Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3: Bạch Yết thần kiếm

Quảng cáo

"cộp, cộp...cộp" tiếng cây nện vào đá vang lên khe khẽ, Minh Diệp kéo vạt áo lau chút mồ hôi vương trên trán, sắc thái mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời.

Sau khi chuẩn bị tốt cho gia gia Chu Phong, Minh Diệp liền cước bộ lên núi, dựa theo căn dặn của gia gia và trí nhớ cũ, một đường này nàng coi như hoàn hảo thu hoạch được không ít thảo dược,còn hái vô số nấm dự tính nấu cháo cho gia gia tẩm bổ. Đã gần trưa, ánh nắng chiếu rọi khuôn mặt đỏ bừng của nàng, tóc mai lưa thưa dính vào má, làm cho Minh Diệp, một cô bé lên tám đã có vẻ đẹp khuynh quốc này thêm phần thu hút. Ngẩng đầu nhìn mặt trời đã lên cao , đoán chắc nên tới giờ về Minh Diệp thu lại cây cuốc nhỏ chuẩn bị đường cũ trở lại, lúc này phía sâu trong khu rừng kia, nơi đã bị những cây cỏ dại mọc che khuất một miệng hang đá nhỏ lại tỏa ra ánh sáng trắng yếu ớt. Minh Diệp nhặt bó thuốc khi nãy đặt xuống đất để lại vào giỏ, lại nhìn xung quanh một lần nữa, nàng cảm thấy có thứ gì đó đang gọi tên nàng, tâm trạng nổi lên một tầng sóng, tư thái thấp thỏm không yên, cực kì khó chịu. Nàng muốn đi sâu tới nơi nào đó, không thể nói rõ đột nhiên tiếng bụng kêu réo kéo nàng về thực tại tàn khốc, nàng đang đói! Đành ngậm ngùi thu đồ đi xuống núi, bóng Minh Diệp khuất dần, cảm giác không yên khi nãy biến mất như chưa từng xuất hiện, tại hang động kia ánh sáng yếu ớt cũng tắt, gió lay động cành trúc mang theo tiếng cười như có như không của ai đó hòa vào không gian rồi vụt mất, chỉ để lại câu nói không đầu đuôi tựa tiếng đàn cầm thánh thót "..nàng...về rồi!"...Khu rừng một lần nữa khôi phục vẻ tĩnh mịch vốn có, lá cây đung đưa mang theo nụ cười tà tứ của người kia khuất dần...

Minh Diệp về tới liền thấy gia gia đã ra cổng chờ mình, lòng dâng lên một cỗ ấm áp lập tức chạy thật nhanh bồi gia gia nghỉ ngơi rồi chuẩn bị đồ ăn, xong, nàng thu dọn xong cũng bắt đầu nghỉ ngơi chuẩn bị cho buổi chiều, một ngày hai bận lên núi có thể kiếm đủ tiền sinh hoạt trong hai, ba bữa nói chung coi như tạm ổn. Lần đầu tiếp xúc việc tìm kế sinh nhai làm Minh Diệp hồi hộp không tả, lúc trước ăn, uống làm việc đều có người giúp đỡ không như bây giờ...a, thật có chút nhớ thời hoàng kim đó... Nàng vừa cảm thán lại chìm vào giấc ngủ êm đềm.. Bên kia Chu Phong vừa băng lại vết thương liền qua chỗ Minh Diệp nghỉ ngơi đứng nhìn nàng một hồi lâu, đáy mắt ông là bi thương cùng phẫn nộ đan xen, năm ngón tay bấu chặt nhìn cô gái bé nhỏ đang nằm trên giường, lát sau nét mặt hòa hoãn vài phần liền chậm chạm xoay người đi nghỉ. Buổi trưa thanh tĩnh cứ thế trôi qua...

