Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Cuộc Tập Kích bất Ngờ

Quảng cáo

Thế giới đã thành công trong việc chế tạo công nghệ  người máy sinh học.
Sử dụng máy móc trong sản xuất, phát triển, buôn bán, và cả trong chiến tranh. Công nghệ Magbed I đã chứng tỏ khả năng đáp ứng đầy đủ yêu cầu của nó như là nô lệ được điều khiển bởi loài người.
Các Magbed được đưa ra chiến trường thì trở thành kẻ tàn sát hàng loạt.
Các Magbed được ứng dụng trong ngân hàng thì trở thành chuyên gia tài chính.
Giới hạn duy nhất của chúng là đôi khi, vì một lí do nào đó sẽ phát sinh lỗi. Hệ thống AI của chúng mỗi khi gặp trục trặc là lại mất kiểm soát và tấn công tất cả những người nào chúng gặp.
Cho đến khi Tập Đoàn NNS Magbed công bố việc chế tạo và lập trình Magbed II System vào năm 2085 đã hoàn toàn khắc phục được lỗi AI.

Ngày 28/7/2090, 9 giờ 10 phút 37 giây tại Thủ Đô Berlin, Cộng hòa Đức,...
Một trong những chi nhánh nhỏ của NNS là Khu Trục Nghiên Cứu T-11 được đặt trong thành phố. Đó là một tòa nhà chọc trời với hàng tấn thiết bị tối hiện đại cùng ba sư đoàn bảo vệ sinh mạng của 1000 tiến sĩ.
Những người máy chiến đấu được gọi là Mecha Unity, với vũ khí chính tạo từ các hạt Nano và súng sử dụng đạn nguyên tử Laze.
Sở dĩ NNS phải đặt đến ba sư đoàn hùng hậu ruồng bố khu nghiên cứu này là vì muốn bảo vệ một thứ cực kì quan trọng.
Đó là Magbed II System.
Hiện giờ, nó có dạng một khối tinh thể dễ vỡ, nhọn và bóng bẩy như kim cương. Nó chưa có hình dạng chính thức vì các tiến sĩ mới lập trình được khoảng 97%. Công đoạn cuối họ đang gấp rút hoàn thành.

