Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Tiểu Thụy Thụy không u buồn

Quảng cáo

''tóc tóc tóc,...''

_Tiểu Thuy,con đã tỉnh rồi sao?

Đôi mắt bạch kim mở to, hình ảnh phía trước dần rõ nét. Mẹ Kim Triệu Thụy bộc lộ rõ vẻ lo lắng. Bà Kim với tay kê sát gối lên đầu giường giúp cô an tọa nhẹ nhàng một cách thoải mái nhất. Bàn tay mềm nóng của bà xoa đầu Tiểu Thụy, nhẹ nhàng đặt người cô tựa vào lòng ngực bà. Giọng nói trầm trầm lại vang lên:

_ Thụy, mẹ nghĩ đây không phải là bệnh thường tình nữa rồi.

Mẹ Thụy nói đúng. Trong hai năm liên tiếp, cô đã bị ngất xỉu không thể đếm trên đầu ngón tay, nhiều lúc lại gục xuống trong lớp học, và có thể nói là học sinh mang danh hiệu bệnh nhân quen thuộc của phòng y tế trường và trạm xá xã. Nghi ngờ hơn là cô đã không có kinh suốt 2 năm nay.

_ Mẹ, con sợ ...

Cô gục xuống, nước mắt lại túa ra. Bà Kim run rẩy, ôm đứa con gái càng chặt hơn. Cuộc đời bà chưa bao giờ hạnh phúc. Mồ côi từ nhỏ, sống trong khó khăn tới tận lúc tốt nghiệp đại học, rồi bị người mà mình tin tưởng nhất phản bội, lòng bà trống rỗng. Tiểu Thụy là hy vọng, là gia đình duy nhất của bà, khi bà khốn khó nhất tới tận lúc thành đạt như ngày nay. Thế nhưng Thụy sinh non, về sau thể chất ốm yếu, lại bị bạn bè không hòa đồng, chuyển hết trường này sang trường khác. Bà chỉ sợ rằng, khi buông đứa trẻ này ra là bà sẽ lại mãi mãi mất đi Thụy.

_ Thụy, mẹ đã mời một bác sĩ rất nổi tiếng ở Mĩ, nhất định sẽ biết con bị bệnh gì.

_ Mẹ- cô kêu lên, lại gục xuống- con mệt mỏi lắm rồi

Bà Kim cố kìm nén cảm xúc, an ủi Tiểu Thụy, rồi đắp chăn lên người cô, lặng lẽ ra khoi phòng

                                                                               *****************************************************

''Thưa bà, tôi thực sự xin lỗi bà,..'' Vị bác sĩ già cúi đầu, buồn bã trước hai người, một người phụ nữ và một thiếu nữ trẻ tuổi. '' Cô nhà có một khối u ác tính rìa sọ não, có mổ hay không mổ đều về chung một khía cạnh. Cái chết sớm hay từ từ đều không thể tránh khỏi''

_ Không- Bà Kim hét lên- ông nói dối, Tiểu Thụy còn trẻ như vậy, sao có thể chứ

 Thụy nghiêng đầu ra cạnh cửa sổ. Ánh nắng ban mai ấm áp hôn nhẹ lên mái tóc cô, bàn tay nhỏ nhắn gõ nhẹ một khúc nhạc vui vẻ. Bất chợt ánh mắt vô hồn ấy quay lại, mỉm cười thê lương

_ Cháu còn có thể sống được bao lâu nữa, thưa bác sĩ?

Y sĩ già chan chứa đầy niềm thương cảm, nói với cô

_ Không quá 17 tuổi 

_ Vậy tức là còn 2 năm sao? Thật ngắn ngủi

_ Tiểu Thụy....- Bà Kim khóc dài trong tiếng nấc

Bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt lệ trên khuân mặt người phụ nữ đã quá 40 xuân xanh. Thụy vẫn mỉm cười:

_ Tại sao phải khóc kia chứ mẹ? Con vẫn còn sống, con chưa CHẾT. Chúng ta có 2 năm kia mà, những 2 năm. Con và mẹ, sẽ cùng nhau tận hưởng những tháng ngày đẹp nhất. Con muốn được sống như những đứa trẻ bình thường, muốn được....

Cơn khó thở ập đến làm giọng nói của Thụy đứt quãng. Bà Kim sốt sắng chạy tới thềm cửa sổ, giục giã ngài y sĩ già. Ông vội vàng cho Thụy nuốt vài viên thuốc kì lại, mà sau đó cô đã cảm thấy khá hơn. Bà Kim lại nức nở, ôm lấy đứa con gái bé bỏng.

_ Đúng đúng, chúng ta sẽ cùng nhau tận hưởng những tháng ngày cuối cùng. Mẹ sẽ đưa con tới những nơi con chưa từng đi, cho con ăn những món con chưa từng ăn,...

Thụy ngước lên nhìn vào mắt bà

_ Mọi điều ư sao?

_ Đúng rồi, Tiểu Thụy của mẹ

_ Vậy con muốn đi học- Thụy nhìn thẳng vào mắt bà với ánh nhìn cương quyết

_ Không, Thụy, thực sự rất nguy hiểm. Chúng sẽ đánh đập con, nhìn con với ánh mắt khinh bỉ và thương hại,..

_ Không, con xin mẹ, điều đó không thể xảy ra

_ Không được, Thụy

Bóng tối nhanh chóng lan tỏa. Thần trí Thụy hoàn toàn trống rỗng, Cô lại bị ngất xỉu  

                                                        ****************************************************************************************

Tỉnh dậy khi màn đêm đã buông xuống, Thụy dựa người vào thành giường. Cô không đủ sức để buồn nữa, cũng chẳng còn nước mắt để khóc. Cuộn người lại, cô với chiếc điện thoại màu xám và bật nó lên. Đã lâu cô không bật nó lên. Biểu tượng của Oppo hiện lên khi khởi động màn hình. Điện thoại bật sáng.

2cat5 Sat, 28-7-2018

Quảng cáo

Luợt xem: 1.130.
Lượt bình chọn: 0.

Nhìn thấy không? Bánh xe thanh xuân lăn mất rồi, đứng đó làm gì

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Vũ lạc thủy tâm liên y hương (Mưa rơi xuống nước gợn sóng thơm) __ Tôi tên Tiểu Vũ Yêu Yêu, cò...

"Em sẽ không quên người ấy đâu, vì đó là quá khứ, kỷ niệm, nỗi đau và là tình yêu một thời của em. N...

Chạy. Tất cả những gì Nhân có thể nghĩ đến bây giờ là chạy. Cậu không biết mình đang ở đâu, cũng khô...