Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : tôi

Quảng cáo


Tôi yêu đơn phương anh năm học lớp 4,cái tuổi ăn tuổi học vậy mà tôi đã yêu rồi,tôi đúng là một đứa con gái hư hỏng.
Tôi không biết tại sao mình lại yêu anh nữa,mà yêu ai đó có cần lý do không nhỉ? Tim đập lệch nhip,nhớ tới một người thì đó là yêu.
Anh tên Tú cái tên rất hợp với con người anh ưu tú,hoàn mỹ như vậy.anh và tôi học chung lớp,đi chung đường,ở cùng xóm,ngoại hình anh ưa nhìn,học lại giỏi con nhà gia giáo trái ngược hoàn toàn với tôi,một cô bé nhút nhát không biết ăn nói học lại dỡ tệ,tôi thấy mình đúng là một đứa ăn hại mà.
Cái ôm đầu tiên của tôi với con trai đó là anh,tôi vẫn nhớ ngày đó, như thật mà cũng y như mộng,tôi còn nghĩ có phải mình nằm mơ không nữa.hôm đó là giờ ra chơi cả lớp đang chơi ở sân trường,đứa bạn phía sau anh che mắt anh lại bắt anh dơ tay về phía trước và ôm lấy một ai đó,cả bọn con gái đều chạy toán loạn chỉ có tôi một đứa chậm chạp không thể tránh khỏi cái ôm của anh,anh ôm tôi vào lòng khuôn mặt tôi ngượng ngùng,lồng ngực anh ấm áp,đó là năm học lớp 3,tôi không biết có phải mình yêu anh từ ngày ấy không hay là những lần anh lấy lại mũ của tôi từ tay của bọn con trai, giọng nói của anh trầm thấp khi la mắng bọn nó "đừng giỡn kiểu đó nữa trả lại cho nó đi" hay những lần vô tình nhìn nhau tôi đều nhớ hết.tôi không biết anh giúp tôi là vì anh làm lớp trưởng phải quản lớp cho nghiêm hay là anh cũng có một chút thích tôi nữa.tôi hơi nghĩ sâu xa rồi một đứa như tôi thì ai lại thích.
Có lần con bạn hỏi tôi "Tú và Dương mày thích ai?" Nếu như tôi có thể mạnh dạn mà nói thẳng tên anh ra thì tốt biết mấy,nhưng tôi không thể nói được đành bảo nhỏ bạn nói trước tôi sẽ nói sau.nó nói nó thích tú, nếu như có thể tôi muốn nói "tú là của tao mày không được thích" hay là "tao cũng thích tú" thì tốt biết mấy,nhưng sự e dè trong tôi không thể thốt lên lời tôi đành chọn đáp án còn lại là tôi thích Dương.ngày mai đi học cả trường đều đồn ầm lên là tôi thích Dương, đó chính là tác phẩm của đứa bạn tôi mà ra,tôi bước vào lớp với tiếng cười chế nhạo và sự chế giễu của bạn bè.từ đó tôi không còn muốn kết bạn với ai cả,cả năm tiểu học tôi đều chơi với bạn của em trai tôi,những đứa bạn kia cũng dần xa lánh tôi.bên cạnh tôi chỉ có một mình,còn bên cạnh anh lại có rất nhiều người,hai chúng tôi hoàn toàn đối lập nhau như vậy.
Mấy năm học trung bình,lớp 5 học sinh khá tôi cuối cùng cũng vào học cấp 2,tôi và anh chung trường nhưng không còn chung lớp, mỗi lần đi học về chung con đường hai mắt vẫn nhìn nhau nhưng không nói lời nào,lúc nào cũng như vậy anh và tôi chưa hề nói chuyện với nhau một lần nào, một từ chào cũng không. Những cái quay đầu lại nhìn tôi của anh,tôi lúc nào cũng cuối gằm mặt xuống đường mà đi.chẳng bao giờ mà tôi với anh có thể một lần bốn mắt chạm nhau cả.
Đầu năm lớp 7,anh bị rớt chức lớp trưởng, lúc đó nhìn anh ngồi lặng im tôi muốn tới gần an ủi anh,để anh tâm sự với tôi để trút nỗi buồn,nhưng tôi không dám,tôi chỉ có thể đứng từ xa lặng lẽ nhìn anh như vậy thôi.
