Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Duyên 1: Chap 1: Người Quen Cũ.

Quảng cáo

Chap1 : Người quen cũ…!

“Reng…reng…reng”(tiếng đồng hồ báo thức).

Ưm~~. Úi chacha! Ôi cái lưng mình. Mấy giờ rồi nhỉ  ( Ngấy ngủ).                    

Oáhhhh!!! Trễ cm nó giờ rồi!! WTF!!! Ngày đầu tới trường mà đi trễ rồi phải nhanh lên!

          *Xin chào mn! Mình là Jung Kook, Jeon Jung Kook, 20 tuổi. Mình vừa kết thúc kỳ nghĩ hè xong và đang theo học 1 trường Đại học gần nhà mình ( Nhà trong thành phố) và hôm nay mình phải đến trường để gặp giáo viên chủ nhiệm tiện thể xem trường mình học ra sao mà bây giờ lại dậy trễ, chắc là do tối qua chơi game khuya quá (rất thích choi game)...phải bỏ game thôi!!….*

RẦM…ê~e..ê.(bị téwink.

  • Này! Con ko sao đấy chứ? Đi đứng cho cẩn thận, làm gì mà nóng vội vậy, tối qua lại chơi game tới khuya à, 20 tuổi đầu rồi mà cứ như con nít vậy! *Đây là ba tôi, ông năm nay 54 tuổi ,ba tôi là công chức trong nhà nước nên tư tưởng khá bảo thủ, tôi với ba tôi thường xảy nhiều cuộc tranh cãi và phần thắng đương nhiên thuộc về…ba tôi. Hazz miệng đời chua chát thật…*
  • Con biết rồi! Ba cứ xuốt ngày càm ràm miết nên anh hai mới dọn ra ngoài đấy! *À còn về anh tôi, do cãi vã với ba tôi về việc nghề nghiệp của ảnh nên ảnh mới dọn ra ngoài khoảng nữa năm, nhưng mà vẫn liên lạc với gia đình chỉ là ko về thôi*
  • Con!!!!
  • Được rồi 2 người, con lại đây ăn sáng đi. *Đây là mẹ tôi, mẹ nhỏ hơn ba 4 tuổi, và mẹ là giáo viên tại 1 ngôi trường cũng gần đây, tôi rất thương mẹ, mẹ luôn nói đỡ cho tôi mỗi khi ba mắng tôi…tôi nghĩ mẹ là người tuyệt nhất trên đời…*
  • Dạ ko mẹ! Con trễ rồi, phải nhanh chứ ko kiệp. Tới trường con sẽ ăn ở căn tin.
  • Vậy con đi cẩn thận!
  • Dạ thưa ba mẹ con đi!

“Oa~ hôm nay là 1 ngày đẹp trời nhưng mà nó chẳng hợp với hoàng cảnh này chút nào. Hở~ở, chán quá kiểu này chắc trể rồi”( suy nghĩ trong đầu). SAO TUI XUI VẬY TRỜI!!!!!( hét lớn).

  • A! Jung Kook!
  • Hửm!? “Ai gọi mình vậy”
  • Làm gì mà chạy nhanh vậy, cậu cũng học ở gần đây à? ( Chạy nhanh quá nên chạy ngang qua Daniel mà ko biết).
  • Ơ...cậu là..? A!! Danny phải ko?
  • Ừ! Tớ nè! Tớ mừng vì cậu ko quên tớ!
  • Sao mà tớ quên cậu đc! ( cười lớn)

*Người này tên là Daniel, là bạn thân từ nhỏ của tôi, tôi thích gọi cậu ấy là Minh Minh, bọn tôi thân thiết như anh em vậy, nhưng khi tốt nghiệp Trung học, cậu ấy phải chuyển nhà cho nên từ đó bọn tôi ko còn liên lạc với nhau nữa..*

