Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 16: Chăm sóc

Quảng cáo

Chương 16

 

Vừa nghe đến việc mở rộng quy mô Hải Thành, mấy vị lão cổ đông liền đập tay lắc đầu không đồng ý. Nói đi nói lại cũng vẫn là vì sợ rủi ro.

 

“Tôi hiểu các vị lo lắng, nhưng cũng như những gì mà mọi người đã thấy, hiện nay mẫu mã các đồ nội thất của Hải Thành đã có cải thiện rất nhiều. Những mặt hàng của chúng ta ngày càng được ưa chuộng bởi vẻ sang trong và ấm cúng. Bên phía nước ngoài cũng có một số công ty muốn hợp tác. Hải Thành đã sớm không giống như hai năm trước, nó đã không còn là công ty sắp sụp đổ. Doanh thu tăng đáng kể, vượt xa những con số trước đây, nhiều công ty khác cũng chưa chắc đã có thể chỉ trong vòng vài tháng khiến doanh thu tăng đột biến như vậy. Như thế, tại sao các vị vẫn không đồng ý mở rộng quy mô?”

 

Vị lão cổ đông ngồi gần chủ tịch với hai má núc ních thịt nhìn anh với khuôn mặt tức giận, ông ta nhíu chặt lông mày đột nhiên lớn tiếng nói:

 

“Tôi không đồng ý!”

 

“Chú Lý, chúng ta nên đổi mới phương thức. Nếu không mở rộng quy mô thì làm sao có thể đưa thương hiệu của Hải Thành…”

 

Ông Lý khoát tay không cho anh nói tiếp.

 

“Trần Hạo, chú nói cháu nghe, ban đầu thu mua Hải Thành là vì vị trí của nó, thích hợp để mở khách sạn, nhà hàng chứ không phải là để chơi. Cháu vừa ra trường không lâu, có yêu thích với thiết kế kiến trúc và nội thất, đó là điều tốt. Bọn trẻ các cháu muốn chứng tỏ bản thân chú biết chứ. Nhưng mà cái gì cũng phải nghĩ cho tương lai của tập đoàn. Chúng ta không thể vì doanh thu tăng trong vài tháng để chắc chắn rằng nó sẽ có thể phát triển, đem lại lợi nhuận. Cháu vì không muốn những người ở đó mất việc nhưng chẳng lẽ vì người không quen biết mà cháu đem cả cái tập đoàn này ra đặt cược? Cháu không nghĩ cho ba cháu thì cũng phải nghĩ cho tương lai của bản thân chứ? Cháu cứ chôn chân trong cái công ty đó thì làm sao có thể phát triển được?”

 

Anh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa liền đập mạnh tay lên bàn, đứng bật dậy nghiêng người về phía trước nhìn chằm chằm vào lão Lý. Anh nhìn đến mức ông ta nổi cả da gà da vịt đành hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác.

 

“Trần Hạo. Vô lễ.”

 

Tiếng quát của chủ tịch khiến tất cả những người trong phòng giật nảy mình. Anh nhanh chóng bình ổn lại tâm trạng rồi ngồi xuống ghế, sau đó quay sang nhìn thẳng vào chủ tịch.

 

“Chủ tịch Trần, ngài Lý đây nói như vậy, theo ngài thì nên hay không nên mở rộng đây?”

 

“Con lớn như vậy rồi, nên tự chịu với trách nhiệm từng việc mình làm ra. Về chuyện này, nếu con đã thấy được nó tốt thì cứ làm đi.”

 

Lão Lý mặt tái xanh, không thể tin được là ông ta đã nói như vậy rồi mà vị kia lại vẫn đồng ý. Thật là không ra thể thống gì cả, bọn họ có còn coi ông ta là cổ đông của cái tập đoàn này hay không đây?

 

“Chuyện này…Chủ tịch, ngài sao lại hồ đồ thế chứ? Đầu tư vào một cái công ty cũ nát. Cái này, thật là…”

 

“Buổi họp đến đây thôi. Mọi người trở về làm việc.”

 
Trước khi đi ra, Tiểu Chí không quên mỉm cười thật tươi, vẫy vẫy ta với lão Lý.

 
“Giám đốc Lý, ngài thật vất vả rồi. Tôi đi trước.” 

 
Tiểu Chí mang theo tâm trạng vui vẻ kéo cô ra khỏi phòng họp. Cậu ta đóng cửa lại thật nhẹ nhàng rồi quay sang nói với cô:

 
“Tình hình này lão già họ Lý kia chắc chắn tức chết mất. Hoài An, vừa nãy cô thấy sắc mặt của lão ta không, rất tệ, tái mét.”

 
Triệu Hoài An vỗ vai cậu ta, cô lắc đầu nghi hoặc hỏi: “Ông ta, giám đốc Lý kia ý, có phải rất không ưa Trần Hạo đúng không?”

 
“Còn phải nói sao. Ban đầu, lão già này nghĩ là sếp của chúng ta thích kiến trúc, không thích kinh doanh, lão ta tin chắc nắm phần thắng, cái ghế chủ tịch kia cuối cùng cũng sẽ được nằm trong tay. Lại không nghĩ đến chủ tịch biết ông ta dã tâm lớn nên đã nhanh chóng đưa sếp về bên cạnh, tránh hậu họa.”

