Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 14.1:   Lập Thành cười, âm...

Quảng cáo

  Lập Thành cười, âm thanh trong trẻo. Nó xoa xoa đầu tôi.


" Đi thôi."


Tôi bĩu môi nhưng vẫn đứng dậy đi theo nó. 
Lập Thành đẩy cửa căn nhà hoang, bên trong không khóa, cửa theo động tác của nó mà mở ra, không gian vang lên tiếng kẽo kẹt. 
Khung cảnh bên trong khiến tôi khá bất ngờ. Ngoài một bên vách bị sập,  tường giằng xéo vết nứt , rong rêu bám từng mảng lớn,  loang lỗ thì mọi thứ  sạch sẽ đến không thể tin. Nơi này từ rất lâu đã không có người mà lại sạch sẽ như thế này ư? Bên góc, bộ bàn ghế gỗ cũ kĩ, ghế bị mục gần hết, chỉ còn hai chiếc còn nguyên vẹn. Trên bàn là vỏ bánh, và vài mẫu bánh mì vương vãi. 


Tôi đi đến,  cầm lên xem, quay sang Lập Thành:


" Thành xem trong này không phải bỏ hoang từ lâu rồi sao?  Vỏ bánh này là thế nào đây"
Lập Thành mỉm cười,  đôi mắt đen láy trong veo như có muôn vàn vì sao trong đấy.  Mắt nó rát đẹp,  tôi nhìn không biết bao nhiêu lần,  vậy mà lần nào cũng bị ánh mắt ấy hút vào đến đờ đẫn.


"Gian trong có thứ này còn hay hơn. " Lập Thành không trả lời câu hỏi của tôi,nó xoay người rời đi. 


Tôi theo Lập Thành đi vào gian trong.  Hình như nó rất quen thuộc điạ hình trong này,  nắm tay tôi,  kéo tôi đến chiếc tủ làm bằng gỗ.  Nó mở tủ. Bộ tóc giả,  cùng áo trắng xuất hiện trước mắt tôi. 


"Đây chính là thứ chúng ta nhìn thấy tối hôm qua và cả ngày hôm đó Tuyết nhìn thấy"


Tôi cầm lên xem. Trong lòng sáng tỏ chẳng có ma cỏ nào ở đây cả. 


Lập Thành đưa tôi vào gian tiếp. 


Tôi khá bất ngờ,  một đứa con trai tầm tuổi chúng tôi đang nằm ngủ trên chiếc giường gỗ.  Thấy có tiếng động nó mở mắt nhìn chúng tôi hồi lâu mới phản ứng. Nó giật nảy,  luống cuống, chỉ tay vào chúng tôi:


" Mấy...mấy người là ai... sao lại ở đây? " 


Tôi nhìn nó một lượt,  tóc tai rối bù như ổ quả,  chiếc áo sơ mi màu đất bạc màu,  có vài vết vá.  


" Là ai?  Cái này chắc ông cũng, phải đoán ra rồi." Lập Thành mỉm khoanh tay trước ngực. 
Bất ngờ,  nó nhảy xuống giường,  lao nhanh ra cửa,  Lập Thành nhanh tay hơn một bước chặn trước cửa.  Nó lùi lại,  vẻ mặt đề phòng:


"Mấy người muốn gì? "


" Trước hết ông bình tĩnh đi,  bọn tui không phải ngưòi xấu. " Tôi vội đi đến khuyên. 


Nó hết nhìn tôi rồi nhìn Lập Thành,  giọng điệu dè dặt:


" Thật không?"


" Thật. " Tôi và Lập Thành gật đầu khẳng định,  lúc này nó mới cởi bỏ lố phòng bị.


***


" Ra không có ma cỏ gì hết ư? " Linh hết lên. 


Tôi và Lập Thành gật đầu. 


Tình hình bây giờ  là cả đám đang ở bãi đất trống,  bao quanh cậu bạn giả thần giả quỷ khiến bọn chúng tôi điêu đứng sợ chết khiếp. 


" Làm hôm đó tui sợ đến tè ra cả quần. " Thằng Còi tạch lưỡi. 


" Ông giải thích đi. " Hà đi đến ngồi xuống trước  mặt thằng Dậu. 


Thằng Dậu gãi gãi đầu,  nó ngập ngừng:


" Tui tên Dậu,  xin lỗi mọi người tui không cố ý hù dọa mọi người đâu...chỉ tại mọi người quá tò mò khiến tôi...không còn cách nào khác..."


Bình xen vào:


" Thế là ông dọa chúng tui à? "


Dậu cúi đầu một lúc,  lúc sau nó ngẩn đầu,  ánh mắt buồn bã:


" Tui biết tui sai.  Nhưng nếu không làm vậy tôi sẽ phải rời khỏi ngôi nhà hoang đó. "


" Em không có nhà sao? " Chị Mị xoa đầu Dậu,  dịu dàng.