Hàng trăm tiến sĩ giỏi nhất thế giới đều được điều động đến làm việc tại T-11 và bị cấm không được tiết lộ bất cứ cái gì về việc họ làm.
Họ đang đau đầu để tạo ra thế hệ hai của thứ công nghệ tối tân nhất thế giới.
Ngoại trừ thông tin công bố Magbed II thì NNS không cung cấp thêm bất kì thông tin nào. Chỉ có những thành viên tối cao trong Hội Thẩm Đoàn và các tiến sĩ ở T-11 biết nó ở đâu.
Trong phòng chứa viên tinh thể.
Màn hình hiển thị các thông số khác nhau.
Tiến sĩ cao cấp Gledoray nhìn lên một dòng mã:
510209699740056-23154
Mắt ông dừng lại ở dấu gạch ngang đó. Lông mày cau lại.
Lại thêm một đoạn mã lỗi nữa. Bình thường, mã lỗi rất ít khi xảy ra đối với hệ thống tùy chỉnh của NNS.
Đây chính là thứ ông ta cần lúc này.
Gledoray sao chép mã đó vào một con chip rồi lén đút vào túi áo mà không ai biết, rồi đứng dậy và nói với người trợ lý:
-Xin lỗi, tôi đi vệ sinh chút.
-Vâng. Ngài cứ tự nhiên.
Giơ tay lên che lại cái ngáp mệt mỏi của mình, chàng trai ôm tập hồ sơ nói vậy.
Cánh cửa tự động mở ra khi Gledoray đến gần và ông bước nhẹ nhàng ra ngoài hành lang.
Bốn binh sĩ vẫn đứng bất động ở đó, thính giác của họ cố gắng tiếp nhận bất cứ âm thanh kì lạ nào mang tính nguy hiểm. Họ liếc nhìn ông một chút rồi lại nhìn đăm đắm lên bầu trời.
Gledoray nhìn lên mặt trăng màu xám đó, phía dưới là một bức họa tuyệt đẹp tạo từ những bóng đèn ở khắp thành phố. Chúng nối nhau chằng chịt như tơ nhện sặc sỡ.
Có lẽ, đây là lần cuối Gledoray được nhìn thấy cảnh này.
Năm phút sau, ông đứng im lặng trong bóng tối của văn phòng mình, chắc chắn là camera đã bị tắt và không có một thiết bị nghe lén nào được cài trong phòng.
Rồi, ông nhấc máy gọi vào một số. Cái giọng vang lên từ ống nghe cho thấy kẻ đó đã chờ sẵn cuộc gọi này.
-Ông làm được rồi chứ?
-Tôi đã đưa viên tinh thể về chế độ “Khóa” rồi. Việc còn lại là của các người.
-Tốt lắm. Tôi hiện đã trà trộn vào đám tiến sĩ ở tầng hai sáu. Quân ta sẽ tấn công bất ngờ, ông nên kiếm một chỗ đủ an toàn để giữ mạng đi.
-Không cần lo về điều đó. Chỉ cần tổ chức của cậu đưa tôi đúng thứ mà tôi yêu cầu. Lật lọng là không xong đâu.
-Tôi cam đoan. Hẹn gặp ông ở tầng một.
-Được.
Cuộc gọi kết thúc.
Gledoray tiếp tục mở ngăn bàn lấy ra một thiết bị kích họat có nút bấm màu đỏ. Rồi ông nhấn vào đó không chút do dự.
Một tiếng động ì ì vang lên. Nghe giống tiếng của động đất.
Ở phòng chứa viên tinh thể, một cánh cửa lớn, màu xanh ngọc bích trồi ra từ hai bên, đóng sập vào nhau.
Đồng thời, từ bốn camera quan sát đặt ở bốn góc phòng xì ra một đám khói không rõ tung tích. Chúng bao phủ lên những tiến sĩ và họ ngay lập tức ngã gục khi hít nó. Những người còn lại vừa bịt mũi và miệng vừa cố gắng thoát ra ngoài, nhưng cánh cửa không hề mở ra. Mặc cho họ có đấm đá hay thậm chí dùng súng laze bắn, nó vẫn trơ ra như tượng đá.
Phát hiện ra bất thường, những người bảo vệ nhanh chóng liên lạc với các đội bảo an đang trực ở các tầng.
Ở tầng thứ hai sáu, một người đàn ông cũng bấm một thiết bị màu đỏ tương tự.

