Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương I: Hồi ức

Quảng cáo

"Em sẽ yêu tôi chứ? Kétttttt"

Một âm thanh lạ chói tai khiến cô - Vũ Thụy Từ trừng tỉnh trong giấc mơ, đôi mắt hoảng hốt và nhịp tim không đều .Khoảnh lại xung quanh, thì ra lại là ác mộng . Điều này đã xảy ra cách đây 2 ngày rồi. Không biết tại sao , từ lúc cô xem bức ảnh năm 1 cấp 3 của mình thì lại bị ám ảnh bởi bóng dáng của cậu bạn cũ tên Trần Hiệt Khanh . Nhưng, Trần Hiệt Khanh sau đó được tin đã chết rồi nên cô hoàn toàn không tin vào điều đó. Cô thở dài , bước xuống nền thảm buốt lạnh của mùa đông và lắng nghe tiếng bấc thổi vào từng lớp da thịt . Di chuyển xuống nhà vệ sinh,cô nhau mày nhìn vào gương rồi tự đặt câu hỏi :" Phải chăng là duyên âm?" , "Không thể, chẳng lẽ cả đời này lại ở vậy?","Rốt cục , cậu ta và người đàn ông trong giấc mơ của mình có ý gì?" . Chất vấn rất lâu, bộ não mệt mỏi rồi bỏ qua nhưng chưa hết băn khoăn . Cơ thể tiếp ứng đã quen dần, ý thức cũng nhuần nhuyễn mà đi theo trình tự lập trình sẵn. Trên đường đi, vẫn vắng lặng như bao ngày khác vì bấy cũng chỉ có 5 giờ 30 phút mà 7 giờ đúng mới bắt đầu tiết học nên có rất ít người đi lại. Đang trong trạng thái mơ hồ cô vô tình đụng phải một vật gì đó có vẻ rất to , theo bản năng liền ngó xuống nhòm xem . Giật mình nhận ra, vật đó chính là một người con trai trạc 17 ăn mặc rất lịch sự đang ngã trước vành xe kia . Bất giác theo nhận thức liền đỡ người đó dậy , không ngại lòng tốt đưa anh ta về . Bật điện , chu đáo kéo anh ta lên giường rồi đo khám sức khỏe. Lạ , ở điều anh không có ốm cũng không nóng , chỉ là hôn mê thở rất gấp thấy đáng thương. Cô kéo ghế ngồi bên cạnh, kéo chăn cho anh rồi đắm đuối nhìn từng chi tiết từ khuôn mặt . Nhìn kĩ, anh ta cũng thật đẹp trai , lại thanh tú như con nhà giàu . Quần áo có vẻ rất đắt tiền, đôi môi căng mọng là điển hình . Tự trong đó, cô bắt đầu phân tích ra rất nhiều nhánh :" Liệu anh ta có tiền chất núi không nhỉ? Mình có thể được lợi nhuận gì không nhỉ?"," Hm, nhìn thụ quá đi à ~ có phải là một tiểu tỷ tỷ không a? Anh ta có chồng chưa nhỉ? Hị hị " ... Cô cười khúc khích, anh ta chợt khẽ run lên tiếng như rất đau khổ :

" Diêm Diêm , đừng đi... Đừng đi...anh...ha...ha...ư..."

Cô giật mình hoảng sợ nhìn anh , anh vươn tay run rẩy vô thức như muốn được ôm . Không còn cách nào khác, đành lấy thân ủ tình thân vậy. Cô vỗ lưng anh thật nhẹ nhàng , thở hơi ngắn an ủi ghé vào tai anh:

" Được được, em bên anh. Em sẽ luôn không bỏ anh, không đi, không đi nữa... Ngoan , ngủ đi ... ngủ đi để em còn đi học ha..."

 

Quảng cáo

Luợt xem: 47.
Lượt bình chọn: 0.

Xin chào, hôm nay bạn thế nào?. Chúng ta cùng gieo hạt ngày hôm nay nhé?. Tớ là Ria, luôn tươi cười với bạn.

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Phần 2: Đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cô ấy, lần đầu tiên, tôi được nghe giọng nói cô ấ...

Bạn đã từng khóc vì điều gì? Mất tiền? Mất bạn? Mất người thân? Hay đơn giản hơn như là bị ngã, b...

Mình nói luôn nhé.... FB là của đệ mình cũng bóng cũng là DJ nha có mấy bạn hỏi mình tl r nha...... ...

.......Cuối cùng cũng đến. Tôi xem xét tỉ mĩ xung quanh và cũng đoán kỹ tình hình, lập trong đầu ...