Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Ký ức cuộc đời: Ký ức cuộc đời

Quảng cáo

   Chiều hồn nay ngồi một mình trên cánh đồng mơn mớn một màu xanh non,tôi chợt nhìn thấy một cánh diều bay vút trên bầu trời cao.Gió thổi lồng lộng làm lòng tôi cảm giác trống rỗng hư không một cách lạ thường .Người ta hay nói khi trí óc đầy thì lòng bạn trống .Đúng vậy trí óc tôi đang hướng theo chiếc diều kia và nó đưa tôi về một ký ức bé tuổi thơ với cùng đẹp và đó là dấu ấn bé kỹ niệm sâu sắc trong chọc đời tôi .

Năm ấy tôi mới 12 tuổi , một cái tuổi cũng còn quá ngây dại .Tôi may mắn hơn Thy sinh ra trong một gia đình đầy tỉnh cảm của bố mẹ .Dù cho hoàn cảnh gia đình cũng nghèo như bao bà con trong cái làng xóm lá dừa này , đơn sơ chẳng khác gì nhau nhưng tôi được đến trường .Nói thật thì hồi ấy đi học cho biết cái chữ chứ bọn tôi chẳng thích đi học tý nào .Còn đối với Thy thì khác , Thy khao khát được đến trường nhưng số phận không cho phép .

Từ cái thuở mới lọt lòng Thy đã bị mẹ bỏ rơi .Bố mẹ Thy đưa nhau vào Sài gòn lập nghiệp rồi vì đồng tiền vinh hoa mẹ Thy đã đành lòng bỏ lượn đứa con mới sinh vài tháng mà đi theo người đàn ông khác .Bố Thy vừa buồn vừa đau nhưng đành phải đem Thy về gửi cho bà nội nuôi dưỡng còn mình đi kiếm nói tiền sinh sống rồi ông cũng vặt với âm tín .Thắm thoắt đã 12 năm , một cô bé ngây thơ lớn lên không tình thương bố mẹ âu cũng sót sa biết bé bao nhiệm Ông bà mất vì thương cháu còn nhỏ  dại mà cô út đành lồng khổng theo chồng sống vậy với Thy .Thấy cô cực khổ Thy không dâm đòi hỏi bất cứ thứ gì .Những mặt chữ cái hay con số đều do tôi chỉ cho Thy .Cô út thấy bé cháu như vậy cũng sót lắm nhưng nghèo quá cô đành chịu chứ biết làm sao .

Cánh đồng khoai sau một mùa thu hoạch , lúc nhóc chúng tôi lại kéo nhau ra ngoài ấy đứa nào cũng trang bị cho mình một cây gậy và một cái bé túi để cùng nhau truy tìm những củ khoai còn ẩn mình trốn trong đất .Hí hoáy tôi moi lên được một củ khoai to rồi reo to :

-Thy ơi !nhìn nè Dương có củ khoai to không ?

Thy ngước  đôi mắt  lên nhìn tôi miễn cười và đáp lại.

-sao bên dương nhiều khoai quá vậy , bên Thy toàn đất với đất không à.

Hai đứa giỡn qua đùa lại rồi Thy cất lên một câu hò làm tan đi cái mệt nhọc trong tâm trí tôi .Cơn gió từ đâu thoảng qua Thy nhẹ kéo tôi vào gốc cây và đưa tôi bình nước .

- uống đi Dương cho đỡ mệt .

Tôi đổ túi khoai của mình ra :

- chia đi Thy,Dương nhiều lắm .

Hai đứa nhìn nhau cười ríu rít rồi chia khoai.

Ngồi nhìn ngắm mây bay tôi chợt hỏi Thy một câu ngốc nghếch : “ Thy có nhớ ba không”.

Thy mở to đôi mắt nhìn tôi ngạc nhiên ,tôi chợt tự thấy mình đã nói sai điều đó .Thy nhìn lên trời và chỉ đám mây bay ngang qua.

-Dương có thấy đám mây kia không ?Ba Thy là đám mây đó đó .Dù Thy rất muốn nắm bắt nhưng mãi mãi không thể .

Tôi im lặng nhìn đám mây .Tối đến tôi lại ôm Đống sách vở qua nhà Thy ,cô út thấy tôi lại cười .

-Thầy giáo lại sang đó ad .Để tui nấu khoai cho hai thầy trò ăn .khoai đâu mà hai lũ bây nhặt nhiều thế .