Bên ngoài tòa nhà T-11, 600 binh sĩ cơ động mặc giáp Mecha Unity tuần tra xung quanh, đèn sáng trưng soi rọi lên bất cứ cái gì khả nghi trên bầu trời.
Đơn vị đánh xa bao vây tòa nhà trong tình trạng đứng trong không khí. Năng lượng tỏa ra từ sau lưng họ giúp họ duy trì tư thế này: bỏ qua mọi cản trở của trọng lực.
Đơn vị đánh gần thì liên tục di chuyển quanh khuôn viên tòa nhà trong bán kính 2km, thanh kiếm ánh sáng của những Mecha Unity lúc sáng lúc không.
Cùng vài chục khẩu đại pháo cơ động, mỗi khẩu gắn 50 quả tên lửa hạng nặng đủ sức đánh sập cả một tòa nhà,
Ba sư đoàn này vừa có nhiệm vụ bảo vệ các tiến sĩ, vừa sẵn sàng xóa sổ tất cả khi Magbed II System thất bại. Vừa là Bảo Hộ vừa là Tử Thần.
Không gian im lặng thì viên Đại Tá Faaraso Ivakovic nhận được một cuộc gọi. Người gọi là một sĩ quan canh gác ở tầng ba bảy.
-Chuyện gì thế, Trung Úy?
-Thưa Đại Tá, phát hiện có hiện tượng bất thường xảy ra trong phòng 2107! Toàn bộ tiến sĩ làm việc trong đó đều đã mất tín hiệu và chúng tôi không thể vào được! Đây là một Báo động cấp S!
-Cái gì? Sao lại thế?
-Có vẻ như kẻ nào đó đã dựng nên một cánh cửa làm từ phân tử ngăn cách phòng 2107 với bên ngoài. Chúng tôi không thể phá được nó.
-Liên lạc với toàn bộ các đội ở tầng ba tư, ba năm và ba sáu lên hỗ trợ! Bảo họ mang theo tất cả những vũ khí phá hủy và phát động điều tra! Có thể đây là một cuộc tấn cô…
Đại Tá ngừng nói khi thấy những thiết bị báo động đồng loạt sáng lên dữ dội và kêu lên những tiếng hú như của những xe chữa cháy.
Tất cả cũng nhận ra điều đó.
Rada trên tay mỗi người lóe lên một chấm, hai chấm, ba chấm, mười chấm và tiếp tục tăng lên.
-Có kẻ xâm nhập! Báo động! Tất cả vào vị trí chiến đấu! Đại pháo cơ động chuẩn bị phóng!
-Đội thứ nhất phòng thủ mặt Nam, đội thứ hai phòng thủ mặt Tây và đội thứ ba là mặt Đông! Di chuyển pháo đến mặt Bắc! Giữ đội hình!
Ai đó hét lên và tất cả như bị điện giật, nhưng lập tức họ giữ lại bình tĩnh và nhanh chóng vào hàng ngũ. Họ đều là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm và từng nếm trải mùi vị của chiến trường nên hiểu rõ trách nhiệm của mình. Bệ pháo nâng lên.
Nòng súng laze nâng lên.
Các bộ giáp Mecha Unity kích hoạt giáp phòng vệ bao bọc cơ thể và nâng hiệu suất hoạt động của gia tốc lên cao nhất.
Ngay khi Đại Tá chuẩn bị phát lời cảnh báo đến những kẻ xâm nhập thì câu trả lời của họ đã được nói ra. Hàng trăm đường đạn laze bắn ra từ bóng tối ở hướng Nam của tòa nhà như những vì sao băng tàn khốc. Chúng nhắm thẳng vào sư đoàn thứ nhất.