Giữa năm lớp 7,ba mẹ tôi ly thân,tôi phải theo mẹ lên thành phố sinh sống,đất khách quê người,không chổ tạm trú,không người quen biết cuối cùng tôi phải nghĩ học,cuộc sống của tôi chỉ luẫn quẫn trong căn nhà thuê nhỏ ở thị thành.hai chúng tôi hai phương trời cách biệt,nhưng tôi vẫn nhớ về anh như ngày đầu biết yêu anh vậy.
Năm 15 tuổi tôi bắt đầu chơi Facebook,tôi kết bạn với anh lặng lẽ vào wall anh,đọc những dòng tâm trạng của anh,xem những hình ảnh anh chia sẽ trong lớp.anh cũng không thay đổi gì nhiều vẫn tuấn tú như vậy khuôn mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười nhợt nhạt.tôi nhìn anh chụp hình với những đứa con gái khác lòng tôi quặn lại mắt tôi cay xè chỉ muốn khóc thôi,anh lúc nào cũng có nhiều người bên cạnh như vậy,còn có chỗ cho một đứa con gái như tôi sau.
Năm 16 tuổi,tôi bắt đầu từ bỏ mối tình đơn phương này,7 năm đơn phương anh như vậy là quá đủ rồi, mới đầu cũng hơi khó một chút, bóng hình anh vẫn luẩn quẩn trong đầu tôi, nhưng mà cuối cùng tôi cũng bỏ xuống được. Một đứa thất học như tôi không xứng với anh.bên cạnh anh còn có nhiều người tốt hơn tôi gấp ngàn lần, mãi mãi đều là như vậy.
Bây giờ tôi đã 18 tuổi rồi, cuộc sống của tôi cũng không thay đổi gì.tôi bắt đầu sống ảo,trong thế giới ảo này giúp tôi không tự ti với mình,không phải là cặn bã của xã hội.nhưng đó cũng chỉ là ảo, còn với thực tại,tôi vẫn nhút nhát,sợ người lạ như ngày nào, bây giờ còn mắt bệnh tự kỉ. Ba mẹ của tôi không ly hôn nữa , cả gia đình tôi đều chuyển lên phố ở, vài ba bữa lại thi nhau cãi cọ. Gia đình xào xáo lúc nào cũng ảnh hưởng tới con cái. Mẹ tôi ngày nào cũng mắng tôi " mày chẳng được cái tích sự gì cả,con người ta nứ tuổi đầu đã làm không hết công hết chuyện,còn mày xuốt ngày chỉ biết điện thoại ,điện thoại,sinh mày ra làm gì cho khổ" mỗi lần nghe xong tôi đều giấu nước mắt vào trong lòng, đợi đến tối khi ngủ mới được khóc, đến khóc tôi cũng không thể khóc được vì tôi khóc mẹ cũng mắng tôi mà thôi, tôi mặc dù không ra ngoài xã hội làm việc nhưng công việc nội trợ vẫn làm chu đáo, vẫn phải trông hai đứa em nhỏ cũng không phải là kẻ ăn không ngồi rồi, tôi cảm thấy tủi thân lắm.lúc buồn cũng không biết tìm ai để tâm sự.khóc mệt mỏi tôi lại ngủ,ngày mai tỉnh dậy tôi vẫn như vậy, công việc nội trợ,một chiếc điện thoại,một căn nhà nhỏ và những tiếng la mắng mãi mãi sẽ theo tôi đến suốt đời này.
Tôi chỉ muốn nói:
_cảm ơn anh đã cho tôi biết thế nào là đơn phương một người
_cảm ơn anh đã cho tôi một tình yêu đẹp của tuổi học trò mặt dù đó chỉ là đơn phương
_cảm ơn anh vì tất cả,cảm ơn anh mối tình đầu của tôi, tôi sẽ không bao giờ quên anh.....cảm ơn anh

 

Quảng cáo

Luợt xem: 153.
Lượt bình chọn: 0.

Tôi là người không có gì đặc biệt, yêu nắng, thích biển, sợ yêu. Mặc cho số phận đưa đẩy. ops ops

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Ánh nắng chan hoà chiếu khẽ qua khung cửa sổ nhỏ, hôm nay là một ngày nắng đẹp, tôi dậy từ rất sớm, ...

Vụt Vụt Dưới ánh trăng tròn chiếu sáng một thân ảnh chạy rất nhanh như cơn gió thoáng qua, rất nhanh...

"Như anh mong muốn, tôi không hề dây dưa anh nữa.” Đi tới cửa ra, Chân Thành hơi thoáng dừng lại,...

“Vùng núi Cúc Phương nổi tiếng xinh đẹp, có nhiều loại thảo dược quý lại hay xảy ra những hiện tượn...