Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: Gặp mặt

Quảng cáo

Có lẽ định mệnh là một thứ không ai biết trước được hôm nay, là ngày tôi chính thức bị bỏ rơi khi cô ấy trở về. Khi mọi người đang làm việc thì trợ lý của trưởng phòng Trịnh, nhờ tôi đen giúp ý tưởng dự án mới lên phòng tổng giám đốc. Chỉ nói chị bận chuyện gì đó, tôi vốn dễ tính với chưa từng lên phòng giám đốc bao giờ lên đồng ý liền.

Tôi vốn nghe bát quái từ công ty là giám đốc là người rất lạnh lùng, đẹp trai tài giỏi. Tôi vốn không biết gì về anh nhưng tôi nghĩ với cái tuổi 25, mà có thể điều hành một công ty lớn như vậy thì hẳn không phải là một người bình thường. Có lẽ ngồi ở vị trí cao như vậy việc lạnh lùng cô độc là điều không tránh khỏi được. Nghĩ vẩn vơ mà vô thức tôi không để ý mình đang đứng trước cửa phòng giám đốc. Và tôi đang nhìn thấy một hình ảnh hết sức thú vị bất giác tôi cười thành tiếng.

- Hử!! Đáng cười ( giọng nói làm tôi sởn tóc gáy) pha dùm tôi ly cà phê được chứ??

- xin lỗi... À vâng đương nhiên rồi!!

Điều tôi nhìn thấy là một anh chàng cao khoảng hơn 1m8 mang vẻ đẹp vụng về, vì anh đang loay hoay với cái máy pha cà phê. Vì phòng cửa phòng cà phê hướng ra ngoài gần cửa phòng làm việc của anh. Đôi mắt xanh dương sâu thẳm nhàn nhạt nhìn kênh như là có vài tia khó chịu vì tiếng cười của tôi. Nhìn tôi với ánh mắ từ khó chịu, sang tò mò rồi bất ngờ,  nhờ tôi pha một ly cà phê giúp anh, tôi cũng rất thoải mái đồng ý liền.

Quảng cáo

Luợt xem: 59.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

- BELLA! Cô khựng lại đột ngột suýt ngã. Dòng máu Ma Cà Rồng chảy trong cả cơ thể giống như sôi s...

Tại lâu đài Z, có một công chúa tóc vàng kim, đôi mắt xanh dương. Cô đang ngồi trò chuyện với những ...

Hồn đến, trong một ngày mưa xuân Rồi hồn lạc mất trong ngày thu nắng nhẹ Nghe đâu đây tiếng hồ...