-XÁC NHẬN TẤN CÔNG! TOÀN ĐỘI CHIẾN ĐẤU! BẢO VỆ TÒA NHÀ BẰNG MỌI GIÁ!
Khi những đường đạn bắn đến thì các Mecha Unity không chiến đã lẹ làng giơ súng lên, dùng tính đặc trưng của súng laze là hút lại những đường đạn laze để gia tăng số đạn cho mình. Một nửa đường bắn đã chui hết vào súng của họ.
Những Macha Unity cận chiến thì chặn đầu các viên đạn, chặn và làm tiêu biến nó bằng giáp phòng vệ. Tất cả những viên đạn nào bắn vào tòa nhà đều bị chặn lại thành công. Kĩ năng gia tốc được cài đặt đã giúp họ không mấy khó khăn để tiếp cận mục tiêu.
Đại Tá ra lệnh:
-BẮN!
Lập tức vô số những viên đạn laze và khoảng 500 quả tên lửa rời nòng bắn thẳng về hướng Nam. Tốc độ của tên lửa ngày càng gia tăng khi cột khói ở đuôi biến thành những tia điện. Tất cả chúng đều được định vị mục tiêu sẵn, chúng sẽ không bao giờ bị trượt.
Sức công phá của những tên lửa hạng nặng đủ để xuyên qua giáp phòng vệ và phá hủy một nửa bộ giáp Mecha Unity.
ẦM! ẦM! ẦM!
Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, soi rọi cả một khoảng trời tối đen. Tàn lửa bắn ra tứ phía xung quanh, trông như một loại pháo hoa kì dị.
Sự chống trả này đã triệt tiêu 20% mục tiêu, từ 100 chấm giờ còn lại 80 chấm.
Tiếng của viên Trung Úy vang lên đầy kinh hoảng:
-Chuyện gì đang xảy ra vậy, Đại Tá? Tôi nghe thấy tiếng nổ và quân ta vừa tấn công…
-Chính xác là chúng ta BỊ tấn công. Kẻ địch không đông nhưng có vẻ rất mạnh. Bây giờ cậu có nhiệm vụ chỉ huy toàn bộ các đội bảo an sơ tán tất cả tiến sĩ trong T-11 xuống hầm gia cố ngay, không chậm trễ! Đảm bảo tính mạng của họ và các linh kiện Bagbed phải được an toàn! Rõ chưa? Lực lượng sẽ cầm chân chúng ở đây!
-V-Vâng!
Faaraso tắt tín hiệu và nhìn lên.
Những Mecha Unity tiếp tục tấn công không chút khoan nhượng, mỗi phút họ đều bắn không ngừng nghỉ và số lượng kẻ địch đang giảm từ từ.
Những quả tên lửa tiếp tục rượt đuổi loạn xạ.
Có vài ba lần bên địch phản công nhưng đều bị các Mecha Unity chặn lại hoàn toàn. Có thể chúng chỉ toàn loại cận chiến.
Nhưng tín hiệu báo động và tiếng còi hú lại vang lên.
Như một bài ca chết chóc được hòa nhịp.
Như một lời tuyên bố rùng rợn.
Hầu như chỉ trong một giây, 300 chấm đỏ xuất hiện ở phía Bắc. Hàng chục tiếng nổ còn lớn hơn khi nãy vang lên và các chấm thể hiện tín hiệu của đại pháo trên rada biến mất.
100 khẩu đại pháo cơ động đã bị hạ chỉ trong một đợt tấn công.
Khói bụi bốc lên che kín nửa dưới của Khu Trục.
Đại Tá nuốt nước bọt đắng và đưa bàn tay run rẩy lên một nút bấm trên bàn điều khiển. Ông hiện đang ở trong Mecha Unity của ông và trước mặt ông thể hiện tình trạng, thông số của Mecha Unity.
