Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 0: Oneshot

Quảng cáo

Thật sự tôi đã từng rất nóng lòng muốn làm được oneshot thế này cách đây rất lâu rồi...Đây là lần đầu tôi có can đảm để viết lời tâm sự, kể về những câu chuyện của bản thân.

Tôi là một người không dễ bộc lộ cảm xúc của mình, nên chỉ có thể lưu sâu nó như một oneshot tự truyện của mình. Nhật ký... đây không phải là lần đầu tiên tôi viết, nhưng đây sẽ là câu chuyện ngắn nhất, mà cũng là câu chuyện DUY NHẤT tôi đã viết nên cuộc đời của mình, bằng chính lời văn bấy lâu nay viết truyện của bản thân.

Đây là câu chuyện mà tôi luôn giấu trong lòng, mà hoàn toàn có thật. Nhưng tôi không dám kể cho dad và mom của mình biết đằng sau quá trình tự trưởng thành của mình. Tôi nhớ lại đến đâu, liền viết đến đấy, thành ra lời tâm sự sẽ có hơi rối mắt cho mọi người chút.

 

"Mom, dad,

Dù mới đi xa nhà được hơn hai tháng, nhưng bỗng dưng con cảm thấy thật trống vắng đến khó tả cứ như đã ra đi từ rất lâu rồi vậy. Không biết đã bao lâu rồi con không được nghe dad mom gọi tên con nữa vậy ?

Đây là lần đầu tiên trong suốt 18 năm đầu đời con mới có thể sống một mình nên xung quanh mình trải đầy những cảm giác thật mới mẻ đến xa lạ. Dù biết, đây là nguyện vọng lớn nhất dad và mom đã trông chờ, bản thân con cũng đã chuẩn bị đầy đủ tinh thần khi sắp đối mặt với trường đời và bắt đầu sải đôi cánh tự do. Bên cạnh đó, cái sướng có, cái khố cũng không ít, với con chúng đan xen nhau như là một trải nghiệm đầy gian nan thử thách.

 

Con nhớ lại hồi cấp 3, mình còn là đứa chỉ suốt ngày ngồi cắm đầu đi học rồi ăn, cày Liên minh huyền thoại, học bài từ 11 đến gần 1 giờ sáng rồi đi ngủ, thậm chí tất cả những việc nhà đều giao cho người giúp việc. Có lẽ nếu không nhờ chuyến du học này, con còn không biết được mình chừng nào mới có thể thoát khỏi cái lốt của một đứa trẻ lớn xác được nữa.

 

Những ngày đầu tiên khi con mới sang đất khách...

Sang nước ngoài, cuộc sống của con giờ đây dù không có dad và mom nhắc nhở nhưng con vẫn biết những gì mình phải làm, cái trên hết mà con vẫn ưu tiên chính là giữ gìn sạch sẽ căn phòng của mình. Đàn anh chị của con có nói, một khi sang đây thì bỗng dưng ta sẽ tự biết cách nấu ăn hết đấy thôi. Vâng... thật sự đó là một thảm họa !! Do lịch học bận rộn, lại không có bạn bè, nên bữa ăn trong ngày đầu tự lực cánh sinh của con chỉ có thể là cơm trắng chang chung với canh trứng...

Tệ hơn là tối ngay hôm đó con đã phải vật lộn với một trận tào tháo rượt. Con đã phải chạy sang ăn tạm với 2 bạn nữ Tiền Giang ở cùng khu, cho đến khi tự nấu ăn được thì thôi.

 

Càng không đỡ nổi khi con lại nghe tin ký túc xá không chuẩn bị chăn mền ngay khi con mới bước chân chuyển đến sống. Thành ra... 2 giờ sáng... mà thời tiết còn xuống 8 độ, con đã lò dò chạy xuống ôm nhà xí đến 4 giờ sáng *ếu hiểu nổi tại sao nhà xí còn ấm hơn phòng ngủ của con nữa ??!!*

Con biết, dad và mom rất lo khi con đi xa, nhưng làm sao điều này con có thể nói ra được chứ ?? Con lại sợ đâu dad và mom sẽ nổi đóa lên mà nắm đầu con lôi về nhà, thì con còn mặt mũi đâu để gặp lại bàn bè cấp 3 của mình nữa.

