Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Phần 1: Không có

Quảng cáo

Một hôm, trời mưa rất lớn. Đó là cái ngày em đã gặp anh. Anh và em chạy vào một quán nước nhỏ để trú mưa. Trời thì mưa không ngớt. Em chẳng mang theo dù và anh cũng chẳng khác gì em. Hai người đứng chung với nhau trong một tiếng. Bầu trời bớt mưa hẳn đi. Em cũng có nhìn anh trong con mưa. Nhưng rồi cơn mưa tạnh đã khiến em phải xa anh. Cái định mệnh chớ trêu mà đúng không. Em chạy về nhà vì trời đã sấp sập tối.

------------Ngày hôm sau-----------------

Em lại gặp anh một lần nữa. Không phải cơn mưa. Cũng chả phải trùng hợp. Mà chúng ta lại học chung lớp. Ngồi cùng bàn. Ban đầu em hơi nhút nhát chỉ dám "Chào bạn". Anh cũng chào lại. Em thấy anh như con mọt sách cứ mỗi giờ giải lao là anh lại đọc sách. Em chẳng dám bắt chuyện. Cho đến khi giờ ăn trưa. Em lại chả đem tiền để ăn. Anh nhìn em loay hoay kiếm tiền nên nói.

- Cậu ko đem tiền à. Hay mượn tớ đi mai trả cũng được.

Em nhìn anh, tưởng anh là người lạnh lùng. Nhưng anh rất tốt với em. Em nói không cần. Thì anh lại đưa phần cơm của mình cho em. Anh lại nói một câu rất dịu dàng.

- Nếu không ăn trưa sẽ ko tốt cho bao tử đâu.

Thế là em cũng phải ăn phần của anh. Anh thì đi mua phần khác. Em thấy hơi áy náy khi làm phiền anh. Những ngày sau em và anh càng ngày càng trở nên thân thiết với nhau. Anh cũng hay nói hơn. Hay cười hơn. Rồi cho đến một ngày. Anh có bạn gái. Anh nói với em

- Mình có bạn gái rùi nè. 

Nghe xong, đáng lẽ ra em phải vui chứ nhưng tại sao con tim em lại đau như thế. Chẳng lẽ em đã yêu anh. Yêu anh từ khi nào. Xong rồi ngày ngày anh càng xa lánh em hơn. Ko quan tâm em nữa.

-----------Một ngày nọ--------------

EM tính rủ anh đi chơi thì. Em thấy anh ngồi khóc. Khóc ko phải vì em mà là vì anh đã chia tay với ny của mình. Em cũng muốn nói "Em yêu anh" Nhưng tại sao lại khó nói đến như vậy. Em thấy anh khóc mà con tim đau lắm ko muốn nói gì. Nhưng vì nụ cười của anh. Em đã làm mọi điều để nó quay trở lại.

Lại một lần nữa. Anh lại rời xa em vì ny. Cô ấy đã gọi cho anh đòi gặp anh. Anh nói

- Cô ấy muốn quay lại với mình,

Tại sao lại đúng lúc thế. Em cũng yêu anh mà. Tại sao anh lại bỏ em mà theo cô ấy. 

Tại sao cơ chứ!!!!!!!!!

--------------Lại một ngày mưa nữa---------------------

 Em rời bỏ anh trong cơn mưa ấy. Còn anh thì quay lại với người ấy. Em rất buồn và không nói lời nào với anh. Anh cũng đã tìm kiếm em khắp nơi. Vì đối với anh em chỉ là một người bạn thân. Em rời bỏ anh. Em đã chuyển đến ngôi trường khác. Cũng có bạn bè nhiều. Bạn bè quan tâm lo lắng cho em mỗi khi em vui em buồn. Nhưng em vẫn thấy thiếu thứ gì đó. Em cảm thấy bứt rứt trong lòng. Dù đã rời xa anh trong đau khổ.