Khi bấm vào nút “Chiếu hình”, một bảng hình ảnh xuất hiện.
Đại Tá trợn mắt lên khi nhìn thấy kẻ địch đông đúc đứng trên không, nòng súng của chúng nhắm vào cửa ra vào.
Đó đều là Mecha Unity nhưng đặc trưng của chúng là giáp đều có màu đen, hai khẩu súng đang hình thành một chất dường như là các hạt nano cỡ lớn được đặt trên vai. Tay trái của chúng cầm kiếm ánh sáng hoặc không cầm gì, còn tay phải thì cầm súng bắn laze.
Trên giáp ngực chúng có một lỗ tròn nhỏ chứa một quả cầu màu xanh lá.
Và sau lưng mỗi tên, là một thứ “hơi giống” đôi cánh xám xịt. Trong không khí xuất hiện những hạt nhỏ màu xanh, hội tụ cả vào đôi cánh đó.
Đại Tá lắp bắp:
-Đó…là loại Mecha…Uunity quái quỷ gì vậy? Không…thể nào!
Bản thân ông Faaraso đã trải qua nhiều trận chiến nhưng chưa từng thấy những tên người máy nào có hình dạng như vậy. Nhất là đôi cánh đó!
Hơn thế nữa, ông cảm thấy những tên Mecha Unity đó mạnh hơn nhiều so với những Mecha Unity của ba sư đoàn.
Thông số chạy liên tục. Sóng âm lên xuống thất thường.
Có cái gì đó tỏa ra từ bọn chúng. Một áp lực rất lớn.
Đại Tá phản ứng bằng cách tháo bộ rada trên tay ném xuống đất, lau mồ hôi và nói to:
-Kẻ địch mới đến có sức mạnh rất lớn, năng lượng được cung cấp từ đôi cánh của chúng sau lưng, và chúng còn có thể gây nhiễu sóng tất cả thông số phân tích đối thủ, kể cả rada! Tất cả hãy tắt toàn bộ hệ thống phân tích và đừng đặt sự tin tưởng vào rada, hãy dựa vào mắt và phản xạ của chúng ta! Tấn công lại!
Một viên Đại Tá khác hưởng ứng bằng cách ra lệnh:
-Sư đoàn thứ nhất tiếp tục thiết lập phòng thủ ở phía Nam. Còn lại tất cả tập trung về phía Bắc cản kẻ địch mới đến! Dốc toàn lực! Xin nhắc lại, dốc toàn bộ sức mạnh của chúng ta! Đập tan kẻ địch!
Lực lượng bắt đầu giữ lại được bình tĩnh, làm theo lời các Đại Tá và di chuyển rất nhanh, chặn đầu lũ Mecha Unity địch.
Vừa đi họ vừa bắn ra vô số đạn laze nhưng có lẽ không trúng tên nào cả.
Giáp phòng vệ của bên địch đã làm rất tốt vai trò của nó.
Và không có sự báo trước, trên màn hình điều khiển của những người đến trước hiện lên một mẩu thông báo màu đỏ như máu:
[ Phát hiện Chiến Hạm cấp 5 bên kẻ địch. Yêu cầu Rút lui. Yêu cầu Rút lui. AI không thể phân tích sức mạnh của nó. Chiến Hạm đang hướng thẳng đến đây. Còn 10…5…2 giây nữa sẽ vào phạm vi bắn diện rộng. ]
Trên màn hình của Đại Tá Faaraso xuất hiện hàng chục hình ảnh của các binh sĩ đang gào thét:
-Báo cáo! Phát hiện Chiến Hạm!
-Chiến Hạm cấp 5!
-Báo cáo! Một Chiến Hạm cấp năm!
-Phát hiện Chiến Hạm tham chiến!