 

Dad, mom, lại nói đến đi học, đây là lần đầu tiên con tự mình đi đăng ký nhập học đấy ! Một điều xưa nay con còn chưa từng làm bao giờ. Cùng lúc ấy, con có quen biết được một đàn chị đồng hương của mình. Chị ấy cùng con đi tham quan khắp khuôn viên trường rộng bằng 1 cái quận Sài Gòn ở nhà mình. Khu giảng đường có, khu tin học có, nhà hàng có, toalet thì như trong plaza 5 sao. Muốn uống nước hả ? Chỉ cần mang theo 1 chai rỗng, bất cứ vòi robinet nào cũng có thể cắm đầu uống được hết. Lúc đầu, con đã bật ngửa khi nghe có chuyện này, nhưng chị ấy nói điều này hoàn toàn bình thường nên không sao hết.

 

Những lúc ngồi trên giảng đường, con gần như chỉ nghe thấy tiếng trực thăng bay "Tạch tạch tạch tạch..." vì ngay cả trình độ tiếng pháp 12 năm đi học của con, con nghe người bản địa nói tiếng pháp như vịt nghe sấm, nói gì đến bài giảng. Nếu như con không có một người bạn pháp đã nhiệt tình chép bài giúp con, có lẽ con sẽ nằm trong số 50% sinh viên năm nhất ở lại lớp rồi.

Kinh tế quản trị, vốn dĩ không phải là niềm đam mê của con. Con thích, con mê công nghệ y sinh từ năm lớp 11, nên con cũng nảy ra nhiều ý tưởng để viết bộ truyện "Thế giới vi sinh 12 chòm sao" đấy ạ. Nhưng có vẻ như đời không như là mơ mom dad nhỉ... con nhớ rất rõ... 

Mới mùa hè đây thôi, con đã thi Đai học, con nhìn thấy những bạn đồng trang lứa được cộng điểm ưu tiên cứ liên tục đè chết mình.  Dần dà qua ngày, bảng tên của con thì cứ tụt hạng dần dần trong khi con dù đã cố hết sức mình nhưng không được một điểm cộng nào. Một chế độ thi tuyển đầy bất công... Con đã rất sợ, con thà từ bỏ ước mơ, bỏ hồ sơ khối B đó đi, lấy hồ sơ trúng tuyển trường kinh tế nước ngoài còn hơn.

Mom dad... Thời gian đầu khi phải chọn con đường này, con đã khá đắn đo và hối hận. Con còn không tin vào bản thân mình. Con không biết được liệu chuyện gì sẽ xảy đến với mình, con không thể nào hình dung được...

Nhờ mom dad an ủi và động viên, con mới thấy, con đã tưởng mình đã chọn nhầm đường nhưng hóa ra nó lại là sự đúng đắn...

 

2 tháng sau, tức là thời điểm hiện tại, 11/2015...

Mặc dù con cảm thấy thật cô đơn nhưng con vẫn còn có bạn bè bên cạnh mình sẵn sàng an ủi và giúp đỡ. Các anh chị Việt cũng rủ con đi tham quan thành phố Grenoble, ra ngoại ô thăm tòa lâu đài của Isère. Thậm chí 2 tuần trước con còn được khao đi rạp chiếu phim nữa ! Con xem phim hoạt hình về một gia đình ma cà rồng *uhm... con không nhớ tên phim, nội dung tạm ổn còn độ hài thì tương đối* Thiết nghĩ, nhờ bộ phim đó, con mới thấy mình cần cố gắng thêm trong việc nói chuyện tiếng pháp với mọi người.