Chiều, Minh Dịêp lại lần nữa đi hái thuốc. Cảm nhận không khí trong lành xung quanh, Minh Diệp tinh thần sảng khoái hăng hái đi sâu vào rừng. Nàng vừa thấy một khóm Lam Đàn nhỏ liền chạy tới ý định hái xuống thì cảm giác khó chịu lúc trưa một lần nữa xuất hiện, Minh Diệp trước giờ không tin có chuyện trùng hợp hai lần xảy ra, nàng vô thức tiến về một phương hướng ngược với khóm Lam Đàn kia, một tuần canh sau, trước mắt Minh Diệp là lùm cây gai nho nhỏ, tuy kích thước thân không lớn nhưng chúng mọc thành bụi lại chi chít gai nhọn nên muốn tiến tới rất khó khăn, Minh Diệp chán nản dự tính quay trở về, lúc này tim nàng truyền đến đau kịch liệt, mày khẽ cau lại dường như nó chỉ nhói lên một chút liền biến mất nhưng tim nàng đập nhanh hơn bình thường nhắc nhở phía sau lùm cây này là một bí mật lớn! Minh Diệp bặm môi, cầm chặt cuốc vung vào bụi gai mở một lối đi, một cái hang nằm sâu phía trong dần sáng tỏ. Minh Diệp thầm kinh hãi nhưng đã đến nước này nàng đánh cuộc tiến vào hang. Bên trong xộc lên mùi ẩm ướt, đã rất lâu không có ai tiến vào đây chăng?!

Nàng cắn chặt môi tay lần mò theo vách đá tiến sâu hơn, lâu sau phía trước truyền đến ánh sáng trắng nhàn nhạt, nhìn nó yếu ớt mỏng manh hoặc có thể tắt bất cứ lúc nào. Minh Diệp không còn kiên nhẫn giơ chân chạy thật nhanh về phía ánh sáng này, nói nàng rất can đảm, quả thật vậy nhưng làm gì có ai chịu được việc đi suốt trong một cái hang tối tăm ẩm ướt chứ, huống chi thân xác này chỉ là một đứa bé dù có việc bất chợt xảy ra nàng muốn phản ứng nhanh mà chạy ra cũng khó chỉ có thể tốc chiến tốc thắng!

Minh Diệp cứ chạy thật lâu trong lòng nàng lại nổi lên cỗ nghi vấn nhàn nhạt, rõ ràng thấy ánh sáng này rất gần tại sao chạy lâu như thế vẫn không tới nơi? Mải suy nghĩ Minh Diệp không biết bản thân đã rẽ vào một hướng khác, ánh sáng kia như cảm ứng được sự xuất hiện của nàng liền cố sức phát ra mạnh hơn nhưng cho dù nó cố thế nào củng chỉ làm tầng sáng trắng này chói thêm một chút. Minh Diệp thở hồng hộc dựa vào cột đá kế bên, nàng ngẩng đầu nhìn thứ đang phát sáng kia, khóe môi cong lên nụ cười nhạt, thấy rồi, thủ phạm nàng nàng bất an!

Đây là một hang động rất lớn, nhìn lướt qua cũng rộng bằng hai gian phòng lớn trong biệt thự nàng ở khi xưa, nhìn sơ chung quanh trên cột đá cao ngất ở giữa hang là một thanh kiếm, chính nó là thứ phát ra ánh sáng trắng kia. Minh Diệp nuốt nước miếng chậm rãi bước về phía đó, ánh sáng trắng càng tỏa ra chói lòa, tim nàng lại đập rộn ràng. Thanh kiếm này thoạt nhìn lướt qua không khác gì một thanh kiếm bình thường chỉ có điều nó bóng loáng và được luyện ra tỉ mỉ hơn thôi nhưng để ý kĩ hơn sẽ thấy thân kiếm được mài nhẵn, trên đó khắc hình một đóa hoa sen tỏa sáng trắng lóa mắt xen lẫn lại có thêm vài tia màu sắc, nhất thời Minh Diệp chưa thấy rõ được có mấy màu ở đóa hoa sen này chỉ hiểu là nó không chỉ có một màu trắng chủ đạo, trên chuôi kiếm lại có hình một con bọ cạp tỉa sắc xảo như thật nhưng lại mờ nhạt khó phát hiện, phía dưới còn gắn một chuỗi ngọc bội nhỏ tròn trịa. Minh Diệp thầm than, nơi đây có được bảo kiếm hiếm có như vậy sao không ai nhận ra chứ, bản thân mình may mắn hay là xui xẻo đây?! Vừa nghĩ Minh Diệp vừa đưa tay can đảm cầm chặt chuôi kiếm kéo xuống khỏi bệ đá, lúc này dị tượng nổi lên, cửu sắc từ trong bảo kiếm tỏa ra khắp thạch động, Minh Diệp chỉ thấy trước mắt tối sầm rồi ngã xuống...