Hàng trăm tiếng nói dội vào tai của Đại Tá và sau đó, màn hình liên lạc phụt tắt.
Cũng là lúc quá nửa sư đoàn thứ hai bị một luồng sáng màu đỏ bao phủ. Ánh sáng chói lòa hiện lên tầm nhìn của tất cả.
Và 175 Mecha Unity của sư đoàn thứ hai đã biến mất, không, nói chính xác hơn là hóa thành những hạt than đen xì. Chưa hết kinh hoàng, một chiếc Chiến Hạm màu đen bóng từ không khí bay ra. Nó đã dùng chế độ tàng hình để ẩn nấp thành công, đánh lừa cả rada và thiết bị báo động.
Hàng chục khẩu đại pháo khổng lồ đặt trên thân của Chiến Hạm, hàng nghìn khẩu pháo nhỏ phủ đặc trên đầu và đuôi của nó.
Bay ra như một con đại bàng nhìn xuống đám con mồi bé nhỏ.
-Sóng Xung Kích Lực.
Faaraso lặng lẽ bấm tay lên nút liên lạc. Bộ mặt già nua nhợt nhạt của Đại Tá Levine hiện lên. Ông ta đang sợ hãi.
Faaraso nói với giọng không còn là chính ông:
-Ông Lev, báo cáo về Trung Tâm , yêu cầu tiếp viện gần đây di tản hết các tiến sĩ đi. Chúng tôi sẽ cầm chân họ một lúc, nếu không, 3000 người sẽ bỏ mạng tại đây, chưa tính đến người dân ở thành phố.
-Đ-Được. Tôi liên lạc ngay.
Và Faaraso như điên loạn, liên tục gia tăng gia tốc cho đến khi nó đạt 100%, ông lao vút về phía đám Mecha Unity. Chỉ với một thanh kiếm, một khẩu súng và một giáp phòng vệ nhỏ nhoi, ông gầm lên:
-LIỀU CÁI MẠNG CHÓ CỦA CÁC CẬU ĐI. CHẲNG LẼ NNS VÀ CHIẾN TRƯỜNG KHÔNG DẬY CHO CÁC CẬU BIẾT CÁI GÌ GỌI LÀ CHẠY TRỐN, CÁI GÌ GỌI LÀ Ở LẠI À! LŨ VÔ DỤNG!
Mười lăm đường đạn laze bắn thẳng vào Faarose.

