Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 9: Có ăn hay không ?

Quảng cáo

Hi lâu rồi không gặp các bạn khỏe không ? Còn mình thì cực khỏe luôn á , bấy lâu mình bận không viết chuyện , xin lỗi nha ! Không để các bạn chờ lau nữa chúng ta bắt đầu câu chuyện ha !

Vào ngày Valentine tôi chả có gì ngoài vài thanh chocolate để tặng cho mấy bạn và thằng mà tôi thích , thật ra lúc đầu  tôi không định tặng cho thằng đó đâu nhưng cái con nhỏ mà tôi giúp nó hỏi thằng mà nó thích muốn ăn chocolate gì , tôi cũng một phần cổ vũ nó để nó có đủ dũng khí để tặng . Vậy nên nó muốn giúp tôi nhưng khổ cái là tôi không có gan to như nó bởi vì nhỏ đó tặng thẳng mặt luôn mà , sau những giờ vật lộn với nhỏ đó tôi đã đầu hàng và đưa thanh chocolate của tôi cho nó để nó tặng . Tôi không biết thằng đó có ăn hay không nhưng còn về phần cô ta thì do không biết hôm nay là Valentine nên đã không kịp làm chocolate , đáng đời tôi biết thế nào cũng vậy mà , tôi đã nói rồi nhưng cô ta không chịu nghe thôi . Buổi chiều , theo những gì tôi biết thì cô ta có làm chocolate nhưng không kịp đông cứng nên cô ta không có chocolate để tặng , còn tôi thì vẫn chưa biết thằng mà tôi thích đã ăn chocolate của tôi chưa . Rồi tới giờ ra chơi buổi chiều thằng mà tôi thích được một con nhỏ tặng nguyên hộp chocolate kèm với bức thư có nội dung như sau : 

Chúc ông Vanlentine vui vẻ 

Ký tên " Người bí ẩn "

Nó còn tặng nhiều hơn tôi nữa , tôi tặng một thanh chocolate còn nó thì hai thanh và vài bịt bánh , nhưng tôi cũng không bất ngờ lắm vì tôi biết con đó là ai mà , tôi biết thế nào nó cũng tặng à . Cứ như thế mà ngày Valentine kết thúc nhường chỗ cho một  ngày mới bắt đầu , vui thay con nhỏ mà tôi giúp nói là không phải thằng đó không ăn chocolate của tôi mà là bị mấy thằng bạn giựt , chỉ như vậy thôi mà tôi cũng thấy vui rồi , tôi tự nghĩ Valentine này cũng không tệ ấy chứ !

Quảng cáo

Luợt xem: 75.
Lượt bình chọn: 0.

Tôi thích ngôn tình và shoujou manga

Sắp xếp bình luận theo

4 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Xa cách 35 năm, người thân như một con số không Tôi năm nay 42 tuổi, hiện là ông chủ của một công...

Cô đã cố gắng nhiều lắm nên kết quả chắc không quá tồi đâu! cô tự an ủi bản thân. Nhưng có lẽ Hiểu H...

Đã từng đọc được một câu nói như thế này " Đàn Bà Yêu Lâu Đàn Bà Dại" đúng là như vậy.. Đàn Bà càng ...

Một vòng tay mạnh mẽ bao cô lại, giọng nói trầm thấp nhưng vẫn lộ ra hương vị trẻ con vang bên tai: ...