Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: Quá khứ cô đơn

Quảng cáo

••••••••••°°°°°°°°°°°•••••••••••

Tập 4 : Quá khứ cô đơn

{ Nói thật là từ phòng tôi đi đến lớp rất xa. Do trường này không thể lắp mái cho một đoạn đường nên mùa đông này thật sự rất lạnh }

{ Tôi ngất là do tên đầu gấu đó đã đâm một nhát vào bụng tôi, nhưng may mắn thay. Tôi vẫn còn sống }

Sakura - Cậu không sao chứ?

Saiki - ( Giọng nhỏ nhẹ ) Tôi không sao. Giờ tôi có thể đi được.

Sakura - Lần sau đừng làm vậy nữa. Làm bọn tớ lo đấy.

Saiki - Tôi hiểu rồi, mà nhìn cách các cậu mặc tôi biết chắc rằng tuyết rơi rồi đúng không?

Shin - Đúng rồi đấy, tuyết phủ kín đường luôn.

Natsumi - Mà cậu có thể đi học được không?

Saiki - Hôm nay tôi phải đi thôi. Tôi không muốn bỏ tiết.

Aina - Vậy thì để bọn tớ giúp cậu.

•••°°= Đến lớp =°°•••

Shin - Chào mọi người. Bọn tớ tới rồi.

Ngũ Tinh 1 - Chào cậu, Sai sao rồi?

Saiki - Tôi vẫn ổn.

Chị Em 3 - Bọn tớ rất lo lắng lúc cậu bị ngất.

Saiki - Xin lỗi vì đã để các cậu phải lo lắng.

• Cô Shermie vào •

Shermie - Ổn định nào. Ngày mai sẽ có 5 bạn khác đến trường này đấy. Và thầy hiệu trưởng thông báo nếu các em hãy xuất sắc thì hè này các em có thể ra bãi biển ngoài kìa để giải trí.

Shin - Thật sao ạ? [ Vậy là mình sẽ được ngắm nhìn các cô gái nóng bỏng ]

Saiki - ( Gõ vào đầu Shin ) Suy nghĩ cái gì vậy? Giờ phải cố gắng để đứng đầu nè.

Sáng tạo 1 - Thưa cô, tại sao một khoảng đường từ lớp về phòng không có mái ạ?

Phản loạn 5 - Đó là vì trường muốn gió dễ thổi vào hơn và sáng sủa hơn.

Saiki - Trời lạnh thì ráng chịu, chắc họ muốn chúng ta nghịch tuyết chăng?

Ngũ Tinh 4 - Vậy kết thúc thì chúng ta sẽ có cuộc thi ném bóng tuyết đó. Tham gia nha.

| Bàn tán |√

Saiki - Xin lỗi nhưng tôi vẫn không có hứng.

Sakura - Tớ sẽ ở nhà chăm sóc Saiki.

Saiki - Ai cần cậu chăm sóc? Tôi khỏe rồi.

Shin - Vậy Sakura cứ tham gia đi, tớ sẽ ở nhà trò chuyện cùng cậu ấy.

Saiki [ Sao các người không thể để tôi yên nhỉ? ] ...

=> |°°••• Ra về •••°°| <=

Saiki - Đến phòng rồi, sao mà lạnh thế nhỉ? 

Shin - Ra cửa sổ nhìn họ vui chút đi.

Saiki - Ukm

°° Ra cửa sổ nhìn đám bạn °°

Shin - Từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ cười à?

Saiki - Tôi thật sự không thích cười.

Shin - Tại sao vậy? 

Saiki - Bởi vì.. hồi nhỏ tôi chưa từng có bạn. Chỉ vì cái tóc trắng này.

Shin - Tóc trắng đẹp mà. Có gì đâu.

Saiki - Tôi sinh ra đã như vậy, bố mẹ ruột của tôi đã bỏ tôi, giờ đây tôi chỉ còn là một thằng vô cảm. Không cười, không khóc.. không.. 

Shin - Khổ cho cậu. Cũng chỉ vì cậu không cười nên Sakura phải chọn cậu?

Saiki - Sakura? Chọn tôi?

Shin - Mục tiêu của cậu ấy là khiến cho mọi người cười. Natsumi và Sakura vẫn chọn cậu.

Saiki - Chọn làm gì?

Shin - Làm người yêu, họ đang đấu đá nhau.

Saiki - Xin cậu hãy bảo họ đừng chọn tôi nữa. Nếu như vậy thì họ sẽ..

Shin - Không sao đâu. Họ lúc nào cũng yêu thương nhau. Khỏi lo về chuyện bị chia rẽ.

Saiki - [ Liệu một thằng như mình có được như vậy không? ] Thôi, lạnh lắm rồi. Tôi vào làm đồ ăn cho.

Shin - Vậy để tớ giúp.

To Be Continue

Quảng cáo

Luợt xem: 49.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chương 2 Hậu quả của việc "hiến máu nhân đạo trước ngày" và ngủ trễ hơn bình thường ch...

Ánh sáng như những mũi nhọn chọc thẳng vào giác mạc nhạy cảm của người con gái trẻ v...

Tối hôm đó mẹ củaThượng minh sang nhà HỒ NHƯ TUYẾT là hàng xóm cô mới quen cũng là mẹ...

Những cái đầu lâu nhô cao đầu ra, hóa ra ko phải là bộ xương mà chỉ có duy nhất cái đầu thôi, được g...