Bên trong một không gian khác, Minh Diệp bàng hoàng ngồi bật dậy, nàng hoảng hốt nhìn xung quanh, chỉ một mảng tối đen. Nghĩ ngợi một hồi lại đứng dậy đi, nàng không có chủ đích, không có lí do chỉ cứ thế tiến lên phía trước, vô thần vô định, chỉ có bước không ngừng cũng không để ý thấy ở mỗi bước chân của nàng đều mọc ra một đóa Bạch Liên nho nhỏ, mái tóc chỉ tới vai bây giờ đã dài quá gót chân thập phần suôn mượt đen óng, cơ thể gầy yếu bắt đầu phát triển lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn rõ, làn da trắng bệch nay thêm mịn màng hồng nhuận, đôi môi mỏng ướt át, mắt to đen long lanh, vết Hồng Liên trên trán rõ thêm một phần càng tôn lên nét tà mị tiềm ẩn, vẻ đẹp của nàng giờ phút này không còn từ ngữ nào diễn tả nổi, đây vốn dĩ không còn là một cô bé tám tuổi mà là một thiếu nữ đang độ hoài xuân, hoa tươi nở rộ làm người gặp phải đều hít hà xuýt xoa, tất nhiên điều đó sẽ không xảy ra vì nơi đây chỉ có mình Minh Diệp nàng! 

"Căn cơ vững chắc, tự thuật tiên thiên, lấy máu nhận chủ, Bạch Yết thần kiếm, không chết không từ!" Một giọng nói lạnh băng vang lên chấn động không gian, nàng lập tức bừng tỉnh, từ vết Hồng Liên trên chán chảy ra một giọt máu đỏ tươi bay tới giữa không trung rồi biến mất, không gian đang tĩnh lặng đột nhiên chấn động mạnh mẽ, từ một mảnh tối đen nay sáng bừng, Minh Diệp đưa tay che mắt nhằm ngăn bớt chút ánh sáng này. Không gian rung lắc từ từ an tĩnh, Minh Diệp hé đôi mắt nhìn thẳng phía trước, một tiểu hài đồng khoảng năm, sáu tuổi má trắng phúng phính, mắt to ngập nước, trên trán là một nốt chu sa đỏ đang nhìn chằm chằm vào nàng, quả thực vô cùng đáng yêu. Minh Diệp đang tính chào hỏi âm thanh băng lãnh khi nãy lại vang lên lần này nó phát ra từ tiểu hài đồng đáng yêu kia

"Ngươi là người kế nhiệm lần này? Thật không có ý tứ, mau bỏ tay xuống cho ta nhìn rõ!" 

Minh Diệp sầm mặt, thì ra là linh hồn thể của thanh thần kiếm này, vậy có lẽ Liên Yết thần kiếm tồn tại rất lâu, hấp thu bao nhiêu linh khí mới có thể hóa hình hồn thể chứ, chỉ là dù có tồn tại ngàn năm hình dáng cũng là một con nhóc, thật vô lễ! Minh Diệp trước giờ đều coi trọng tôn ti lễ nghĩa, tất nhiên rất để tâm cách nói chuyện không đầu đuôi này, nàng từ từ hạ tay để lộ dung nhan tuyệt mĩ, trong lòng thì tức giận nhưng ngoài mặt vẫn lộ ra vẻ trầm tĩnh bình ổn, đây chính là một trong những đức tính nàng luyện được khi còn ở kiếp trước, thân là giám đốc môt tập đoàn lớn lại chỉ một nữ nhân, nàng luôn phải chịu soi mói từ các thành viên trong hội đồng nên dù ở bất cứ hoàn cảnh nào bản thân Minh Diệp đều luôn trấn tĩnh, khuôn mặt nghiêm nghị như có như không.

