Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 6: Cậu....

Quảng cáo

Ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía cửa sổ...Người bạn thân duy nhất của cô ....cũng xa cô......cô  muốn khóc thật lớn...gào thật to...nhưng tất cả cô làm giờ đây chỉ là im lặng và đôi lúc cô khóc. Giá cô có thể ôm lấy Ran thật chặt mải không buông.

-Sakura!!! (Naruto mỉm cười rạng rỡ)

Cậu trao cô ánh nhìn trìu mến, đôi lúc trong lòng cô xuất hiện chút sóng vẫy.....Cô tưởng tượng những tháng ngày vắng Ran thật u buồn và khổ sở. Ran chuyển đến nơi xa tít....một tỉnh thành xa xôi và lộng lẫy...nơi mà cô không thể dặt chân đến.

-Sakura ...cậu có chuyện gì sao? (Naruto )

-Không! Mình ổn! (Sakura giật mình trả lời)

-Vậy là không ổn...à mà bây giờ...cậu có muốn làm bạn với ...mình không..? (Naruto hơi đỏ mặt)

-À...mình...muốn! (Sakura)

Nhớ lại trước kia, đôi mắt lục bảo ấy từng đẫm lệ nhòa với sự yêu đuối của bản thân, giờ cô vẫn vậy...mái ngố che trán rộng..vậy đôi mắt mong manh ....nhưng giờ cô đã có thể kết bạn...có lẽ đó là do định mệnh.

-Vậy là bạn rồi nhé Sakura-chan! Có gì cứ nói mình, mình sẽ bảo vệ cậu! (Naruto cườismile)

-Cảm ơn cậu...Naruto! (Sakura mỉm cười nhẹ)

Bất giác, cô thở một hơi thật dài.....đôi mắt cô lại hướng về một nơi xa xăm..đôi mắt lục bảo khẽ nghẹn ngào.

-Cậu muốn đi không? (Naruto đưa tay về phía Sakura, miệng cậu vẫn cười )

-Đi đâu? (Sakura)

-Sân thượng! (Naruto)

Cậu nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay út nhỏ nhắn của cô. Thoáng chốc, sự lịch sự và nụ cười ấy khiến cô ấm áp.

------------------------------------------------------------------------------------

Sân thượng đón gió cùng hai con người với hai số mệnh.

Cậu nhìn cô....cô không gọi là mỹ nhân hay hoa khôi gì...nhưng nhìn cô ..cậu lại thấy cô có gì khiến cậu  không thể rời mắt. Bỗng nhiên cơn gió tràn về thổi tung mái xước của cô để lộ cả gương mặt ngây ngô kia....thật đáng yêu nhưng lại có gì đó rất mạnh mẽ...và hình ảnh ấy khiên tim cậu rung động.

Lúc này, cô không thấy xấu hổ khi để lộ cái trán của mỉnh nữa, bởi giờ lòng cô chỉ  tràn ngập nỗi buồn miên man.

-Sakura-chan này! Cậu buồn..hãy nói...mình không hiểu sao...nhưng mình biết cái cảm giác đó...cái ảm giác không có ai để khóc...(Naruto đưa ánh mắt thoáng buồn nhìn côwink

-Không...Naruto...Cậu sai rồi.....mình không buồn...không hề buồn... (Sakura)

Nước mắt từ từ lăn trên má cô.

'Đáng ghét!!! Sao lại thế rồi!!! Thể lực yếu! Không thông minh! Không xinh đẹp! Lại còn yếu đuối !' (Sakura)

Cô tự trách mình..cô trách sao cô lại khóc...cô trách sao không thể làm gì...cô trách bản thân yêu đuối...cô trách sao cô cứ vô vụng.

Nắng có tắt đi..khi hoa kia chưa nở

Sông có ngừng chảy ..khi con thuyền chưa ra khơi

-Sakura-chan...(Naruto nói giọng nhỏ)

 

Quảng cáo

Luợt xem: 152.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chương 1:chia tay Hôm ấy anh hẹn tôi ra một quán cafe nhỏ.Tôi hỏi anh: _Oppa có chuyện gì vậy?...

Sau tất cả , mình lại trở về với nhau. Tựa như chưa bắt đầu, tựa như ta vừa mới quen... - "Em ...

Hi ! Là tôi đây. Giờ đang là 11h30 sáng ngày 24/12 - Noel..Tôi đang nghỉ giải lao chờ giờ ăn cơm ...