" Em mồ côi cha mẹ từ nhỏ,  không biết mình sinh ra ở đâu,  ngày trước em sống ở nhà tình thương, dì Na thương em lắm nhưng từ ngày dì mất em bị tụi bạn trong đó ăn hiếp,  em mới quyết định bỏ đi."


Tôi và mọi người đưa mắt nhìn nhau,  bầu không khí im lặng bao trùm, phải mất một lúc lâu anh Cò mơí phá vỡ đi:


" Mọi người không trách em,  sau này em không cần phải giả thần giả quỷ nữa. "


"Mọi người sẽ không đuổi em đi chứ?" Dậu nhìn chúng tôi, ánh mắt mong đợi.


" Không đuổi." 


Gương mặt Dậu sáng bừng lên,  nó không ngừng cảm ơn chúng tôi. 


Từ hôm đó chúng tôi có thêm một đứa bạn nữa đó chính là Dậu. Chỉ vỏn vẹn một tuần ngắn ngủi, tôi và mọi người từ xa lạ trở nên thân quen,  từ những người tưởng chừng mãi mãi là những đường thẳng song song lại vô tình cắt nhau, cùng nhau trải qua buồn có, vui có, hạnh phúc có,... cùng nhau trải qua năm tháng thanh xuân tươi đẹp.  Đáng tiếc, tôi không ngờ rằng lần đầu như lần cuối, tôi gặp anh Cò, chị Mị, thằng Còi,  thằng Dậu, bé Đậu bởi vì sau này tôi không còn có cơ hội gặp lại họ nữa..


Hôm chia tay, gương mặt ai cũng tràn đầy nỗi buồn cùng quyến luyến. 


" Có ít xoài anh mới hái, mấy đứa về trên thành phố ăn."


Tôi nhận lấy túi xoài từ tay anh Cò sóng mũi cay cay.


" Ở chơi thêm đi. " Đôi mắt ươn ướt,  thằng Còi cất lời,  gương mặt ánh lên tia hi vọng. 


" Đúng đó anh chị ở thêm đi,  còn nhiều chỗ chúng ta chưa đi chơi mà. " Bé Đậu òa khóc. 


" Chúng ta mới chơi chúng với nhau có mấy hôm..." Thằng Dậu nghẹn ngào. 


Tôi và mấy đứa nhìn nhau,  ai cũng không nỡ,  nhưng chúng tôi không thể nán lại được nữa. Dự định ban đầu, chỉ chơi ba ngày bây giờ chúng tôi nán lại đến một tuần rồi.


Chị Mị kéo bé Đậu ôm vào lòng,  dịu dàng:


" Mấy đứa rãnh về chơi nữa nhé? "


" Vâng chị. "


" Hứa đi."


" Hứa. "


Đáng tiếc...


Lời hứa năm ấy...


Mãi mãi không bao giờ thành hiện thực...


Tạm biệt...


Những người bạn thân yêu của tôi...


Chúng tôi cứ mãi miết đuổi theo cuộc sống,  chạy mãi,  đến khi quay đầu,  đã muộn.  Lời hứa năm nào chỉ còn là hoài niệm.  Có lẽ rất nhiều,  rất nhiều người đã quên mất rồi... 


***
Mùa hè nhanh chóng qua đi.  Năm học mới lại bắt đầu. Năm mười hai, cái năm mà chúng tôi phải đối mặt với rất nhiều thứ đại học, thi cử, dự định và tương lai.


Lễ khai giảng năm nay cũng giống như mọi năm. Buỗi lễ diễn ra lúc bảy giờ sáng. Mở đầu là nghi thức chào cờ, trình diễn văn nghệ, tuyên bố khai mạc,...Từ đầu buổi đến cuối buổi,  tôi nói chuyện không ngừng nghỉ.


Song song việc học trên trường,  Lập Thành vẫn kèm tôi như năm ngoái.  Mặc dù,  cô không yêu cầu nó kèm tôi nữa.


Vào một buổi chiêu thu giữa tháng chín.  Tôi đang ngồi cặm cụi làm bài tập toán Lâp Thành đưa,  nó chăm chỉ ngồi đọc sách bên cạnh.  Tôi ngồi học,  nó đọc sách,  thói quen này đã duy trì từ năm trước.Tôi thích cảm giác như vậy, cảm giác ngồi học bên cạnh nó, nghe tiếng bút sột soạt trên giấy,  tiếng bấm máy tính lạch tạch,  tiếng lật sách của người bên cạnh. Trong đầu tôi chợt nhớ đến hình ảnh buổi học ngày thứ hai,  ra tôi nhớ rõ đến vậy,  nhớ rõ đến mức tưởng như mới ngày hôm qua.  Tôi đứng trên ban công nheo mắt khẽ cười vẫy tay gọi nó. Nó ngẩng đầu, một giây sau nở nụ cười rạng rỡ, sau lưng khung cảnh âm u, còn nó rạng ngới sáng chói, xua tan đi sự ảm đạm ngày mưa.  Duyện phận kì diệu đến vậy, đưa nó bên tôi, cùng nhau trải qua niềm vui,  nỗi buồn. Xuất hiện trong cuộc sống của tôi,  chiếm cứ lấy trái tim tôi.  