Hành lang vắng ngắt và tối thui.
Ánh sáng màu đỏ của đèn báo động quá yếu để soi sáng mọi thứ.
Người đàn ông chỉ thấy lờ mờ được đường đi và những kết cấu trên các cánh cửa tự động.
Theo lệnh của Đại Tá, tất cả bao gồm đội bảo an và tiến sĩ đều đã được di tản xuống hầm tránh nạn.
Dĩ nhiên, các linh kiện quan trọng đều đã được dọn sạch.
Nhưng dù không muốn, họ vẫn phải bỏ lại một thứ cực kì quan trọng, một thứ có thể thay đổi cả ngành công nghệ người máy sinh học hiện nay.
Magbed II System.
Ông ta dừng lại trước cánh cửa lớn hình thành từ các phân tử rất cứng.
Những vết đập, cắt, khoan, bắn mà đội bảo an làm chỉ đủ để gây nên những vết chầy xước nhỏ xíu chứ không đủ để phá hủy nó. Và họ đã bỏ cuộc.
Môi cong lên thành một nụ cười bí hiểm, ông ta nhấn nút thiết bị.
Tiếng ì ì lại vang lên, lần này có vẻ nhỏ hơn lần trước.
Cánh cửa phân tử mở ra từ từ, và một đống độc còn sót lại tràn ra ngoài.
Một lớp giáp phòng vệ xuất hiện, làm tiêu biến đám khí.
Khi bước vào căn phòng, ông ta giẫm phải một bàn tay của một viên tiến sĩ nằm sõng soài trên sàn.
Da mặt của người đó đã teo tóp lại như thể bị rút hết xương, và đôi mắt thì lồi cả ra ngoài.
Không chỉ người đó, toàn bộ 84 tiến sĩ làm việc ở đây cũng đều có khuôn mặt tương tự. Chết vì khí độc coi bộ rất là đau đớn.
Mặt không lộ vẻ thương xót, người đàn ông tiến tới bình trụ lớn hơn các bình trụ khác đặt ở chính giữa.
Đám dây ống dài gắn với trụ liên tục bơm nhiên liệu vào viên tinh thể đen huyền ở bên trong. Viên tinh thể tỏa ra ánh sáng rất kì lạ, mỗi góc cạnh không thể ổn định được cấu trúc của nó và cứ 10 giây lại méo mó một chút.
Nếu lúc bình thường, những ai chạm vào trụ thì sẽ lập tức bị nó thiêu cháy ngay, nhưng Gledoray đã Khóa sự phản ứng đó nên nó đã không còn chút nguy hiểm nào.
Người đàn ông đánh vỡ trụ, thọc tay vào đám nước bỏng rát bên trong.
Hai phút sau, viên tinh thể Magbed II System đã nằm gọn trong lòng bàn tay của ông ta.
Không một chút khó khăn nào.
nhẹ nhàng đặt nó vào bình nhiên liệu mang theo. Ông ta ôm bình bước ra ngoài.
Một giọng nói vang lên:
-Đúng ý các người rồi chứ? Nó chính là Magbed II System.
-Làm tốt lắm, ông Gledoray.
Sau khi giấu mình thành công, ông ta đã đến đây để hoàn thành thứ cuối cùng.
Gledoray nói:
-Đưa nó đây. Và vụ trao đổi này sẽ kết thúc.
Người đàn ông trở mặt, nói:
-Chúng tôi đã có được thứ tôi cần, nên ông không còn giá trị lợi dụng nào khác. Thỏa thuận đó…xem như không bao giờ có.
Gledoray yên lặng, nhìn thẳng vào mặt người đàn ông.
Trong một thoáng, người đó có cảm tưởng rằng ông ta đang cười nhạo.
Tay của người đàn ông nhanh như chớp rút ra một khẩu súng từ trong áo và giơ lên.
Đoàng!
Máu tưới ra sàn và Gledoray khuỵu xuống.
Viên đạn laze găm trong ngực ông đang bắt đầu thiêu cháy các da thịt.
Gledoray mỉm cười, nói:
-Các người vẫn chỉ là những con sói tráo trở mà thôi. Nhưng thật đáng tiếc, ta cũng nhận được thứ còn quý giá hơn thứ ta yêu cầu từ các người.
Người đàn ông khựng lại khi đã phá hủy xong bức tường thông ra ngoài. Gió lùa vào mát lạnh.
-Ý ông là sao?
Tiến sĩ còn cười to hơn, nói:
-Trong suốt quá trình tạo ra Magbed II, ta đã tự kiến tạo một cấu trúc khác mang tính trạng và nguyên tố giống hệt nó và gửi nó vào dòng nhiên liệu của Magbed I. Dưới dạng một đoạn mã lỗi, ta đã có được một bản thể Magbed II System còn tốt hơn bản gốc. Các người sẽ không thể tìm ra nó đâu, bộ phận cảm biến sẽ hoạt động ngay lập tức khi ta chết. Và nó sẽ được dịch chuyển đến nơi cách xa chỗ này hàng vạn km. Một cú lừa ngoạn mục mà ta dành tặng các người!
Đoàng!
Người đàn ông lạnh lùng bắn thêm một phát nữa vào tim Gledoray, nói:
-Bớt nói nhảm đi. Tưởng ta sẽ tin câu chuyện hoang đường đó sao.
Gledoray gục xuống.
Người đàn ông bước lên mép của bức tường, nhìn xuống thành phố Berlin rực rỡ đèn.
Một ánh mắt buồn.
Cây súng trong tay người đó vẫn còn bốc khói.
-Phù…Chào buổi sáng.
Và khẽ đưa tay bóc lớp hóa trang đi, hiện ra khuôn mặt của một người con gái với mái tóc bạch kim dài.
Cô gái giơ thiết bị liên lạc siêu nhỏ TP lên môi, nói:
-Citron, rút lui. Nhiệm vụ đã xong. Chúng ta không còn gì để ở lại đâu.
-Rõ. Tôi sẽ cho người đến đón cô chủ.
Mặt trời đang dần lên.
Ánh sáng mới sắp bắt đầu.
Cũng như một mở đầu mới.

Mecha Unity GHx

 

Quảng cáo

Luợt xem: 134.
Lượt bình chọn: 0.

member mới gia nhập làng viết truyện .Truyện của mình hướng tới những pha hành động gay cấn,đan xen với tình tiết siêu năng lực+ yếu tố tình cảm.Mọi người để lại bình luận để mình rút kinh nghiệm và có động lực hơn.Thank!

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Từ khi Lâm Dĩ Phong trở về,cô lúc nào cũng như muốn phát điên lên vậy. Ở trong phòng nhưng cô vẫn tr...

"Tin nóng hổi vừa thổi vừa nghe đây..." Một giọng nói eo éo vang lên, đích thị là của một người giới...

Bạch Băng Dao khi nhận được tin bản thân đã được nhận vào Thiên Phong có thể nói giờ phút đó tim cô ...