Thy nhìn tôi rồi lại nhìn cô ,Thy lại cười .Thy học rất nhanh có lẽ là nhanh hơn tôi nữa .Đặc biệt Thy vẽ rất đẹp ,môn mỹ thuật của tôi tôi đều nhờ Thy vẽ giúp .

-Nếu được đi học Thy thích học gì nhất Thy?

-Thy hả !nếu đc đi dọc Thy thích học vẽ nhất  hihihi 

Ngồi cận cuội làm mấy bài toán tôi cứ thấy Thy lén lún nhìn tôi khoing biết Thy đang làm cái gì nữa .Chợt Thy hỏi lại :

- vậy nếu là Dương thì Dương mơ ước làm gì ?

-Dương ad .Dương ...sẽ ước làm thầy giáo về làng mình dạy học cho những em nghèo như Thy vậy nè.

- Thật ad lâu không vậy thì Thy sẽ đợi .

Tôi cốc đầu Thy :Đồ ngốc khi đó Thy thành bà già rồi hahhahahah.

Thy vội nghiêm mặt làm tôi cũng không cười nữa .Cô út bê rổ khoai nghi ngút khói vào .

- 2 giáo sư nghĩ tay ăn khoai đi nè rồi học tiếp mai này giúp đất nước Việt nam .

Thy vội gấp quyển vở rồi nhìn cô cười lẹ.Bóc vỏ củ khoai Thy đưa cho tôi .

- Ăn đi Dương khoai ngon lắm ad .

Rồi không biết vì đâu ngồi học bài một lúc tôi nhìn lên thì thấy Thy đã gục ngủ .Nhìn Thy tôi thấy thật dễ mến ,rón rén ôm sách vở về nhà để không chọc Thy tỉnh giấc .Về nhà lật cuốn vở tôi ngỡ ngàng nãy giờ Thy vẽ tôi .Một bức tranh bằng viết chì nhìn rất đẹp .Tôi vội xé bứt tranh ra khỏi cuốn vở và dấu làm kỷ niệm .

Một mùa mưa trôi qua tôi xách chiếc rỗ qua rủ Thy đi nhổ nấm .Thy nhanh nhẹn như một con sốc vừa hát ríu rít làm tôi vui vẻ biết dường nào.Hai đứa tôi đang lật từng lớp rơm tìm nấm ,mặt mày đứa nào cũng nhem nhuốc,cả hai đang chọc nhau rồi cười Thì cô út đang chạy khập khểnh trên bờ ruộng gọi í ới :”Thy ơi Thy con đâu rồi ?”.

Thy nghe tiếng cô ngóc cái đầu đầy rơm lên nhìn .Cô nhìn thấy chúng tôi bèn vừa thở vừa nói :

-Thy ....Thy về nhà đi con . 

Thy lại lâu mồ hôi trên trán cô và bình thản hỏi :

- có chuyện gì mà coi hấp tấp vậy ,từ từ cũng được mà .

-Thy ....ba ba về tìm con kìa ....

Tôi chưa nghe hết câu thì Thy đã quăng rổ nấm trên tay và lao vút về nhà ,tôi và cố ít đuổi theo không kịp .Về tới nhà Thy đứng chựng lại nhìn người đàn ông trạc tuổi bố tôi đứng trong nhà mặc chiếc áo sơ my trắng .Nhìn thấy Thy ông vội ngồi xuống đang rộng vòng tay .

-Thy phải không con ....ba nè đến đây với ba đi con ....

Đôi mắt Thu ngơ nhác rồi bỗng đỏ hoe .Thy lao vào ôm ba và khóc lớn :

-Ba ơi !

một tiếng ba xé lòng ,tiếng ba chôn cất 12 năm qua .Cô út hạnh phúc đứng chấm nước mắt trên khuôn mặt cô .Còn tôi thì lặng lẽ bước ra về vì tôi thấy mình như dư thừa .

Tối hôm ấy ngồi trên gốc cây xung tôi thấy mình thật buồn .Thy ở sau đạp vào vai tôi và chìa cho tôi vài viên kẹo làm tôi giật  cả mình.

-Sao tụt nhiên ngồi kết đau một mình khoong sợ muỗi cắn ad .

-ờ không !ba về vui không Thy .

- vui thì vui nhưng ....dọng Thy chợt nghẹn lại .

-sao vậy ,ba lại đi xa ad .

Thy cuối mặt xuống và nói nhỏ hơn :” vài ngày nữa ba sẽ đi nhưng lần này ba nói sẽ dẫn Thy theo .vào đó Thy sẽ được đi học “.