 
Lão Lý thấy miếng mồi ngay trước mắt mà chẳng thể làm gì. Uầy, cái này không khiến lão tức chết mới lạ. 

 

“Còn nữa Tiểu Chí. Chủ tịch với Trần Hạo…”

 

“Cô tự hỏi anh ấy đi. Cái này tôi không giúp được cô.”

 

Phải, mỗi người đều có những bí mật riêng. Mối quan hệ của hai người họ, cô ít nhiều cũng đoán được vài phần. Từ nhỏ đã quen biết Trần Hạo, tính đến nay cũng đã hơn hai chục năm nhưng cô cũng chỉ thấy mỗi mẹ anh. Còn về phần cha anh, cô chưa từng gặp mặt cũng không thấy anh hay nhắc về người đó. Đã từng có lần Triệu Hoài An hỏi anh, cha anh đâu. Ánh mắt Trần Hạo lúc đó nhìn cô không chỉ có đau lòng mà còn rất lạnh. Ẩn sâu trong đôi mắt đó là sự phòng bị khiến cô sợ hãi. Con người anh rất ôn hòa, đối với cô luôn thương yêu. Trong mắt Triệu Hoài An, anh mãi là người hoàn hảo. Thế nhưng lần đó anh nói cô đừng bao giờ nhắc đến cha anh. Trong lời nói của Trần Hạo có sự tức giận, anh đang cố kiềm chế nó.

 

Buổi tối, khi cô đang sắp quần áo vào vali để ngày mai trở về thành phố Y thì có tiếng gõ cửa. Triệu Hoài An xuống giường xỏ lép rồi đi ra mở cửa.

 

“Đi dạo cùng anh một chút không?”

 

Anh uống rượu? Hơi thở của anh rất gần cô, mùi rượu quẩn quanh người anh cũng không khó phát hiện. Tối như vậy, nhìn anh vẫn mặc trên người bộ quần áo công sở liền hiểu, anh vừa từ tổng công ty trở về cũng không quay lại khách sạn luôn mà đi uống rượu. Sau khi cuộc họp kết thúc, anh liền ở lại nói chuyện cùng chủ tịch nên bảo hai người họ về trước. Anh đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi. Anh cũng biết cô sẽ đoán được quan hệ giữa anh và ông ấy, cô chưa hỏi, chẳng qua là vì muốn anh tự nói cho cô biết. Nếu anh không nói, cô cũng sẽ không hỏi, cô luôn như vậy tôn trọng quyết định của anh. Trần Hạo anh không hề muốn nhắc đến người đàn ông đó, nhưng vì cô, anh vẫn phải đào vết thương đó lên. Anh không muốn vừa dối Triệu Hoài An.

 

 

“Ông ấy là cha anh.”

 

Cô không nói gì, chỉ đơn giản là yên lặng đi cạnh anh, nghe anh nói.

 

“Năm anh được năm tuổi, ông ấy chỉ để lại cho mẹ anh một bức thư rồi bỏ đi. Ngày hôm sau anh hỏi mẹ, cha anh đâu. Bà ấy nhìn anh rồi khóc, sau đó khẽ vuốt đầu anh bảo là cha đi công tác ở xa. Sau này anh lên mười mới biết, ông ấy nói là đi lập nghiệp, bảo mẹ anh đi tìm hạnh phúc mới. Triệu Hoài An, em biết không. Cái ngày mà ông ấy trở về nói rằng mình là ba anh, anh chỉ cười nhẹ một cái nói với ông rằng, trong cuộc sống của anh, chỉ cần mẹ là đủ.”

 

Câu nói đó thực sự có sức sát thương rất lớn, không chỉ đối với người cha anh căm ghét kia, mà còn là anh tự tổn thương mình. Anh có cha như bao đứa trẻ khác, nhưng lại giống như không có. Anh cũng mong muốn trong nhưng dấu mốc quan trọng của cuộc đời, người chúng kiến sự trưởng thành của anh không chỉ có một mình mẹ, mà còn có cha. Nhưng mỗi lần thấy ông, hình ảnh người mẹ một mình gánh vác mọi công việc, vừa làm mẹ, lại vừa làm cha một lần nữa hiện lên trong đầu anh. Những hình ảnh đó nhắc anh nhớ, ông ấy đã bỏ hai mẹ con như thế nào. Lần cuối gặp mặt ông là khi anh vừa đi học về, hôm đó anh có đánh nhau với đứa cùng lớp chỉ vì nó nói cha anh là kẻ bất tài, không có sự nghiệp. Lúc trở về, cứ ngỡ sẽ bị ăn đòn nhưng ông đã vỗ nhẹ lên vai anh và nói: “Con trai, xin lỗi. Hãy trở thành một người manh mẽ, thay ta chăm sóc mẹ con.”