Tôi càng ngày càng ích kỉ,  chỉ muốn giữ Lập Thành cho riêng mình.  Tôi đã từng nghĩ không dưới một trăm lần ngày nó không còn ở bên cạnh tôi nữa.  Tôi sợ,  sợ ngày đó sẽ đến.  Sợ một cô gái nào đó cướp lấy nó.  Sợ nó không còn quan tâm tôi nữa.  Sợ lên đại học,  tôi và nó, mỗi đứa một nơi, sợ xa mặt cách lòng,  sợ quên tôi. 


Tôi đặt bút xuống bàn,  nhìn Lập Thành.  


" Thành này."


Mắt rời khỏi trang sách,  Lập Thành nhìn tôi,  đôi mắt đen trầm tĩnh gợn lên tia sóng:


" Hả? "


" Thành định học ngành gì?  Lên đại học ấy. " Tôi hỏi,  giọng điệu nghe qua có vẻ bình thản,  chỉ có trời biết đất biết,  tôi biết, tôi hồi hộp đến mức nào.  Tay vò vạt váy đến nhăng nhúm.  


Sắc mặt thay đổi trở nên mông lung, không biết trãi qua bao lâu khi tôi nghĩ Lập Thành không trả lời liền nghe thấy giọng nói,  có nỗi mông lung khó tả:


" Thành cũng không biết nữa.  Thành không biết bản thân thật sự muốn gì, thích gì..."


Lập Thành im lặng chợt nó nở nụ cười nhàn nhạt,  xen lẫn phiền não:


" Ai cũng có ước mơ,  riêng Thành lại không biết ước mơ bản thân là gì?  Tuyết thấy Thành buồn cười lắm đúng không?"


Tôi lắc đầu, ước mơ là một chuyện, hiện thực là  một chuyện. Đâu phải ước mơ nào cũng thành hiện thực.  Cuộc sống hiện thực có quá nhiều lo toan,  đâu phải ai cũng can đảm theo đuổi ước mơ? 


" Không buồn cười chút nào. Không có ước mơ thì sao chứ.  Có những người có ước mơ nhưng không can đảm theo đuổi đến cùng,  những người ấy mới đáng buồn cười.  "


Tôi cười tươi, lòng lại buồn man mác.  Tôi mới chính là kẻ đáng buồn cười. 


Lập Thành mỉm cười xoa đầu tôi. 


Ánh nắng mùa thu ấm áp,  rơi vào phòng,  chúng tôi mỗi người một tâm trạng,  không cảm nhận được sự ấm áp của nắng. 


 

Quảng cáo

Luợt xem: 1.439.
Lượt bình chọn: 0.

Hoàn thành một tác phẩm là một việc không dễ dàng. Cái quan trọng không thể thiếu đó là nghị lực.

Sắp xếp bình luận theo

29 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. hic định viết chap mới nhưng máy tính mình bị hư có lẽ một thời gian nữa mới có chap mới. xin lỗi mọi người cry cry cry

  2. Xin gửi lời xin lỗi đến các bạn đang theo dõi truyện của mình. Đợt này mình thi quá nhiều, áp lực không có thời gian để viết truyện. Mong các bạn thông cảm giúp mình nhé. Hu hu sosad sosad cry

    • Có lẽ các bạn sẽ rata khó chịu khi phải chờ đợi truyện quá lâu. Nếu mình là đọc giả cũng sẽ phản ứng như thế. Hic dạo này vừa thi với k hiểu s mình viết mãi chẳng được một chương sosad

  3. Mọi người cho mình lời nhận xét đi ạ, gần nửa chặng đường đã trôi qua tác phẩm của mình cũng gần như sáp hoàn thành. Mình rằng mọi người sẽ đưa ra ý kiến nhé

  4. Xin lỗi mọi người tháng này vì phải học quân sự nên thời gian hoàn thành một cháp khá lâu. Mong mấy bạn thông cảm.

  5. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Bí quyểt để chinh phục được một cô gái mình thích có vài điều cơ bản sau: - Bắt chu...

''Phong Tuyết, như thế nào mà cậu làm bản báo cáo nhiều lỗi thế này.'' Thanh âm được ...

tiết học cuối cùng cũng kết thúc, đối với Thanh Lam đây là tiết học căng thẳng nhất trong năm. Bạn c...

Tôi là Minh Thư 13 tuổi . Biệt danh của tôi là Thư Ngố . Tôi là lớp phó học tập của 7A7 . - Ê...