  • Này! Ko phải cậu chuyển nhà rồi à? Sao bây giờ lại ở đây?
  • À! Hồi đó bố tớ chuyển đi vì có công việc đột xuất, bây giờ thì tớ cũng ko pk tại sao ống ấy lại chuyển về đây, nhưng vì như vậy cho nên tớ mới gặp lại cậu.
  • Ừ! Tớ cũng rất vui gặp lại cậu. ( Đập tay lên vai Daniel).
  • Ừ! ( Vui vẻ).
  • Mà cậu còn ở chung cư cũ không? Cái chung cư mà cậu ở á. Tại tớ thấy khi cậu đi có mấy người đến ở.
  • À chuyện đó thì tớ ko còn ở chung cư cũ nữa.
  • Vậy giờ cậu ở đâu?
  • Đối diện chung cư cậu ở đó!
  • À là cái chung cư mới xây à!
  • Ừ!
  • Vậy thì hay quá, tan học mình đi chơi há.
  • Quyết định vậy đi!
  • Ừ đi thôi tớ trễ rồi. ( Gio mới nhớ ra là mình đi trễ)
  • À này Jung Kook cậu học trường nào vậy? Khoa nào?
  • À tớ học trường X, khoa nghệ thuật.
  • Thiệt hả!?
  • Ưm. Có gì à?
  • Tớ cũng học trường đó và cũng là khoa nghệ thuật!
  • Hể! Thật vậy sao!? Vậy thì hay quá! Hồi nhỏ chúng ta đã học cũng nhau rồi, ko ngờ khi lớn lại học cũng nhau nữa, vui thiệt ha!
  • Ừm tớ cũng rất vui! ( Nhìn JK)
  • Cái này người ta gọi là “duyên phận” ha! ( Cười tươi)