 

Đi siêu thị, ngày đầu người ta còn chửi con mỗi khi cái mặt ngu si của con đơ ra nhìn người ta mà bất lực không trả lời được. Nhưng giờ thì đỡ rồi, duy trường hợp người ta có nói nhanh quá thì con có thể trả lời người ta sau khi nghe câu hỏi 2 lần. Bài học của con cũng đã ổn hơn, bài kiểm tra đột xuất vừa rồi con làm được đứng thứ 3 trong lớp !!

 

Con giờ đây có thể bắt tàu xe mà đi khắp nước Pháp trong một lần họp lớp. Thế mà con vẫn cứ ngờ ngợ tại sao con lại phải sợ đi tàu xe từ thành phố này sang thành phố khác hồi còn ở Việt Nam nhỉ ? Giờ mom dad yên tâm ! Khi con trở về, con sẽ đi vòng quanh khắp Việt Nam cho mom dad xem !! Con chưa bao giờ ra Huế, ra Đà Nẵng, ra Sapa... nhất định mùa hè này con sẽ đi được đến những nơi đó.

Thời gian họp lớp ấy, số lần nhậu nhẹt của con tăng lên đáng kể. Đây là lần đầu tiên con uống bia rượu nên có vẻ không quen cho lắm, chỉ cần chút hơi cồn 10 độ con đã cảm thấy nóng người rồi. Nhưng ít ra con cũng đã uống được ! Khi nào về thăm nhà, cuối cùng con cũng đã thoát khỏi vấn nạn chỉ biết uống coca mỗi khi dự tiệc tùng !!

 

Con đã mang karate từ Việt Nam sang đất Pháp và tiếp tục tập luyện nó. Con vẫn tiếp tục thổi chiếc kèn harmonica được dad tặng cho trước khi ra đi. Con vẫn tiếp tục viết truyện hoặc trượt patin vào những lúc rảnh rỗi. Bây giờ con cũng đã kết bạn được ở trên wattpad, mật ngữ 12 chòm sao, tác giả việt, truyện 12 chòm sao, facebook, tự truyện hoặc truyen.org... Con rất vui, khi được các bạn ủng hộ những câu chuyện của con rất nhiều. Con đã từng mơ rằng truyện "Fantôme dans rêve" của con sẽ được xuất bản tại Việt Nam giống như tác giả Chi Chan đã làm. Nhưng nó cũng không quan trọng với con lắm đâu, con viết truyện vì đam mê mà... Con chỉ muốn truyện của mình được chia sẻ và nhiều người tìm đọc được thôi... 

 

Klq... mặc dù kinh tế không phải là chuyên ngành của con, nhưng có lẽ nghề chọn người chứ không thể người chọn nghề. 

Con muốn gửi lời cảm ơn đến Creative of World - CWG rất nhiều. Kể từ sau khi làm admin, khi ấy nhóm mới bắt đầu thành lập nhưng có tiến triển rất tốt, lúc ấy con mới hứng thú trong việc nghiên cứu chiến lược quản lý một doanh nghiệp, một công ty, một xí nghiệp hay một trang web bán hàng chẳng hạn.

Chính nơi đây như thắp lại uớc mơ cho con, con muốn mình sẽ trở thành một CEO cho một tổ chức tài chính, hoặc làm nhà xuất bản những cuốn truyện hay và ý nghĩa cho giới trẻ, hoặc làm một ngân hàng. Nếu được làm trong ngân hàng, con sẽ tìm cách giúp đỡ những bạn sinh viên Việt Nam không đủ điều kiện tài chính để có thể ra nước ngoài học...

Con sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, nếu như mình có thể tạo được bầu không khí làm việc cho mọi người: Một ngày đến sở làm là một niềm vui...

Ha ha có lẽ con đã mơ hão quá rồi... nhưng đến đâu thì đến, quan trọng nhất của con vẫn sẽ là việc học. Con sẽ cố gắng ạ, mom dad ! Một anh có nói với con, lúc đi bộ từ rạp chiếu phim về ký túc xá, anh thấy dáng đi  của con mang đậm phong cách một dân kinh tế... Ôi thôi, tự dưng con lại càng có động lực để học tiếp rồi !!

