Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Lạnh.

Quảng cáo

Lạnh.

 

Đường Long Khánh tấp nập người qua kẻ lại, tôi lê bước dài trên phố cùng người tôi yêu. Một khung màu thật đẹp, tôi nhẹ nhàng hôn lên đôi gò má. Đêm 15 trời sáng ánh trăng trên đầu, vàng xanh đỏ trên nhửng đoạn đường, ánh sáng màu sắc hòa quyện vào nhau tạo nền cho tình yêu của chúng tôi... Thật ra, tất cả chỉ là do tôi ảo tưởng, Tình đầu là tình đẹp nhất, nhưng trong tình yêu không thể có nhiều màu, nó không đẹp như màu của cồng vòng, không trôi nổi như những án mây và không sáng rọi như mặt trời. ‘’Đối với bạn tình yêu màu gì?’’

large.jpg21px" />

Mùa đông năm 2013, tôi gặp em khi đang tản bộ trên đường, ngờ đâu nhửng việc rất bình thường ai nấy đều mặc kệ, nhưng sao tôi lại quan tâm đến thế. Lúc này đây tôi không biết mình đang nghĩ gì, một cô gái đang cần được giúp đỡ, xe em hư, em chỉ đứng đó với vẻ mặt sầu não và chán nản. Khi ấy, em thật đẹp trong mắt tôi, tôi không cười trên nổi đau người khác, nhưng lúc này đây, dường như tôi đả biết cái người ta gọi là yêu, yêu từ ánh nhìn đầu tiên.

 

Tôi tiến lại gần và hỏi em có sao không? em gặp chuyện gì? Tôi biết đấy là câu hỏi vô dụng nhất, nhưng với một người con trai tuổi 18 chưa một lần yêu ai, chưa một lần rung động, thì hiện tại tôi đả thực sự say nắng em rồi, tôi còn biết hỏi gì cơ chứ. Em nhìn tôi bối rối và trả lời là xe em hư, em có vẻ ngại vì tôi tiếp cận em như thế này, tôi đề nghị dắt xe giúp em, em không từ chối, thế là cả 2 cùng nhau tản bộ trên đường phố Long Khánh, vào ban đêm mọi thứ đều đẹp theo cách của nó. hinh-anh-buon-ve-tinh-yeu-con-gai-7.jpg14px;width:450px" />

 

Con đường như dài hơn so với mọi ngày và tôi không muốn dừng lại, thấy tôi có vẻ mệt vì những giọt mồ hôi đả thấm ướt trên khuôn mặt, em mời tôi qua quán nước gần đó để cùng trò chuyện, đây củng là lần đầu tiên tôi ngồi riêng với một cô gái như thế này. Tôi không biết nói gì cả, chỉ biết ngồi nhìn em, bây giờ đối với tôi mọi thứ đều là màu xanh, thấy tôi im lặng, em mở lời và nói rất nhiều thứ, em là một cô gái năng động, tất cả mọi thứ đều thể hiện qua lời nói của em, tôi hoàn toàn bị cuốn hút vào điều đó.

 

Khi tiễn em về đến cổng và chào tạm biệt nhau, tôi xin em số điện thoại và cất bước về nhà, tôi ngập tràng trong niềm hạnh phúc vô tận, lúc này tôi chỉ muốn được ở bên và ngắm nhìn em, tôi tự hỏi mình đả quá tham lam chăng?

 

Tôi là sinh viên năm đầu của một trường đại học, còn em đả nghỉ học và đi làm, tất cả nhửng gì tôi biết về em sau ngày ấy chỉ thông qua chiếc điện thoại, em bận đi làm và tôi củng bận đi học, nên chúng tôi chỉ có thể gặp nhau vào cuối tuần.

 

Vào mùa xuân năm 2014, tức là khoảng 2 tháng từ ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, trong một ngày cái nắng gay gắt tôi nhận được cuộc gọi của em, em nói mình buồn và muốn gặp tôi, từ Sài Gòn tôi bắt xe về Long Khánh và lỡ dở việc học chỉ để gặp em. Tại quán nước ngày đầu chúng tôi gặp nhau, em vừa kể vừa khóc về chuyện gia đình của mình, tôi không biết làm gì khác lúc này ngoài việc nhìn em, nước mắt em dường như muốn tuôn trào ra tất cả, ngồi nhìn em khóc tôi không thể kìm lòng được, sao tôi có thể chịu đựng khi thấy người mình yêu khóc chứ.

