Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3: Duyên 3: Chap 3: Tình Địch.

Quảng cáo

Chap 3: Tình Địch..

*Bên ngoài…

  • Này cậu về trường đi! Không phải hôm nay là ngày đầu tiên cậu tới trường sao? Để tôi chăm sóc cậu ấy.
  • Thế còn anh thì sao? Anh ko cần phải tới trường à?
  • Tôi năm II rồi, nên ko đến cũng trả sao, cậu thì khác!
  • Không cần anh lo đâu, tôi sẽ ở đây với cậu ấy!
  • Vậy cậu ta là gì của cậu?
  • Câu này tôi hỏi anh mới phải! Anh là gì của cậu ấy mà muốn ở lại?!
  • Tôi ko là gì của cậu ấy cả!
  • Thế thì sao anh…
  • Nhưng bây giờ, tôi nghĩ tôi biết tôi là gì của cậu ấy rồi.
  • Ý anh là gì?
  • Cậu muốn biết sao?
  • Tôi muốn biết anh tính dỡ trò gì với cậu ấy.
  • Cậu yên tâm, tôi ko dỡ trò gì với cậu ấy đâu, mà tôi chỉ là thích cậu ấy thôi.
  • Anh nói cái gì!!!( Nói lớn). “Tên này thích Jung Kook sao”.
  • Cậu làm gì mà nói lớn vậy? Có ý kiến gì sao.
  • Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh triêu chọc cậu ấy à.
  • Tiêu chọc sao! Tôi ko triêu chọc cậu ấy, tôi thích cậu ấy là thật. Cậu ko tin thì tôi đành chịu.
  • Tôi mặc kệ anh có thích cậu hay ko, tôi cấm anh lại gần cậu ấy.
  • Cậu có cái quyền gì mà cấm tôi, chẵng qua là bạn thôi, cậu quan tâm làm gì!
  • Bạn à! Cậu ấy là người tôi thích!
  • Cậu cũng thích cậu ấy à?
  • Đúng vậy. Anh có quyền thích cậu ấy tôi thì không à, tôi ko nhường cậu ấy cho anh!
  • Xin lỗi nhưng cậu ấy sẽ là của tôi nên cậu ko cần phải nhường. ( Dí sát mặt nhau,).

*Không khí đang trở nên căng thẳng thì đột nhiên Jung Kook mở cánh cửa phòng bệnh làm cuộc nói chuyện bị cắt đứt..”

  • Hai người nói gì cơ? (Jung Kook mỡ cửa phòng bệnh hỏi)
  • Này!! Jung Kook, sao cậu lại ở ngoài này? (Daniel bất ngờ ).
  • Sao cậu ko nghi ngơi đi. (Teahuyn mặt lạnh ).
  • À tôi khát nước, mà gọi 2 người mà không ai lên tiếng, tưởng 2 người đi rồi nên mới ra khỏi phòng.
  • À! Chắc tại tớ ko nghe thấy! (Daniel cười nhẹ).
  • Mà hồi nãy tôi nghe mấy người nói là cái gì mà của tôi vậy, rồi nhường cái gì..là chuyện gì vậy? Bộ có chuyện gì à?
  • Không có chuyện gì đâu.( Daniel đặt tay lên vai Jung Kook).
  • Thật ko?
  • Thật mà! Tớ gạc cậu làm gì!
  • Cậu nói cũng hơi nhiều đấy, đưa cậu ấy vào phòng đi, tôi đi lấy nước.( Teahuyn khó chịu).
  • Vậy cảm ơn anh nha! Lấy dùm tôi nước dâu nha! (cười).
  • Ò được!
  • À đúng rồi! Tiện thể lấy dùm tôi 1 lon nước cam và 1 lon coca nha
  • Cậu mua cho ai à? Sao mua nhiều vậy? (Teahuyn hỏi).
  • Anh hỏi nhiều thế đi nhanh đi tôi sắp chết khát rồi nè!
  • Tôi pk rồi.
  • Này !Tớ nhớ cậu đâu thích uống trà đâu! (Daniel hỏi).
  • Cậu hỏi nhiều thế, thôi vô đi tớ mỏi chân quá.
  • Ờ để dìu cậu. Cận thận.

1 lát sau…. Teahuyn mỡ cữa bước vào phòng..

  • Nước của cậu đây, cầm đi.
  • Ờ! Cảm ơn anh.
  • Này trà của cậu nè! ( cầm lon nước cam đưa cho Daniel).
  • Hả gì vậy? (Daniel thắc mắc)
  • Tớ mua cho cậu đấy! Cầm lấy đi.
  • À thế à cảm ơn cậu. * Cậu ấy còn nhớ mình thích uống nước cam sao…vui quá* (Daniel vui mừng).

(Teahuyn hơi ganh tị ).

  • Nè! Anh cầm đi! ( Jung Kook cầm lon nước coca đưa cho Teahuyn).
  • Hả cái gì vậy? Cho tôi à?
  • Ừm tôi ko pk anh thích uống nước gì nên mới nhờ anh mua coca, anh ko thích à?
  • À không, tôi thích! Cám ơn cậu. ( nở nụ cười).