-------------Rồi một ngày-------------

- Khụ...Khụ

Em chẳng biết vì sao mà em lại ho ra máu. Rồi em đến bác sĩ. Giữa đường em , mắt em chẳng thể nào mở nỗi nữa. Em gục xuống. Khi mở mắt ra hình như em ở đâu đó không phải nhà cũng ko phải ngoài đường. Mà em đang ở bệnh viện. Bác sĩ nói là em đã bị ung thư giai đoạn cuối. Các bạn em nhìn em. Em suy sụp không còn một chút sức lực nào. Ngày nào cô bạn cũng đến thăm em. Cô nhìn em mà muốn khóc nấc lên. Em như một con ma mất hồn không muốn nói chuyện mà lúc nào nước mắt cũng tuôn ra.

Cho đến khi anh tìm thấy em. Cô bạn em cũng biết anh. Cô thật tức thay cho em. Cô nói

- Anh thật là quá đáng. Anh có biết cô ấy đã phải chịu đựng bao nhiều trong thời gian qua không hả. Đau khổ, dày vò, nước mắt. Anh có thể đền đáp được ko hả.....

Cô ấy khóc. Khóc thay cho em. Em cũng biết hết chứ. Biết hết những gì cô ấy đã làm cho em suốt những ngày qua. Cô ấy như người mẹ Như một người bạn thân. Chỉ chăm sóc em mỗi khi cô ấy đi học về. Nhìn cô ấy mà em muốn nói một lời " Cảm ơn" Nhưng em không nói được vì đã làm cô ấy phair nói hết tất cả với anh. 

- Cô ấy đâu???

Anh ấy hỏi cô. Cô không nói em ở đâu. Anh thấy em liền chạy lại. Cô ấy không biết nên ngăn anh lại và nói.

- Giờ đã quá muộn rồi. Muộn thật rồi. Cô ấy không thể sống nổi nữa có lẽ trong 2,3 ngày nữa cô ấy sẽ chết vì ung thư giai đoạn cuối. Anh cũng nên đi đi....

Cô khóc, khóc thay cho em. Em nghe được mà nước mắt cũng không ngưng được. Em đã ra ngoài và ôm cô ấy. Em khóc khóc khóc rất nhiều và cũng rất biết ơn cô ấy. Em liền đi ra trước mặt anh. Tuy cô ấy cũng có ngăn em nhưng em đã nói.

- Em xin lỗi vì đã bỏ đi trong chớp choáng như vậy. Nhưng em muốn nói "Em yêu anh nhiều lắm". Bệnh tình cũng không còn là gì nữa cũng sắp chết rồi em nói với anh là em vui lắm rồi.

Rồi anh ôm em vào lòng. Anh hối hận lắm. Anh thật sự chẳng biết làm gì để đền đáp cho em. Anh đã bị người yêu lừa dối. Anh giờ mới biết. Em thật sự rất quan trọng với anh. Quan trọng nhất trong cuộc đời của hai đứa.

- Anh....xin lỗi.....Anh....xin lỗi em.....

ANh nói mà nước mắt cũng chảy lên trên gò má. Nước mắt ấy khiến em thật sự buồn. Em thật sự không biết nên làm gì chỉ còn cách im lạng. Rồi sau đó em ngất đi. Cơn nguy kịch lại đến với em một lần nữa. Em phải rời xa anh. Ròi xa mãi mãi ư. Tại sao ông trời lại bắt công với chúng ta thế chứ. Em chỉ mong là em sẽ là một con ma theo anh và yêu anh mãi mãi. Dù anh có lấy người khác ngoài em. Em cũng mạn nguyện. Và thế là em đã chết. Chết vì ung thư. dù nói là 2,3 ngày nữa nhưng em vẫn phải rời xa anh đúng là một trò đùa nhỉ.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 4.495.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Cho em tuổi dại yêu không nói Mộng tình, người khác mãi song đôi! Đêm về trăng khuyết ôm mộng ...

Sắc mặt người phụ nữ trắng bệch đến cực điểm, chị ta hoảng hốt ấn vào vết thương, nhưng máu vẫn tuôn...

Nắng chiều in hằn lên làn da của Y Ninh, cô đứng trên ban công khách sạn nhìn ra thành ph...

"Tháng mười hai ngọt ngào"- Quá khứ mãi xa- ... "Hy nhớ chứ! Lâu lắm rồi, đã có lần Hy kể c...