"Hừ, chỉ là linh hồn thể của một thanh kiếm, không biết sống bao năm thành hàng gỉ sét, ta hiện là chủ nhân của ngươi, thái độ như vậy, là muốn phản?!" 

Minh Diệp những tưởng sẽ có một trận tức giận xộc tới sau đó dây dưa không dứt với tiểu hài đồng này, cô bé mang dáng dấp năm, sáu tuổi không biết đã sống mấy ngàn năm cũng không phải dễ hù dọa nhưng trái lại suy đoán của Minh Diệp, tiểu hài đồng trước mặt đôi mắt đột nhiên mở to, như là mừng rỡ, bi thống, căm phẫn, cuối cùng là mãn nguyện. Không phải chứ, con nhóc này, cuồng ngược?!

"Chủ..chủ nhân, chủ nhân, người về rồi, tiểu Yết rất nhớ, chủ nhân tiểu Yết chờ người thật lâu" Thanh âm băng lãnh khi nãy biến mất tăm thay vào đó là giọng nói non nớt nghẹn ngào, nói rồi tiểu Yết chạy thật nhanh đến muốn ôm Minh Diệp. Được rồi, nàng thật sự gặp quỷ rồi, đây là loại tình huống gì? Đang ngây ngốc mà tiểu Yết trước mặt đã xông tới Minh Diệp vô thức tránh sang một bên, quy tắc của nàng, không phải thân thích, lần đầu gặp mặt, không thân thiện, không chào hỏi, tập trung đề phòng!

"Xin lỗi, chúng ta hình như là lần đẩu gặp mặt" Minh Diệp lạnh giọng trả lời cả ý tứ đỡ tiểu Yết ngồi dậy cũng không có, chỉ nhìn chằm chằm cô nhóc này. Tiểu Yết sửng sốt một hồi lại ngẩn ra rồi như bừng tỉnh, nàng đứng dậy khuôn mặt khôi phục bình tĩnh nhưng không có vẻ băng lãnh xa cách như khi nãy mà đã thân thiện hơn nhiều. Phải, chủ nhân đã tan biến, hồn phách cũng phân tán, mấy ngàn năm nay nàng chờ ở nơi này chủ nhân vẫn không trở lại, nhìn kĩ cô gái trước mắt thật ra không có vẻ đẹp được như chủ nhân, đúng, có lẽ nàng nhớ chủ nhân quá nên nhầm lẫn rồi hơn hết chủ nhân sẽ không đối nàng lãnh đạm thờ ơ như vậy.

"..Ta tên Diệp Liên Huyền Yết, có thể gọi Huyền Yết, cơ duyên nếu đã xảo hợp ta nguyện một lòng trung thành theo người, nghi thức đã xong, ta cũng không phiền đến người" Dứt lời tiểu Yết dần dần biến mất, không gian cũng theo đó nứt ra, Minh Diệp ôm đầu ngã phịch xuống, cơ thể khôi phục như cũ...