Con sẽ rất vui nếu lên năm 3 Đại học, con trúng tuyển được vào IAE của Grenoble, Toulouse hoặc Đại học Ánh sáng của Lyon - nơi dành cho những sinh viên kinh tế nặng ký mới vào học được.

 

Mom dad yên tâm !!! Ở đây rồi con sẽ còn bay cao bay xa hơn nữa !! Rồi con sẽ khoe với những bạn Pháp của con rằng,  bạn bè cấp 3 sẽ rủ tụi con họp lớp, năm sau sẽ kéo xuống Italia chơi !  Nếu điều kiện cho phép, con rất muốn khám phá các cường quốc khác để thu nhập những kinh nghiệm và bài học cho sự nghiệp sau này của mình.

 

Con đã trưởng thành hơn, nhưng như thế vẫn chưa đủ ! Cuộc đời vẫn còn rất nhiều chông gai nhưng con thích một cuộc đời đầy sóng gió hơn là cuộc đời nhàn hạ khi bị giam cầm mãi mãi ở quê nhà *khi cái gì cũng phải do mom dad làm cho hết* Dòng họ gia đình mình nổi tiếng chưa bao giờ bỏ cuộc, các dì đã nói vậy, nên con cũng sẽ như thế.

 

Mom ! Dad ! Một ngày nào đó con sẽ mạnh mẽ hơn mà đi vòng quanh thế giới ngay thôi... Xin hãy cố gắng, đợi đến ngày con mang nước Pháp về Việt Nam.

Con yêu hai người..."

 

Đến đây, tôi không thể viết tiếp nữa. Nó đã để lại cho tôi một đôi mắt ầm ậm nước xen lẫn một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong tim.

Tôi bỗng nhớ nhà da diết, nhưng tôi cũng nghĩ đến một tương lai chứa đầy dấu ẩn số kia đang chờ tôi. Tôi không tin chắc rằng mình có thể trở thành một nhân vật chính với một kết thúc happy ending trong câu chuyện slide of life của mình hay không. Nhưng chí ít, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu, tôi sẽ bắt tay từ những công việc nhỏ nhất. Chắc chắn tôi tin rằng, mọi sự cố gắng của tôi không chỉ giúp được cho bản thân, mà còn cho những người tôi yêu thương, cho mọi người...

 

Bắt đầu từ ngày hôm nay, tôi sẽ lấy ra một tờ giấy, trên đó sẽ viết nên những mục tiêu của tôi từ bây giờ cho đến khi tôi thật sự có thể thành công. Luật hấp dẫn đã nói rằng, khi con người suy nghĩ với mong muốn điều gì trong đầu, thì điều đó tức khắc sẽ đến, như những cô tiên trong truyện cổ tích vẫn luôn ở cạnh ta khi ta còn bé thơ cho đến khi trở về cát bụi...

 

Còn bạn thì sao...

Quảng cáo

Luợt xem: 3.345.
Lượt bình chọn: 0.

Xin chào, hân hạnh được gặp mọi người. Có thể gọi mình là Vie cho gọn.

Mình là tác giả nghiệp dư với sở thích viết truyện. Bạn vote và comment nếu bạn thích câu chuyện của mình. Đó sẽ là những động lực cho mình để mình cố gắng hơn.
Kinh nghiệm viết chưa nhiều nên mình sẵn sàng nhận mọi lời nhận xét.

Mong mọi người ủng hộ nhiều ~

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Chà tuổi 18 rồi mà làm mình bớt ngờ về khả năng tưởng tượng của nhân vật này ấy big_smile

Xem thêm một số truyện khác nào!

Cô ươn vai,dụi đôi mắt to tròn.Vậy là một ngày mới đã bắt đầu,nhưng đối với cô đó là cả một cuộc sốn...

[ONESHORT] Hoa dạng niên hoa Ngày đầu đông, gió se lạnh, tuyết rơi nhẹ nhàng trên con ...

"Trời!!, đập vào mắt mình là cái gì đây , như vậy...như vậy......như vậy cũng quá trâu đi" Ngay k...