 

Lúc này đây em cần một bờ vai hoặc một cái ôm, tôi chỉ nghỉ có thế và ôm chầm lấy em, cảm nhận hơi ấm từ em tôi thấy lòng mình ngập tràn hạnh phúc, tôi thấy tình yêu giống như màu hồng, thật đẹp và quyến rủ. Em không nói gì cả, em vòng tay ra sau lưng tôi, chúng tôi cứ như thế kéo dài gần 2 phút, 2 phút đối với tôi là quá đủ. Đối diện với em, tôi nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy, em khẻ cười, khoảnh khắc ấy với tôi như kéo dài vô tận.img-thing.jpg00px;widthcat00px" />


 

Thế là chúng tôi bắt đầu yêu nhau, Những ngày cuối tuần, tôi lại bắt xe từ Sài Gòn về thăm gia đình và không thể thiếu cô ấy, Chúng tôi cùng nhau đi chơi, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau đùa giỡn, Tất cả nhửng gì tôi làm vào cuối tuần chỉ để dành thời gian ở bên cạnh cô ấy, che chở và bảo vệ.

 

Mọi ngày đối với tôi đều trọn vẹn, Đến trường, tôi có nhửng người bạn sẵn sàng giúp đỡ mình, Khi về nhà, luôn có một người đầu dây bên kia đợi tôi. Dù chỉ là giao tiếp qua chiếc điện thoại, nhưng cảm giác thân quen từ những câu nói của cô ấy như vẩn luôn bên cạnh tôi.

 

Tôi, chàng trai cung xử nữ còn em là cô gái kim ngưu, mọi người đều nói chúng tôi rất xứng đôi, và không gì có thể chia rẻ được điều đó. Em với tôi rất hợp nhau từ sở thích cho đến tính cách, cứ như chúng tôi sinh ra là để dành cho nhau. Hôm nay, lại một ngày cuối tuần của tháng 4 và củng là cuối tháng, tôi bắt xe về nhà để gặp người con gái ấy, người con gái của tôi. đả 2 giờ trôi qua, tôi cứ cầm điện thoại gọi và nhắn tin liên tục nhưng vẩn chưa thấy hồi âm, tôi bắt đầu trách em, bắt đầu giận em, nhưng không thể không ngừng lo lắng cho em. Tôi sợ em gặp chuyện gì đó, Tôi lấy xe và chạy đến nhà em, gặp cha mẹ em tôi bàng hoàng khi nghe tin em đả nhập viện. Thể trạng em rất tệ, Em lại thường xuyên thức khuya chỉ để cố nhắn cho tôi một tin rằng anh ngủ ngon, tôi tự trách mình tại sao lại như vậy, chỉ vì muốn nói chuyện với em mà tôi đả hại em phải nhập viện. Tôi chạy một mạch đến bệnh viện và cố tìm em, đến bên giường bệnh, em đang ngủ rất say, tôi òa khóc vì em không sao cả, trông em như một đứa trẻ ngốc khi ngủ lại rất đáng yêu. Nắm lấy đôi tay nhỏ bé của em, tôi thiếp đi. Khi tỉnh dậy, em đang nhìn tôi mỉm cười, em nói em đả rất vui vì tôi đả đến bên em, tôi bắt đầu xin lỗi và cứ luôn miệng xin lỗi như một đứa trẻ, em ôm lấy tôi và thì thầm vào tai rằng không sao cả, ‘’em đả rất vui vì anh đả đến.’’

 

Cái thời tiết thất thường của mùa hè đả đến, tôi được nghỉ một tháng và trở về nhà, nhửng ngày này tôi đi làm phụ gia đình của mình, cảm nhận cha mẹ đả cực khổ thế nào để nuôi dạy tôi khôn lớn. Dù thế tôi vẩn dành thời gian vào mỗi tối để gặp em, cùng nhau tản bộ, cùng nhau ăn nhửng món ăn vỉa hè, nhửng điều tưởng chừng như rất đơn giản như lại rất tuyệt vời đối với tôi. Được ở cạnh em là một điều lớn lao, Tôi đặt tên cho thời gian chúng tôi bên nhau là màu tím với hi vọng chúng tôi sẻ không bao giờ rời xa nhau.

 

Ai nói rằng tình đầu nếu tốt đẹp sẻ không tan vỡ, không ai có thể đoán trước được điều gì, rồi sự xuất hiện của người thứ 3 đả khiến tình cảm giữa chúng tôi sứt mẻ. Lên chuyến xe Sài Gòn, tôi tiếp tục rời xa quê nhà và tập trung vào việc học, hằng ngày tôi vẩn gọi cho em, nhưng dường như có gì đó đả thay đổi.Em không còn nói nhiều với tôi như trước, không còn hay đùa giỡn trong cuộc điện thoại, không còn kể về nhửng việc hằng ngày của em và em luôn muốn kết thúc sớm cuộc nói chuyện. Tôi biết thể trạng em không tốt, vì thế tôi không trách em, tôi luôn chúc em ngủ ngon nhưng đôi khi em lại không trả lời, tôi chỉ có thể nhắc mình rằng em đả ngủ. Có nhửng lúc tôi khóc vì đang nhớ em, tôi không thể ngủ được vì đả quen cảm giác được thức cùng nhau và ngủ cùng lúc, Tôi nói rằng em có nhớ tôi không, em trả lời không chắc, vì cả hai đứa tuần nào củng gặp nhau. Tôi vẩn tự trấn an mình rằng nhửng điều em nói đều hợp lí, tôi không muốn cải nhau với em củng như việc tôi muốn tin tưởng người mình yêu.