-Thật vậy ad vậy thì tốt biết mấy sao Thy có vẻ không vui vậy .Thy rất thích đi học mà ...

Nói đến đây tôi bỗng dựng lại cảm giác viên kẹo đang đắng chát .

-Thy đi rồi biết bao giờ sẽ gặp lại Dương ,Thy không muốn xa Dương xa cô út xa nơi này .

Tôi muốn hét lên :”vậy thì Thy đừng đi “nhưng không tôi lại nói 

- đi đi Thy ad hãy ví tương lai Thy ngày mai nữa .một ngày nào đó Thy cũng sẽ về lại đây tìm Dương mà Dương sẽ đợi .(tôi cười ngượng )

-uk vậy nhớ chờ Thy về đó nha .

Buổi chiều cuối cùng tôi và Thy thật chiếc diều giấy mang ước mơ của Thy trở thành sự thật .Sáng hôm sau Thy và ba ra bến xe ,tới đầu làng Thy ôm cô út khóc nức nở .Ba Thy đưa cô một ít tiền bảo cô lo cho mồ mã ông bà rồi một ngày nào đó ông sẽ về lại .Cô út cố cầm nước mắt gật đầu .Cô ôm chặc lấy tôi ,cô dùng tôi để che dấu sự mất mát trong lòng cô .Cô và Thy đã gắn bó 12 năm qua giờ chia xa làm sao cô chịu nỗi .Tôi cũng vậy thôi ....

Kể từ ngày Thy đi lúc nào rảnh tôi cũng ngắm tấm hình Thy vẽ ngày nào .Nhìn nét vẽ tôi lại thấy Thy cười với tôi .Rồi thời gian qua đi .tôi đã đủ lớn để hiểu đời ,đặt chân vào Sài gòn để học đại học .Ước mơ trở thành một giáo viên năm nào với Thy tôi đã làm được .Đúng là duyên số tôi gặp lại Thy trong trường kiến trúc qua một lần giao lưu .Thy đã khác ,đã thay đổi rất nhiều và hình như Thy không nhận ra tôi .Tấm hình Thy vẽ năm nào tôi vẫn giữ đây .4 năm đại học tôi luôn nghĩ về Thy nhưng không muốn khoáy động cuộc sống của Thy .Trở thành một giáo viên tôi quay về làng dạy dỗ  các em nhỏ .Ngày ngày cắp giáo án đến trường nhưng sao tôi không quên được cô bạn năm nào .

Chiều nay ngồi một mình trên cánh đồng ngắm cánh diều bay thì nỗi nhớ về Thy nỗi lên một cách da diết .Tiếng hò của ông chăn vịt làm tôi nhớ về giọng hát Thy hôm nào .

- Dương ad .cháu còn ngồi đây sao .

Giọng cô út làm tôi giật mình .

-Dạ hôm nay cháu không đi dạy .Ngồi doanh giáo án buồn quá nên ra đâyCcho khay khỏa. Cô tìm cháu có gì không .

-Cháu về nhà đi người đài truyền hình xuống tìm cháu kìa .

-Ddaif truyền hình -tìm cháu chi vậy nhỉ ...

Một sự thật với cùng kinh ngạc .Đài truyền hình tìm tôi vì tôi là chủ nhân của bức chân dung đạt giải xuất sắc kỳ thì vẽ toàn quốc .Một chàng thanh niên cắp chiếc giáo án mặc chiếc áo sơ my đang miễn cười .Đó là tôi ,các nhà báo lao tới hỏi rối rít .Nhìn bức tranh và tác giả tên Thy .cô ấy đã nhận ra tôi .Nhìn xung quanh tôi chợt thấy Thy đang đứng cùng cô út miễn cười với tôi .Thy không hề quên tôi .là sự thật hay chỉ là giấy mơ .

( người ảo mộng )

 

Quảng cáo

Luợt xem: 82.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Không do dự Au: Yang Chiều.... Một cơn mưa lớn chợt đổ xuống Sài gòn. Mưa trắng xóa, xối xả...

Đang trên đường về bỗng nhiên 4 tỷ lại được thấy 1 vỏ kịch có 1 ko 2 -ê mày sao mày kêu tụi nó đi...

10 giờ, tôi mới thức dậy, uể oải bước chân xuống phòng khách, bắt gặp bố tôi đang ngồi đọc báo. Tôi ...

"Đây là...?" Cậu tỉnh dạy trên một bải cỏ xa lạ, dưới bầu trời đêm và ánh trăng huyền ảo. Mọi sức...