Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Gửi anh    Trạ...

Quảng cáo

Gửi anh 

 

Trạc Thần - chồng,  cho em gọi một lần cuối dưới danh nghĩa là vợ của anh. 

 

3 năm,  dù có cố gắngnhư thế nào em vẫn không thay thế được cô ấy. Em luôn tự hỏi rằng em có gì thua Mạc Mạc. 

 

Tiền?  Em hơn cô ấy 

 

Tình?  Em yêu anh cũng chẳng kém. 

 

Sắc?  Cô ấy thi hoa khôi em cũng dành đứng đầu cho bằng được. 

 

Em gặp anh trước, cũng yêu anh trước, Mạc Mạc lại can đảm tỏ tình trước, em thua. 

 

4 năm đại học,  trong mắt anh chỉ có Mạc Mạc.  Mỗi lần hai người tay trong tay như đang sát muối vào trái tim em. 

 

Trạc Thần,  anh rất bất công. 

 

Có một lần anh với cô ấy cãi nhau. Anh ghen khi nhìn thấy cô ấy đi với anh chàng khóa trên mà bỏ lỡ ngày kỉ niệm 2 năm hẹn hò , hôm đó anh uống rất nhiều. Mỗi lần nhắc đến Mạc Mạc,  mắt anh đều loé lên những tia hạnh phúc. Lúc gục xuống anh vẫn gọi tên cô ấy. Lần đầu tiên,  em có thể ngắm anh mà không phải lén lút, đưa tay phác hoạ lại khuân mặt anh, để lại một nụ hôn thật nhẹ.em vui, vì người anh tìm đến tầm sự là em, Đó là quá đủ cho một kẻ đơn phương khờ dại. 

 

Máy anh vang lên một bản tình ca ngọt ngào,  nhạc chuông dành riêng cho cô . Cuối cùng em vẫn nghe, em đợi để cô ấy tới đưa anh ra khỏi vòng tay em. Đúng ra là trả lại anh cho Mạc Mạc,  em chỉ mượn anh chút thôi. 

 

Có lúc em muốn phá hoại hai người nhưng một là người em yêu, một là người bạn tốt. Kẻ thứ ba em không làm được. 

 

Em tự nguyện gặm nhấm nỗi đau trong bóng tối để khi ra ngoài em vẫn tươi cười với anh.

 

.....................................................................

 

Rồi ngày hai người chính thức thuộc về nhau, em tự lừa dối bản thân khoác lên mình chiếc áo phù dâu màu trắng.  Tiến bước về phía anh trên lễ đường, đến cuối cùng cũng phải rẽ lối đứng sang bên,  Mạc Mạc mới là cô dâu anh đưa tay đón lấy. Hôm đó e cũng tự chuốc say mình,  say để không phải đói diện với sự thật anh thuộc về người khác.  Trên dành nghĩa là người bạn thân em chỉ có thể đưa tay,  mỉm cười 

 

- Chúc hai người hạnh phúc,  đầu bạc răng long,  sớm sinh quý tử.

 

................................  ...................................      

 

Em cũng đã thử mở lòng mình với những người đàn ông khác, tiến tới  cả gặp mặt gia đình. Mỗi lần nhìn chiếc nhẫn đinh hôn trên tay, em đều không thấy hạnh phúc.  Cuối cùng lại không thắng nổi con tim, em buông bỏ hạnh phúc để làm bạn với cô đơn. Tình yêu với anh đã quá lớn không thể chia sẻ cho ai nữa rồi.

 

Trái tim em bé lắm chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.

 

Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu.  Có thật là như thế???? Được 1 năm, anh ly hôn, lí do đơn giản,  Mạc Mạc theo đuổi sự nghiệp mà từ bỏ anh. Chạy đến nước Mĩ xa xôi,  phồn thịnh.

 

Anh cũng đã chín chắn hơn rất nhiều,  không còn mượn rượu giải sầu nữa nhưng thói quen gọi em tầm sự thì bao năm vẫn vậy. Anh gọi cốc cà phê đen,  đắng như tâm trạng anh đang lúc này nhưng em vui, vì có thể bước vào cuộc sống anh với từ cách nữ chính.

 

Rồi em cũng tỏ tình với anh, 5 năm yêu thầm,  bên anh.  Cũng đủ để em luyện can đảm của mình. Từng bước, từng bước đến bên anh. Em hoàn thành mục tiêu mình định sẵn.

 

1: đến bên anh

2: anh chấp nhận cho em vào cuộc sống 

3: thay thế chỗ Mạc Mạc 

4: làm vợ anh.

5: giữ chặt anh 

 

Em xuất hiện trong cuộc sống anh như một giấc mơ vậy. Anh cũng đã nắm tay em trong lễ cưới.  hôn em và nguyện ước. Bây giờ em đã có tất cả. Em thắng,  lần đầu tiên thắng Mạc Mạc,  vì em có anh.  

 

1 năm,  2 năm,  anh luôn làm đủ trách nhiệm của người chồng. Chúng ta là một gia đình hạnh phúc.  Nhưng mỗi lần nhắc chuyện con cái,  anh lại có thái độ khác.

 

- Liên Xương,  chúng ta còn trẻ,  còn sự nghiệp,  đợi khi nào ổn định có con vẫn chưa muộn. 