 

Thời gian học bắt đầu nhiều hơn, tôi không còn trở về nhà thường xuyên như trước nửa, một tháng tôi chỉ có thể về 1 hoặc 2 lần, không được gặp cha mẹ mình, không được gặp em, Tôi nhớ em và chỉ biết bật khóc. Tôi vẩn gọi em vào mỗi tối, vào nhửng ngày tôi không gọi cho em, em sẻ không gọi cho tôi, tôi nghĩ em củng vì sợ tôi đang bận nên không dám gọi, vì tôi có nó với em rằng tôi học rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu ít nói chuyện với nhau, và cảm giác rằng em đang dần trở nên lạnh lẻo như mùa đông năm ấy, cái ngày mà chúng tôi gặp nhau, trời thật sự rất lạnh.

 

Ngày hôm nay là ngày tôi trở về nhà, tôi không gọi cho em trước vì muốn tạo cho em sự bất ngờ, trên con đường ấy tôi nóng lòng muốn gặp em, cầm trên tay bó hoa mình đả chuẩn bị từ trước, tôi mong rằng em sẻ hạnh phúc khi thấy nó. Về đến nhà tôi vui vì được thấy khuôn mặt của cha mẹ, Cùng ngồi ăn bửa cơm gia đình, không khí thật sự ấm áp. Tối đến, trời bắt đầu se lạnh, từ sáng đến giờ em vẩn không gọi cho tôi, tôi sợ em lại gặp chuyện gì đó, không biết em có mặc đủ ấm không, cầm trên tay bó hoa ấy, tôi chạy đến nhà em.

 

Gì thế này, tôi thật sự không tin vào mắt mình nửa, có phải em không, có phải người con gái tôi yêu không, có phải người con gái đả luôn bên cạnh tôi hay không. Trông em thật xa lạ khi bên vòng tay người ấy, khi em trao nụ hôn cho người ấy mà không phải là tôi, khi em nói cười với người ấy.14721hinh-nen-anime-nu-hon-ngot-ngao.jpg Đứng từ xa nhìn theo bóng em dần khuất dạng, tôi gục ngã, cái lạnh xung quanh như cắt xé da thịt tôi, nước mắt tôi trào ra mà không thể làm gì khác, tôi yếu đuối, tôi cảm thấy vô dụng khi không giữ được người mình yêu, thế là tôi đả thật sự mất em. Tôi để lại bó hoa trước cổng nhà em và ra về, Tình yêu ư, nó đả trở thành một màu trắng xóa.5735f30d7540721707b7a613add915c6.jpg

 

Thời gian sau, em có gọi cho tôi một vài lần nhưng tôi không nghe máy, tôi không muốn làm phiền thêm một phút giây nào của em nửa, tôi hận em, tôi trách em vì sao lại trao cho tôi nhiều ngọt ngào đến thế, không lời giải thích nào từ em mà tôi muốn nghe nửa. Hằng đêm tôi đều khóc, cảm giác thiếu vắng đi giọng nói và nụ cười của em làm tôi trở nên khó thở, nước mắt ướt nhòe đi hình bóng của em. Kết thúc cho một mối tình đầu, không có mối tình đầu nào là mãi mãi dù ngọt ngào đến đâu, em cho tôi biết thế nào là hi vọng, thế nào ngọt ngào, thế nào là chung thủy chờ đợi và rồi cho tôi một màu trắng xóa để rồi kết thúc, tình yêu trong tôi chỉ còn lại một màu đen.

 

Mùa đông năm 2015, vẩn cái lạnh cắt da cắt thịt ấy, cái lạnh khiến con người ta trở nên khó thở, cảm giác chỉ như vừa mới đây hình ảnh nào vẩn còn đâu đó. Tiếng xe cộ qua lại và âm thanh nhộn nhịp của một mùa giáng sinh, tản bộ trên con đường ấy có một hình dáng thấp thoáng thân quen. ‘’Xin lỗi! em có sao không?’’

c7927ab5ff21a3bd84f272f140e52cc4.jpg84px;width:255px" />

-END-

Quảng cáo

Luợt xem: 16.694.
Lượt bình chọn: 1.

Bình thường.
Sở thích đơn giản.
Muốn có cuộc sống bình thường. embarrassed

Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Quán nằm hơi chếch với cổng trường về mé phải, cách một con đường hẹp vừa đủ hai xe ô-tô đi lọt. ...

Người đàn ông chỉ khóc khi nỗi đau quá lớn xé nát tim gan đến mức sự chịu đựng chỉ còn là vô nghĩa đ...

P.s: Không biết tên nên đặt bừa như vậy :D Tản mạn giao mùa Thực tình chả muốn làm thơ Cơ mà ...

-Oáp... Xin chào, ta dậy rồi đây, sau ngàn năm ngủ say cuối cùng ta cũng tỉnh rồi đây. À, xin tự ...