…Đang nói chuyện thì mẹ Jung Kook vào…

  • JUNG KOOK! ( Hốt hoản).
  • Mẹ! ( Ngạc nhiên).
  • Con bị sao thế này? Có đâu lắm không? Hả?
  • Mẹ con ko sao. Chân con đỡ rồi.
  • À vậy thì tốt! Mà ai làm Jung Kook của mẹ ra như vậy? Có bắt được ko? (Hỏi Jung Kook).
  • Thưa cô, là bạn cháu đã tông cậu ấy. Cháu thành thật xin lỗi cô. (Teahuyn cuối đầu nhẹ).
  • Sao bạn cậu chạy kì vậy ko quan sát xung quanh à.( Gằng giọng)
  • Mẹ à! Lỗi đâu phải do cậu ta, do bạn cậu ta chạy xe ko cẩn thận mà, với lại cũng 1 phần do con đi qua đường ko chịu nhìn đen báo hiệu nên mới xảy ra chuyện này, mẹ đừng trách người ta nữa.
  • Còn thật là. Nghĩ ngơi đi..
  • À sao mẹ lại pk con trong bệnh viện mà vào đây, còn nữa mẹ không đi dạy à?
  • Con ko cần lo đâu chuyện dạy học thì mẹ đã nhờ người khác rồi. Còn chuyện của con thì…
  • Là tớ gọi điện cho mẹ cậu. Bác sĩ nói cần có người nhà để kí vài giấy tờ. (Daniel lên tiếng).
  • Vậy à! Cám ơn cậu nha!
  • Ra là cháu gọi cho cô à, tại lúc nãy cô hoản qua nên ko biết ai đang gọi cả. Cám ơn cháu.
  • Dạ ko có gì dâu cô.
  • Cháu tên gì vậy? Cô nhìn cháu thấy quen quen?
  • Cô à cô ko nhớ cháu sao?
  • À ờ…Nghe giọng thấy rất quen mà ko nhớ ra..
  • Mẹ à! Cậu ấy là Dany, là con của chú Kang bên cạnh nhà mình hồi xưa đó!
  • Danny !? Con có người bạn nào có tên là Danny à? Sao mẹ ko biết?
  • À ko phải là Daniel chứ.
  • Daniel … à Daniel con anh Kang You Jun! Ây da..Tại cháu khác trước quá nên cô không nhận ra.
  • Không sao đâu cô.
  • Cháu lớn lên trông đẹp trai quá!
  • Dạ cám ơn cô.
  • À dạo này cha mẹ cháu vẫn khỏe chứ? Lúc trước không nói lời nào thì tự nhiên chuyển đi, 2 bác ko biết nên ko chào hỏi được, mà sao lại chuyển về đây rồi?
  • Cha mẹ cháu vẫn khỏe thưa cô! Còn chuyện kia để hôm nào cháu kể cho cô nghe.
  • Ò vậy được. Nhớ hôm nào qua nhà cô chơi nha.
  • Dạ! Tất nhiên rồi ạ!
  • À thế còn cậu tên gì? ( Ngó sang Teahuyn).
  • À mẹ đây là…( Không biết tên Teahuyn, vì nhiều chuyện quá không nhớ tên).
  • Thưa cô cháu là Kim Teahuyn, cháu thành thật xin lỗi về chuyện của Jung Kook. Cháu sẽ thanh toán mọi chi phí thuốc men nên cô cứ yên tâm.
  • Thôi ko cần đâu, Jung Kook nhà cô cũng ko sao rồi.
  • Không sao đâu cô, hôm khác cháu đưa cậu ấy tới đây xin lỗi cô.
  • Vậy có được không?
  • Là lỗi của bạn cháu mà, nên ko sao đâu cô với lại đây là chuyện của đàn anh phải làm mà.
  • Anh mới nói là đàn anh là ý gì? (Jung Kook hỏi Teahuyn)
  • Cậu ko biết à, Tôi với mấy cậu học chung trường đấy, tôi năm II rồi, mấy cậu chắc năm I phải ko.
  • Phải! ( Ngạc nhiên)
  • Cậu học ngành nào?
  • Nghệ thuật!
  • Vui nhỉ, cậu cũng ngành với tôi đấy
  • Thật vậy sao!? Vậy anh là tiền bối của tôi rồi.
  • Cũng có thể coi là vậy.
  • Cháu học cùng ngành với Jung Kook sao, còn là tiền bối nữa. Vậy cháu nhớ giúp đỡ Jung Kook nhà cô nha.
  • Vân thưa cô, là chuyện đương nhiên mà.
  • Vậy cho cô cám ơn cháu nha.
  • Tiền bồi cho em xin lỗi mấy lời em nói hồi nẫy! ( Lúng túng)
  • Con nói gì làm phật lòng người ta à?
  • Không có đâu cô, cậu ấy nói cũng đúng mà.
  • À vậy à, Jung Kook nhà cô ăn nói không được hay, cháu bỏ qua nha.
  • Thôi được rồi mà mẹ. Này có mẹ tớ ở đây rồi 2 người về trường đi.
  • Ừm vậy tớ đi nhé. Cậu mau khỏe lại nhé.( Daniel đặt tay lên tráng Jung Kook).
  • Tớ biết rồi cậu mau đi đi.
  • Tôi đi đây, hôm sau tôi sẽ đến thăm cậu. (Teahuyn tiến lại gần Jung Kook)
  • À cám ơn anh.
  • Được rồi 2 đứa đi đi.
  • Dạ thưa cô, hôm sau cháu lại tới.
  • 2 đứa đi cẩn thận.

..Bên ngoài cổng bệnh viện..

Quảng cáo

Luợt xem: 79.
Lượt bình chọn: 0.

Ai hủ nam hủ nữ kết pn Facebook đê...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Khi (làm) hắc thú cùng ác ăn bị triệt để tiêu diệt sau, lưu lại hai viên loại cỡ lớn màu đỏ tinh thể...

 "Ồ! Đây hình như là Uyển Mộng Quả, đã biến thành màu tím sậm, ít nhất cũng có vài vạn năm dược tính...

Tác giả nhắn nhủ: Cám ơn các bạn đã đồng hành và ủng hộ truyện "Mỹ Mỹ Xuyên Không Ký." Bạn c...

Minh thay đa so phan nhieu ai cung co cai nhin không may thien cam ve the gioi thu 3 con nguoc lai m...