Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Chap 7

Quảng cáo

* Sáng hôm sau*

- "Xin chào mọi người!"

Diệu Anh bước vào lớp với một bầu không khí ảm đạm. Mắt nó thâm sì và sưng lên vì hôm qua không ngủ được. Thấy thế con Vy liền cười lớn:

- Mày sao thế Diệu Anh? Sao mắt lại thế kia? Mày hóa thành gấu trúc khi nào thế? Hahaahahhaha

- Chắc lại tương tư anh nào cả đêm không ngủ rồi.

Thằng Khánh với thằng Hiếu hùa theo.

-" Vì phước của ai đây hả?"

Diệu Anh nhìn ra phía chỗ ngồi của thằng Minh.

 

Tùng! Tùng! Tùng! 

" Mời các em học sinh ra tập trung tại nhà đa năng của nhà trường"

Một giọng nói trong loa cất lên.

- Lại chuyện phiền phức gì nữa không biết!

Con Vy lầm bầm.

- "Hôm nay đâu phải thứ 2 mà tập trung nhỉ?"

- Bà không biết gì à Diệu Anh? Cứ có chuyện gì quan trọng là nhà trường lại bắt tập trung ở nhà đa năng đấy.

- Chúng ta đi thôi. Ra muộn bị trừ điểm đấy.

Thằng Hiếu giục cả lớp.

5 phút sau, nhà đa đăng đã chật kín người, xô đẩy mãi Diệu Anh mới tìm thấy hàng lớp mình.

- Sao mày đi lâu thế?

Con Vy hỏi.

-" Tao không biết lớp xếp hàng ở đâu."

" Alo! Mời các bạn học sinh ổn định hàng lối của mình."

Một giọng nói cất lên ở trên bục sân khấu.

-“ Ai thế?”

- Đây là anh Sơn, người giữ chức cao nhất trong hội học sinh. Khi cô hiệu trưởng, hiệu phó vắng mặt thì tiền bối sẽ thay hai người họ quản lí mọi việc.

-“ Oh thế chắc anh ấy giỏi lắm nhỉ? Hay có phải con ông cháu cha gì không?”

- Đừng nói linh tinh. Anh ấy vì giỏi toàn diện nên mới được tin tưởng như vậy đấy.

“ Mọi người xin vui lòng chú ý lên đây. Chắc hẳn mọi người cũng biết Đặng Hồng Tuyết phải không?”

VÂNG Ạ

“ Tốt. Tôi xin thông báo cho mọi người một tin là Tuyết vào 5cat0 sáng nay đã khởi hành chuyến bay sang Mỹ để học hỏi thêm kinh nghiệm do nhà trường chúng ta đề xuất.”

-Vậy tiền bối có đi không ạ?

Một bạn nữ bên dưới hét to.

“Tôi cũng sẽ đi vào 7:00 sáng mai.”

Khi Sơn vừa dứt lời, tất cả học sinh đều đứng đơ hết người ra đấy. Mấy đứa con gái thì phản đối gay gắt.

“ Nhưng các bạn yên tâm. Sẽ có người xứng đáng để thay thế hai chúng tôi. Đó là Hoàng Khánh Minh và Trần Tuệ Như. Nhưng đây không phải là vấn đề chình mà tôi gọi mọi người đến đây.”

Sơn mặt nghiêm túc trở lại. Tay nó giơ lên một thứ làm cả trường rất xôn xao. Riêng Diệu Anh thì cảm thấy rất lo sợ.

- Cái này bác bảo vệ đã đưa cho tôi. Nó được tìm thấy ở khu đất đằng sau trường, nơi tất cả học sinh bị cấm ra vào.Theo thông tin mà bác bảo vệ nói cho tôi biết thì tối hôm qua có 2 bạn học sinh đã vào khu đất này. Tôi không muốn chuyện này lên đến tai hiệu trưởng và hiệu phó. Vậy nên tiết 2 ngày hôm nay tôi mong ai đó sẽ thành thật về hành vi của mình. Nếu không thì các bạn biết hậu quả khi bị nhà trường phát hiện ra là gì rồi chứ? Bị đình chỉ học một tháng. Buổi tập trung kết thúc.

Diệu Anh tái xanh hết mặt, tim thì cứ như nhảy ra khỏi lồng ngực. Tay nó hơi run run.

-" Nó là của em thưa tiền bối."

Một giọng nói cất lên đằng sau bục sân khấu. Một chàng trai xuất hiện với một bộ quần áo rất thanh lịch: áo sơ mi trắng, quần âu kết hợp với giày thể thao màu đen. Khi người đó bước ra, cả nhà đa năng đứa con gái nào cũng hò hét inh ỏi vì độ soaiscuar nó.

Đó là......................

Quảng cáo

Luợt xem: 115.
Lượt bình chọn: 0.

Là một người rất nhanh nhụt chí.
Một trong NHỮNG đam mê của t là làm ra 1 cuốn truyện hoàn chỉnh. Nhưng lắm lúc gặp nhiều khó khăn bởi chưa có nhiều ý tưởng cho truyện.
đây là tác phẩm đầu tay.
Mong mn ủng hộ!

Sắp xếp bình luận theo

4 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Má ơi chương 5 rồi mà con còn ko đc đọc 1 chương nào hết. Mình đang cố gắng ko bt nên lm j nếu ko đọc đc nữa

Xem thêm một số truyện khác nào!

5.. Sau khi cả nhà dùng bữa tối xong ông bà Hà có việc phải ra ngoài.Thành Quân có công việc phải x...

chào mừng đến với câu chuyện của tôi tôi là hương một cô gái không mấy nổi trội tôi năm nay 1...

"David! Cậu làm gì thế? Nguy hiểm đấy, Nhện quái vật trưởng thành bên trong xác chết của Lyogo sẽ tấ...

[[[[ Mốt 8h30- Press ]]]] Vy & Nó vào thì thấy Như đang ngồi đợi từ nãy - Cô đến lâu...