Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 6: Thanh Hoa trở về

Quảng cáo

Tôi chạy về phòng vốn chẳng suy nghĩ gì về lời của tổng giám đốc nhưng tôi vẫn muốn làm loạn một phen. Vì tôi nhỏ nhất trong phòng nên tất cả mọi người con tôi như em gái, tôi muốn đùa mọi người chút xíu.

- Huhuhu..... Anh Trịnh ơi! Huhu.....

- Bé Vy à! Có chuyện gì vậy?

- a híc...hic em không biết đâu ahuhu!

- bé Vy! Có chuyện gì nói cho chị và mọi người nghe nào?

Nghe tôi bù lu bù loa thì trưởng  phòng Trịnh chị Lam cùng một số người chạy ra lo lắng( trừ Phong anh đang ngồi nói chuyện với ai đówink. Mọi người dùng khuôn mặt lo lắng nhìn tôi, không kìm chế nổi tôi phá lên cười. Mọi người nhìn tôi bằng gương mặt khó hiểu, anh Trịch cốc đầu tôi một cái rồi nói: 

- lại chọc mọi người à!

- em bị oan có chuyện thật mà!

- có phải tổng giám đốc làm gì em rồi không?

- cái gì????? Tổng giám đốc!!

- Thiên Vy em lên phòng tổng giám đốc sao?

Lúc này chị Phương, Phong cùng một cô gái đi lại. Chị Phương nói một câu làm tất cả mọi người ngạc nhiên đồng thanh thét một câu đến chói tai, Phong lên tiếng hỏi tôi anh không biết rằng tôi muốn nghe không phải câu này. Tôi gật gù kể cho mọi người nghe, nghe xong họ lại thét một lần nữa:

- làm thư kí á!

- không được tôi nghe nói giám đốc là người rất khó tính, thư kí An theo chủ tịch đi qua Mỹ giải quyết công việc mới một tuần mà giám đốc đã đuổi ba cô trợ lý rồi đó.........bla.bla...

- em nghe phòng mình có nhân viên mới à?

- đây là nhân viên mới hai đứa chào hỏi đi!

- Vy cậu không nhận ra mình à!

- không nhớ! Nhìn quen lắm!

- mình là Thanh Hoa nè! Mình mới đi có một năm mà cậu quên mình rồi à?

Quảng cáo

Luợt xem: 141.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Kí sự em Hoa - Chuyện với thằng Huy "chưởng” =))) 26/5/2016 *** Hôm nay ngồi đào lại mấy dòng viế...

Noel năm nào em nhớ không? Tóc biếc thôi bay phớt má hồng. Thánh đường chốc lặng anh ngồi ngắm...

Mười phút trước. Tạ Phong bước ra khỏi khách sạn, trên mặt không một chút biểu cảm. ...