi, trông thì giống như định xiết cổ, nhưng cô ôm rất hờ; đôi lúc, cô còn chạy vài ngón tay của mình qua vai tôi nữa.

“Này Alexei. Lời lẽ của anh thì cục cằn, nhưng em chưa bao giờ dám nghi ngờ anh là một con người tốt đâu”

“Chẳng phải cô vừa làm vậy sao?”

“Em chỉ thực sự bất ngờ thôi. Nếu ai đó bỗng dưng thuật lại chính xác về tiểu sử của anh, anh cũng sẽ cảm thấy bất ngờ”

“Tại sao cô giấu tôi vậy?”

“Giáo sư dặn em không được nói. Bởi kẻ xấu sẽ lợi dụng tất cả những gì mà em nói ra để chống lại em. Nhưng…”

“…”

“… Vì sao anh tốt với em vậy?”

Tôi nắm lấy bàn tay đang vắt qua cổ mình.

“Nếu cô đã được dạy phải nghi ngờ tôi, vì sao cô lại tốt với tôi vậy?”

“Anh hãy trả lời trước đi”

“Tôi không biết. Có lẽ cô khác biệt”

“Hửm?”

“Ý tôi là… tôi không cần phải giả vờ rằng mình quan tâm tới cô. Tôi thực sự quan tâm tới cô. Ngay cả những điểm mà tôi nên ghét bỏ ở cô, tôi cũng không ghét những điều đó”

“…”

“Còn cô?”

“…”

“Này”

“Xong rồi” Cô nói trước khi đặt kéo xuống bàn. Thế rồi, cô rót hai chén vodka nữa, một cho cô và một cho tôi.

“Gửi anh”

Nếu như không vì cô ta, tôi đã tu chai rượu như tu nước lọc rồi.

Cô nhìn tôi một hồi lâu trước khi nhấp môi vào chén rượu của mình. Ngay cả khi uống, cô cũng liếc nhìn tôi.

“Sao vậy?”

“Không”

“Hử? Tôi đã bảo rồi mà. Khi cô làm lộ ra vết sẹo của tôi rồi, tôi sẽ trông thật gớm ghiếc”

Cô lắc đầu cuồi cuội. Tôi biết cô không say, nhưng cơ thể cô thì như đang say vậy. Mặt cô đỏ lại và nhịp thở thì đứt quãng hơn.

“Vì sao em lại tốt với anh ư?”

Cô đặt chén rượu xuống mặt đất rồi đứng dậy. Cô tiến gần tới tôi hơn, chậm chạp một cách tưởng như đề phòng. Đôi mắt cô nhìn tôi không dứt, tìm kiếm sự đồng thuận. Cô trông như mình đã suy nghĩ rất nhiều lần về điều mình chuẩn bị làm trước khi đặt hai tay lên má tôi. Hơi ấm từ đôi tay cô như đánh thức xúc giác của tôi. Đôi má tôi cảm nhận được sự chào đón.

Tôi ngẩng mặt lên nhìn cô, không đáp.

“Thế rồi, nàng hôn lên môi chàng, rồi hôn lên mắt chàng. Nàng cọ đôi môi mình vào cổ chàng, trước khi đẩy chàng ra…”

“…”

“Em… đã suy nghĩ lâu rồi. Rằng không biết anh có luôn nghĩ về điều mà em nghĩ về không. Em sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của em, miễn sao anh có thể tha thứ cho những điều em sẽ làm”

“…”

Đôi mắt cô mơ mộng và tâm trí cô chìm trong tưởng tượng. Cô khép mắt lại rồi mỉm cười.

“Hãy bảo em khi nào em phải dừng lại”

Thế rồi, cô khẽ nghiêng đầu mình sang một bên và cúi người xuống. Tôi nghĩ rằng tôi biết điều đó là gì, nhưng tôi không tìm cách ngăn cản.

Môi cô chạm môi tôi.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 215.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Người đàn ông mặc áo dài cố đạo vừa bước vào lớp một cách khó nhọc bụng hắn phị mỡ, cổ đeo cây thập ...

( nguồn : The Lalin Movie ) " Cảm ơn vì ngày hôm nay , ngủ đi nhé " " Tôi muốn nhìn thấy khuôn...

Một tuần sau khi sinh nhật anh, S. được nghỉ hai tuần nên về nhà chơi. Em có hẹn với bạn, hôm đó uốn...