Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Giấc mơ kì lạ (1)

Quảng cáo

"Con ơi ! Xuống ăn cơm nè " 

          Tiếng mẹ gọi nghe thật rõ, thật lớn và..thật khó chịu. Tôi mệt mỏi hạ bút và rời cái bàn vẽ, chán nản đi xuống lầu, Vốn là nhà có 4 tầng cộng thêm tầng trệt,mà tôi lại ở tầng 2, với cái thân lười vận động này, nó thật là phiền phức quá đi thôi.

           Sau khi lết chừng vài chục bậc thang, tôi thản nhiên ngồi vào bàn, mặc cho bà chị và mẹ tôi kêu giúp đỡ dọn bàn ăn. Bữa cơm gia đình ngày nào cũng ồn ào và tất nhiên tôi vẫn im lặng mà thưởng thức đồ ăn. Lâu lâu nói vài lời cho mát lòng ba mẹ:" Ba đi làm tốt chứ ? ", "Hôm nay ,mẹ làm đồ ăn ngon quá". 

           Với tốc độ ăn nhanh như chết đói lâu ngày, chỉ dọn chén đĩa của bản thân rồi tôi lại lên căn phòng quen thuộc mặc những lời nói khó chịu của ba mẹ khi không ở lại giúp đỡ họ. Xin lỗi. Tôi là một người như thế đấy - chỉ quan tâm những thứ của riêng chứ chung thì thôi đi. Đóng cửa phòng lại và bật nhạc lên, đi qua đi lại. Nhìn thì tưởng tôi đang tập thể dục nhưng không hề tý nào. Hiện tại, não tôi bắt đầu vận hành, những động tác của tôi đang mô tả lại truyện mà tôi đang sáng tác trên mạng, quay vòng, chạy nhanh rồi chậm, đưa tay lên rồi làm đủ thứ, cứ như tôi mới chính là nhân vật chính trong những mẫu truyện đó.

           Khoảng một lúc lâu sau, sau lưng thấm đẫm mồ hôi thì chân tôi mới hạ dần tốc độ hiện tại, nhẹ nhàng đi lại bàn và ngồi vào vẽ. Vẽ... vẽ... và tiếp tục vẽ. Vẽ những gì bản thân thích... Vẽ những nhân vật tự tạo của tôi được gọi cái tên hay sử dụng - Original Character - OC. Thật... không biết nữa. Số lượng cứ càng ngày càng tăng, đến nỗi nhiều đến mức có thể thành lập một cái trường trong tưởng tượng để cho bọn chúng vào học như những con người thật sự. Rồi tôi lại phác thảo thế giới, một thế giới do bản thân tôi làm chủ, một thế giới chỉ riêng tôi, một nơi mà tôi không hề cô đơn, tẻ nhạt như chính thế giới mà tôi đang sống.

            Vì sao tôi lại nói như vậy. Một câu chuyện dài văng vẳng trong kí ức của tôi. Thứ làm tôi trở nên một con người như bây giờ, trầm cảm hay nói đúng hơn là tự kỉ. Với tôi, dường như nó trở thành một người bạn thân thiết. Tôi khóc, nó bên cạnh. Tôi vui, nó cũng vui. Có lẽ. Chỉ một mình tôi và nó... là quá đủ rồi. Tôi nghĩ vậy.

            Bạn tôi thì sao. Gia đình tôi thì sao. Họ làm tôi khóc rất nhiều. Khóc vì sự cô đơn của tôi. Khóc vì chính bản thân tôi quá ngu ngốc để bản thân bị lợi dụng.  Khóc vì không ai nhận ra cả. Không ai nhận ra tôi, đúng hơn là tính cách thật sự của tôi. Tôi chỉ luôn làm họ chán ghét, khó chịu. Tôi chán nản và bây giờ, tôi không còn hứng thú với cái gì được gọi là xã hội cả, kể cả bạn bè hay gia đình. Bạn muốn chửi tôi. Tôi cũng đành chịu thôi. Với một con người khác biệt sống trong một Tập Thể như tôi, chỉ có một thứ chỉ có thể hấp dẫn được tôi. Chính tôi. Mình tôi thôi. Những người còn lại cũng không hiểu gì cả. Tôi không cần họ hay bất cứ điều gì họ cho tôi. Tôi chán ghét những thứ đó. Nhưng tôi chỉ im lặng và cố gắng tiếp nhận. Thật khó chịu. Như một trái bom ngày càng lớn và có thể đầy và nổ bất cứ lúc nào.

              Rời khỏi bàn học, tôi nhẹ nhàng thả mình trên giường và chọn một bài nhạc nào đó trong điện thoại rồi lại chìm trong những suy nghĩ chỉ có mình tôi biết... Tôi vô tình thiếp đi trong chốc lát


"Cái gì đang xảy ra vậy!"

     Thật kì lạ! Giấc mơ này... hoàn toàn khác những giấc mơ trước đó của tôi. Biết rằng nó chỉ là giấc mơ thôi... mà tại sao... cảm giác quen thuộc này là gì vậy, Sao nó như...

      KHÔNG! KHÔNG PHẢI! 

       Chuyện này sao xảy ra được, nó Y CHANG những gì tôi đã tưởng tượng, thậm chí chi tiết của nó còn rõ ràng hơn rất nhiều. Đặc biệt là nó rất THẬT. THẬT một cách đáng sợ. 

      Tôi thấy một thế giới toàn màu đen với tím. Màu khá đẹp, tôi rất thích màu này nên không sao, chỉ bình thản nhìn thôi. Bỗng nó chuyển thành màu galaxy - pha trộn giữa nhiều màu, giống như vũ trụ. Và màu trắng. Trắng tinh khiết như không một vết bụi bẩn gì.

      Tôi bắt đầu thấy sợ và đang sợ run lên đây. Vì sao ư? Có một bàn tay hiện ra hướng tới tôi. Nó y chang bàn tay của tôi. Như thể muốn bắt lấy tôi. Hay dẫn tôi đi đâu đó. Mắt tôi như trợn lên. Muốn chạy nhưng không thể cử động . Tôi muốn thoát ra ngay! Hãy cho tôi ra!

      Giật mình khỏi cơn giấc mộng điên rồ. May thật. Chỉ là mơ mà thôi. Sợ thật đấy. Không lẽ do tôi suy nghĩ nhiều quá chăng. Thôi bất chấp đi, kệ. Hi vọng nó không trở lại và sợ hãi hơn xưa.

Quảng cáo

Luợt xem: 2.979.
Lượt bình chọn: 0.

Nếu bạn thích truyện mình, hãy cho mình một like hoặc một cmt để tiếp động lực. smile))
Nếu bạn không thích truyện hoặc thấy truyện có phần không hiểu không hay. Hãy cho mình một vài lời góp ý nha smile)))
Cám ơn nhiều.

Sắp xếp bình luận theo

3 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Những ngày này tôi đang bất mãn về cuộc hôn nhân của mình, người chồng sáng sáng ra khỏi nhà từ lúc ...

Đọc: Xuất Ê-díp-tô ký 20:1-7 | Đọc Kinh Thánh suốt năm: A-mốt 4-6 và Khải Huyền 7 Con không ...

Vòng xoáy bụi mù mênh mông, từng cổ ký ức ý niệm, ở dưới sự thu nạp của hắc động thôn phê, lần lượt ...