 

Em tủi,  em chấp nhận. Này đó nếu anh không uống say mà nhầm em với Mạc Mạc,  xảy ra quan hệ, anh cũng không phải chịu trách nhiệm với em.

 

Em sống với thể xác anh,  con tim anh lại ở bên cô ấy. 

 

Ngày em sợ nhất cũng đã đến, cô ấy quay về rồi. 

 

....................................................................

 

Họp lớp đại học em đến với tư cách là vợ anh. Anh cầm tay em trong anh mắt ngưỡng mộ của mọi người.  Em hạnh phúc tự tin mà bước đi.

 

Khi cô ấy xuất hiện,  anh vô thức buông tay em.  hơi ấm mất đi thay cho cảm giác lặng lẽo.  Lạnh đến tê buốt, buốt lên tim, lên cả đại não. É đưa tay níu giữ anh,  em lại chậm, anh bước về phía cô ấy, bàn tay em lạc lõng giữa không trung,  nơi chỉ còn hình bóng anh ở lại. 

 

Em đã quá tự tin cho rằng, chuyện cũ rồi cũng sẽ qua.  Em yêu anh nhiều hơn cô ấy. Em sẽ giữ được anh. Em đã quên mất rằng: trong tim anh là hình bóng của ai?

 

Kỉ niệm 3 năm ngày cưới, anh làm em bất ngờ.  Anh chuẩn bị một bữa tối ngọt ngào, dưới ánh đèn lung linh,  những bông hoa hồng và cả rượu vang trắng lấp lánh qua chiếc ly thủy tinh trong suốt. Càng vui bao nhiêu em lại càng đau bấy nhiêu. Hoa và rượu là loại em ghét nhất, đến thịt bò cũng là 7 phần chín, 3 phần sống theo thói quen của Mạc Mạc. 

 

- Trạc Thần,  anh có yêu em không? 

-........ Anh......

- Cảm ơn anh vì bữa tối. Nhưng xin lỗi đây là những thứ thuộc về Mạc Mạc,  không phải em.

 

Giây phút nói lời yêu ấy anh vẫn ngập ngừng, 3 năm anh vẫn chưa bao giờ nói yêu em. Em đứng dậy,  cố bước đi. Đau. Thực sự rất đau.

 

3 năm em hiểu mọi thứ về anh. Nhưng anh coi em là gì??? Trong mắt anh em là Liên Xương hay chỉ là cái bóng của Mạc Mạc.  

 

- Trạc Thần,  mấy năm qua anh đã từng yêu em một lần nào hay chưa?

 

Đây  câu hỏi cuối cùng em muốn hỏi anh. Em cũng đoán được phần nào anh sẽ nói gì. Em không dám hỏi trực tiếp,  em sợ nghe câu trả lời.  tình yêu là thứ không thể gượng ép. Một bên cứ kéo mà bên kia không chịu nhúc nhích,  dù thế nào thì cả hai đều rất khổ sở.

 

Yêu anh không chỉ mình em. Mạc Mạc đã tới tìm em, cô gạt bỏ hoàn toàn tự tôn mà tìm em khiêu chiến. Cố ấy nắm phần thắng nhiều hơn em. Anh đến với em vì trách nhiệm với cô ấy mới là tình yêu thật sự.

 

Em hèn nhát,  chưa đánh mà đã bại.Những trong ba năm em cũng đã hiểu dù có thế nào, Mạc Mạc không quay về thì tình yêu anh mãi mãi vẫn không dành cho em. Yêu anh,  em không hối hận. Em đã yêu hết sức mình có thể. Bên anh vẫn là ki ức ngọt ngào nhất dù chỉ có một mình em tạo dựng.

 

Mạc Mạc đã về, hai người có thể tìm lại hạnh phúc đã đánh rơi. Còn em như phép thử cho cuộc tình này. Em với anh như hai chiếc cây song song trên đường,  nhìn được nhau nhưng không chung lối.

 

Có những thứ ngay từ lúc bắt đầu cũng là lúc kết thúc. 

 

Từ giờ em sẽ sống cho ban thân mình. Sống thật tốt, em sẽ đi thật xa nơi này. Chôn tình yêu của em ở nơi  đây và cả nỗi nhớ anh nữa. 

 

Mọi việc anh cần,  hãy đến gặp luật sư của em. Em sẽ đi mĩ để xem nơi đó có gì để cho Mạc Mạc từ bỏ anh nhanh đến vậy!!!!!

 

Bây giờ em có thể đủ tự tin để nói rằng: Trạc Thần,  tôi không còn yêu anh nữa. 

 

Tạm biệt. 

              

                                            1/3 

                                      Liên Xương. 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 2.538.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Ari nản lắm rồi ko viết truyện nữa đâu nghĩa là drop đấy ( có truyện khác rồi :-) )...

Ngày nắng ấm, cô vẫn thế ngồi cạnh anh, nhánh hoa bằng lăng tím thả trôi trên mặt hồ sóng sánh đi về...

Xin lỗi mấy mẹ dạo này em baajn quá ko up chap đc mong mấy mẹ thông cảm nay máy nhà hỏng nên giờ ms ...

Trong chốn hậu cung có ba ngàn mỹ nữ nhưng trong trái tim Hoàng đế thì chỉ có mình nàng. Có người hỏ...