Không biết đã bao lâu nàng lờ mờ mở mắt, bên cạnh là Bạch Yết thần kiếm nằm đó đã không còn tỏa sáng rực rỡ, nhìn qua không khác thanh kiếm bình thường. Minh Diệp thầm than, đây quả thật dị giới, một thanh kiếm nho nhỏ cũng xưng thần, còn có hóa hồn thể đáng yêu như vậy nhưng tại sao lại chọn nàng? Vứt bỏ nghi vấn sang một bên Minh Diệp nhìn thạch động một lần nữa xem còn thứ gì có thể lấy không thì phát hiện trong góc kia khi nãy nàng không để ý lại lấp lánh một vật gì đó. Minh Diệp cấp tốc chạy đến xem, nhận thấy đây là một vòng bạc , nhìn qua có vẻ là vật đáng tiền huống chi nơi này cũng không có ai chắc là vô chủ, Minh Diệp nghĩ ngợi liền cầm vòng tay đeo vào, vòng tay như có cảm ứng lập tức thắt nhỏ treo vừa cổ tay nàng, Minh Diệp sửng sốt lại nhớ đến đây là dị giới mọi thứ đều có thể có linh tính, nàng nghĩ ngợi một hồi liền trích một giọt máu rỏ lên vòng bạc, vòng nhỏ rung lên một hồi liền từ tay nàng biến mất dần dần, Minh Diệp hoảng sợ quá độ cầm cánh tay nhỏ nhắn vuốt mạnh mấy lần vòng bạc lại hiện ra, nàng thở phào, ra là vòng này tự tàng hình, thế thực tốt, nàng không muốn có quá nhiều phiền phức. Nói rồi Minh Diệp thu dọn dạo cụ, giỏ thuốc bị đổ ra được nàng nhanh chóng thu dọn, tốn thật nhiều thời gian cũng chỉ hái được vài dược thảo bình thường, ước lượng thời gian không còn sớm Minh Diệp luyến tiếc chạy khỏi thạch động, định chờ ngày mai quay lại kiếm một chút, động lớn này không thể nào chỉ có hai thứ chứ?!

=================== Bên ngoài cửa hang==================

Sau khi lấp lại cửa động Minh Diệp quay đầu hướng thôn phía dưới đi, nàng xem chừng trễ giờ về, lo lắng gia gia đi tìm đành đẩy nhanh cước bộ

Quả như Minh Diệp dự đoán gia gia Chu Phong đang chuẩn bị đóng cổng đi tìm nàng kia, Minh Diệp lớn tiếng gọi gia gia, Chu Phong lão nhân quay đầu, nhìn thấy cháu gái an toàn trở về lòng ông như trút gánh nặng, bao lời trách móc ra đến miệng bị ông nuốt trở lại cuối cùng chỉ nói vỏn vẹn một câu "Ừ, về rồi thì tốt, mau vào ăn cơm, gia gia chuẩn bị xong rồi, con nhóc này, đi thật lâu làm gia gia thật sợ" 

"Vâng" Minh Diệp cười thật tươi, không cảm thấy thân thể có gì khác biệt duy chỉ Chu Phong lão nhân quan sát nãy giờ đột nhiên ngỡ ngàng, cháu gái của ông hình như có da thịt hơn trước, da dẻ hồng hào thật khó tin nhưng trong nháy mắt dáng vẻ của ông khôi phục như cũ cũng không để ý thanh kiếm Minh Diệp giắt ngang hông chỉ xoa đầu chau nhỏ rồi cùng vào nhà..

Một đêm an tĩnh thế là trôi qua, mái nhà tranh đơn sơ kia chứa đựng mái ấm hạnh phúc của hai ông cháu họ Chu. Màn đêm phủ xuống trấn nhỏ, tại chỗ ở của trưởng làng có hai ba người đứng quây bên giường của ông, nhìn ông vừa khóc vừa nói không thành tiếng, chỉ biết đêm hôm đó trưởng làng phúc hậu cho Minh Diệp củ cải trút hơi thở cuối cùng                                                                 

 

 

 

       

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 278.
Lượt bình chọn: 0.

Hí hí hí...

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

- Thái tử ca ca, huynh đâu rồi? Ta nhìn thái tử với ánh mắt: hồng nhan họa thủy a. Vô Văn ...

Cái mà Kiều Phong gọi là "báo cáo quan trọng” thực ra là một buổi tọa đàm phổ cập khoa học, còn sở d...

Hôm nay tớ khá rảnh, không đi làm nên up tiếp truyện cho mọi người nhé. Nói đúng hơn là lại tự kỉ ti...

London, Anh Quốc, 2016. Tại Thánh học Viện. Ở ngàn mét dưới đất. Trong một căn phòng...