Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 8

Quảng cáo

sau một hồi nói chuyện, bồi dưỡng tình cảm:

- được rồi, Lạc Vũ mau đến ngồi bên cạnh ta.

Lý Vi tranh thủ cho con gái mình nổi bật trước mắt Hoài vương:

- nương nương và vương gia chỉ dùng bữa thôi thì rất là không thú vị, hay là để lệnh ái của thiếp thân hát một khúc cho nương nương nghe.

Tuệ quý phi nghe thế  cũng cảm thấy rất thú vị:

- ai lại không biết thiên kim nhà Vệ Thừa tướng tài sắc vẹn toàn, nếu được xem tài hoa của Thiên Tiên tiểu thư thì thật là quý quá rồi.

nghe xong, Lý Vi vội gọi con gái của mình ra:

- Tiên nhi mau ra góp vui cho nương nương cùng vương gia .

Thiên Tiên liền dặn dò Xuân Minh mang trường cầm của mình ra ngồi ngay giữa sảnh ngân nga cất tiếng hát:

" Ngộ kiến nhĩ đích mi nhãn 
Như thanh phong minh nguyệt 
Tại tự tằng tương thức đích phàm thế gian 
Cố phán lưu liên, như thời quang các thiển 
Thị trọng phùng diệc như sơ kiến 
Triền miên khiển quyển, hữu nhĩ đích tư niệm 
Ôn noãn tại ngã chưởng tâm mạn diên 
Vô nhai hoang dã, thùy vong liễu thời gian 
Nhất bán thanh sáp, nhất bán thuần chân 
Sổ trứ niên nguyệt chỉ vi hoa khai na nhất diện 
Tựu toán lai lai hồi hồi thác quá hựu sát kiên 
Nhĩ đích hỉ bi ưu nhạc ngã toàn đô dự kiến 
Tam thiên phồn hoa chỉ vi nhĩ nhất nhân lưu luyến"   

Tuệ quý phi vỗ tay:

- hay hay, không hổ danh là tài nữ kinh thành 

- hay đúng là có hay, nhưng so với Lạc Vũ có lẽ vẫn còn thua một chút ( Nam Cung Sở cười nói)

nghe đến đây Thiên Tiên sắc mặt đã biến đổi. Tuệ quý phi nói :

- thật sao?

- mẫu phi không tin có thể mời biểu đệ ra trổ tài.

- được, Lạc Vũ con cũng ra góp vui đi.

Lạc Vũ đứng dậy gật đầu " vâng", rồi liền kêu Bình Nhi lấy đàn ra cho mình, tiến ra giữa sảnh, Lạc Vũ ôn nhu nói:

- đại tỷ đã dâng lên khúc "phồn hoa", vậy Lạc Vũ xin dâng lên khúc " thiên nhược hữu tình"

"Khi gió thổi lên cuốn theo chốn phồn hoa lụi tàn ,là ai vì chàng chấp bút vẽ nên sử sách 
Dưới ánh trăng tự mình nuốt từng giọt lệ trong veo,dòng nước chảy không phụ sự thâm tình một đời. 
Một mình nhìn lại chuyện trước đây quá vội vàng ,kiếp này bao nhiêu tình ý giữ trong lòng chỉ nguyện cùng chàng bên nhau dài lâu. 
Mưa không ngừng rơi thành từng sợi,mong manh như nỗi ưu sầu.Ngoảnh đầu nhìn cơn mưa lạnh giá thêm lần nữa,chàng ở đâu sao không ở lại nơi đây. 
Trời nếu có tình hẳn cũng vô tình,yêu đến cuối cùng cũng phải phân ly 
Chàng khắc ghi dấu vết luân hồi,chạm vào vầng trán ta. 
Cho đến một ngày ,không thể hô hấp được nữa 
Dưới ánh trăng tự mình nuốt từng giọt lệ trong veo,dòng nước chảy không phụ sự thâm tình một đời. 
Lẻ loi nhìn lại chuyện trước đây quá vội vàng ,kiếp này bao nhiêu tình ý giữ trong lòng chỉ nguyện cùng chàng bên nhau dài lâu. 
Mưa không ngừng rơi thành từng sợi,mong manh như nỗi ưu sầu.Ngoảnh đầu nhìn cơn mưa lạnh giá thêm lần nữa,chàng ở đâu sao không ở lại nơi đây. 
Trời nếu có tình hẳn cũng vô tình ,yêu đến cuối cùng cũng phải phân ly 
Chàng khắc ghi dấu vết luân hồi,chạm vào vầng trán ta. 
Cho đến một ngày ,không thể hô hấp được nữa 
Trời có tình hẳn cũng vô tình,vạn trượng hồng trần ta đợi chàng 
Vì nhớ thương chàng nhuộm bạc mái tóc ta 
Biển trời cách mặt,chàng chưa từng rời xa ta".

nghe tiếng hát du dương của Lạc Vũ, mọi người đều hết mực khen ngợi:

- mẫu phi thấy nhi thần nói có đúng không? Lạc Vũ hơn Vệ tiểu thư vài phần.

- đúng là rất hay.

Lý Vi nghe đến đây rất là tức giận " nghiệt chủng ta sẽ không để người cản trở Tiên nhi", về phía Thiên Tiên thì đã vò nát cái khăn trên tay.

cuộc tiệc sắp tàn Tuệ quý phi và Nam Cung Sở đến Y Lan viện của Lạc Vũ:

- Bình Nhì mấy năm nay Lạc Vũ sống như thế nào?

- hồi bẩm nương nương, nhờ có ngân lượng nương nương cung cấp hàng tháng mà Bình Nhi đã dùng ngân lượng đó bồi dưỡng cho thiếu gia.

- tốt rất tốt, mấy năm nay đã khổ cực cho người rồi.

- đa tạ nương nương quan tâm, đó vốn là bổn phận của nô tì phải làm.

- thời gian không còn sớm nữa ta phải hồi cung rồi, Bình Nhi người phải bảo vệ Lạc Vũ thật tốt.

- nô tì đã rõ.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 1.932.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Lặng im, trên 1 con đường có 3 người đi chẳng ai nói câu nào. Mình đành lên tiếng :- Sao m...

Kể từ khi Hiền và Thủy quen nhau, cậu không con đi với bọn nó và nói chuyện với bọn nó nữa. Ba đứa k...

Cấp 1 : Có một cô bé tóc tém đen nhảm gầy gò mặc bộ đồng phục trắng tinh bước vào lớp. Dưới lớ...

Đầu óc mơ hồ nghe thấy tiếng khóc,Nhược ly nghĩ "sao lại có tiếng khóc không phải ta đã chết rồi sao...