Đang nói chuyện thì bổng có người gọi…

  • Này! Cái tên Daniel khốn kiếp kia!!!!! ( 1 cô gái từ xa chạy lại).
  • Thôi xong. “Mình quên mất con nhỏ này.” (=.=).
  • Hả?
  • À, không có gì. Chỉ gặp phải con điên thôi. ( `=.=).
  • Này! Cậu nói ai điên hả? Sao cậu lại bỏ tớ 1 mình hả!? Tớ kiêu cậu chờ mà! ( giọng dữ tợn).
  • Do cậu lâu quá nên tớ đi trước thôi! ( làm ngơ).
  • Cậu!!!!! ( Ko nói đc gìwink.
  • Ê! Danny nhỏ này là ai vậy? Bạn gái cậu hả?
  • Không phải!! Phải!!! ( 2 người đồng thanh).
  • Ò! Thế phải hay ko phải? “ 2 người này bị gì vậy”.
  • Không phải!!! Cậu nín cho tớ!!
  • Vậy nhỏ này là ai?
  • À! Hân hạnh được làm quen với cậu. Tớ là Park Yona, là bạn gái…( nhìn Daniel) à là hàng xóm của tên này.
  • Còn tớ là Jung Kook , rất vui khi gặp cậu. (^o^).
  • Này này, cậu cười cái nữa đi! ( nói Jung Kook)
  • Chi vậy? (Jung Kook hắc mắc hỏi)
  • Thì cậu cứ cười đi!
  • À được! (Cười)
  • Á trời ơi! Này sao cậu dễ thương vậy, đúng chất 1 tiểu mỹ thụ luôn á!!!
  • Hả!? Cậu nói cái gì vậy, tiểu mỹ thụ là gì? (Jung Kook nghe ko hỉu Yona đang nói gìwink.
  • Thôi thôi!! Làm ơn ngừng dùm tớ cô nương! (Daniel, hiểu Yona nãy giờ đang nói gì nên cậu vội vàn cắt cuộc trò chuyện này.)
  • Ây da, ngưng thì ngưng, cậu làm gì dữ vậy. ( Vừa đi vừa nói)
  • Cậu nói gì!? (Jung Kook trừng mắt với Yona)
  • À ko, ko có gì! À này Jung Kook?
  • Hả!? Chuyện gì?
  • Ban nãy cậu gọi Danny là cậu gọi…
  • Tên này nà! ( Khoát vai Daniel).
  • Ồ vậy à. (Yona ngó sáng Daniel thì thấy cậu ấy đang nhìn Jung Kook với ánh mắt dịu dàn khác với ánh mắt hình viên đạn với cô.) “ Ố ồ..Hehehe!! Gì vậy ta? Sao tên này nhìn Jung Kook khác với khi hắn nhìn mình vậy ta, Không lẻ không lẻ... Mình thích mình thích quá!!!, phải bắt 2 đứa chúng nó iu nhau mới được.” (Cười thành tiếng).
  • Cậu cười gì vậy? Có chuyện gì vui à. (Jung Kook thấy Yona cười nên hỏi).
  • Không có gì đâu, tớ thì ko có nhưng người khác thì có đấy! ( Ngó Daniel).
  • Này 2 người chúng ta đi thôi! Trễ rồi! (Phát hiện ánh mắt của Yona, Daniel bối rối lên tiếng… đi nhanh về phía trước).
  • Cậu cũng học trường X hả Yona? ( Lúc này Yona đang đi cùng Jung Kook)
  • Ừm, cậu yên tâm, tớ ko học cùng với cậu đâu nên cậu ko cần phải lo lắng chuyện gì hết. Phải ko chồng hờ!( Đánh tay Daniel cười khoái chíwink.
  • Cô nói gì vậy!? Cái gì mà chồng hờ, đồ điên? (Daniel có chút bối rối).
  • Hả gì vậy? Chồng hờ luôn kìa.( Jung Kook cười chọc Daniel).
  • Cậu ko cần quan tâm đâu! (Daniel khoát vai bịt miệng Yona lôi đi).
  • Này thả tới ra! Cậu làm cái quái gì vậy! Jung Kook cứu tớ..( La hét..).
  • Cậu còn nói điên khùng nữa không hả! hả! ( Kí đầu Yona).
  • Không! Không! Không! Tớ ko dám nữa! Tha cho tớ.
  • Cậu mà còn lì là tớ bắt cậu đem bán đấy. ( Kí mạnh vào đầu Yona).
  • Á!! Cậu ko thể nhẹ nhàn với 1 cô gái xinh đẹp như tớ à! Đồ mặt lạnh! ( Vọt chạy).
  • Ây dô! Cậu nói ai mặt lạnh hả! ( Đuổi theo Yona).
  • Tớ nói cậu đấy! Đồ mặt lạnh! ( Chạy sang đường). (Phía sau Jung Kook chạy theo họ nhìn họ mà cười&hellipwink

*Tôi rất vui vì gặp lại Daniel còn quen biết thêm Yona nữa, đang mãi chạy cho kịp với họ nên tôi cứ băng qua đường, mà ko biết là đèn xanh vừa mới tắt nên cứ thế là 1 chiếc xe từ xa chạy thật nhanh tới…*

KÉT!!! ( Tiếng xe). RẦM!!!! ( Tông trúng Jung Kook).

Quảng cáo

Luợt xem: 77.
Lượt bình chọn: 0.

Ai hủ nam hủ nữ kết pn Facebook đê...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Đối với nhiều người khi mùa đông đến là sự lạnh giá của mùa đông cũng đến theo .Ai cũng co ro tro...

Đã từng đọc được một câu nói như thế này " Đàn Bà Yêu Lâu Đàn Bà Dại" đúng là như vậy.. Đàn Bà càng ...

Chiếc xe đỗ trước cánh cửa lớn, một ánh sáng lóe lên ở một bên cửa, chiếc cửa tự động mở ra. Oa, cô...

Trái Đất, Hà Nội 14/2/2023 Trong một căn phòng rộng lớn ở khu chung cư nằm ở một nơi nào đó. ...