 

Đối với một đứa trẻ lên năm như anh, hai từ “chăm sóc” đó quá đỗi xa lạ. Nhưng anh đã từng nghe cha nói, anh phải mạnh mẽ hơn bất kì ai, cần vươn mình lên chống lại khó khăn, như thế mới bảo vệ được người mà mình thương yêu. Chỉ tiếc, ông không làm được điều đó sớm hơn, nên ông lựa chọn ra đi, ông đi tìm một tương lai tương sáng hơn cho bản thân, cũng là cho anh sau này. Nhưng sự lựa chọn của ông lại mang đến tổn thương cho những người xung quanh. Mẹ không trách ông, nhưng anh thì lại chẳng giống mẹ. Bà ấy vị tha như vậy, tốt bụng biết bao, còn ông ta thì lại mang theo cái danh nghĩa đi lập nghiệp, bỏ lại tất cả gia đình hạnh phúc. Có rất nhiều lý do để anh tha thứ cho ông ấy, anh có thể nói rằng ông không muốn mẹ chịu khổ cùng nên mới làm vậy. Nhưng anh không làm được, anh tôn sùng ông ấy, coi cha anh như là vị thần trong lòng. Vì mỗi lời ông ấy dạy anh đều luôn đúng, cha dạy anh cách làm người, phải biết cho đi, vui vẻ mà không so đo. Ông cho anh biết rất nhiều thứ, trong mắt anh và mọi người, ông luôn giúp đỡ người khác mà chưa từng so thiệt hơn. Cho đến khi ông bỏ đi, anh vẫn một mực tin rằng cha rất nhanh sẽ quay về, ông sẽ lại kể chuyện vào mỗi tối trước khi ngủ cho anh nghe. Sẽ chỉ cho anh sửa sai khi anh phạm lỗi, sẽ cùng mẹ dắt anh đi chơi. Nhưng rồi cũng chỉ là suy nghĩ của mình anh mà thôi. Thần tượng càng nhiều thì lúc thất vọng sẽ là gấp bội. Câu này, anh cuối cùng cũng hiểu. Vậy nên anh tha thứ không nổi cho ông, chỉ có thể đem ông đẩy ra xa, nếu không, những lời anh nói ra, chính anh cũng không biết sẽ làm tổn thương người cha già kia thế nào. Anh rất sợ, liệu sợi dây mang tên tình cha con này liệu có bị chính sự vô tình của mình cắt đứt hay không.

 

Khi mẹ gặp lại cha, bà ấy đã khóc rất nhiều, anh chỉ có thể đè nén cảm xúc muốn xông lên đuổi ông đi. Bởi anh biết, anh không có quyền ngăn cản người chồng gặp vợ mình. Nhất là khi mẹ anh vẫn còn yêu ông ấy, ánh mắt bà đã nói lên tất cả. Anh trở về làm việc cho ông cũng vì mẹ, nếu không phải anh thấy được cha vẫn còn quan tâm bà rất nhiều thì có nghĩ anh cũng sẽ không chấp nhận ông, huống chi là làm việc trong công ty do ông thành lập.

 

“Em biết anh rất muốn làm lành với ông ấy.”

 

Cô nắm lấy tay anh, khẽ vỗ lên mu bàn tay, ngước lên nói với anh:

 

“Cha anh rất thương anh, ánh mắt không bao giờ nói dối. Coi như vì mẹ anh cũng là vì bản thân. Cho ông ấy và chính anh một cơ hội, được không?”

 

Đột nhiên anh ôm chầm lấy cô rồi rồi khẽ cười.

 

“Nghe em vậy.”

 

Người cô từ từ thả lỏng, vòng tay qua ôm lại anh, cũng coi như là đang ủng hộ vì quyết định này của anh. Cô cứ ngỡ rằng mình rất hiểu Trần Hạo, nhưng đến bây giờ lại bỗng phát hiện, con người anh có rất nhiều thứ còn giấu cô khiến cô không biết đâu mới là anh. Là Trần Hạo ấm áp luôn bên cô hay và Trần Hạo trưởng thành đầy vết thương. Nhưng nỗi đau của anh, cô cảm nhận được. Là con người nào cũng không quan trọng nữa. Khi trở về phòng thì Trần Hạo liền phát sốt, không lẽ là mắc bệnh từ cô rồi? Cô đỡ Trần Hạo lên giường rồi cởi giầy anh đặt sang một bên. Sau đó mới đi vào buồng tắm lấy chiếc khăn mặt vừa mới mua lúc sáng ra nhúng nước ấm rồi mới đắp lên trán anh. Nếu bây giờ về phòng thì ai chăm sóc Trần Hạo đây? Tiểu Chí chắc chắn đã đi ngủ rồi, con heo đó rất tuân thủ quy tắc ngủ đúng giờ. Đành ở lại đây vậy, đợi một lát nữa khi anh hạ sốt rồi về phòng cũng không muộn. Anh ấy luôn biết kiềm chế cảm xúc rất tốt, kể cả khi uống rượu đến say mèm như vậy cũng không có làm loạn cả lên, chỉ đơn giản mắt mắt ngủ mà thôi. Triệu Hoài An lục trong túi áo ra thì liền thấy vỉ thuốc hạ sốt vẫn còn, thật may, nếu hết rồi thì cô cũng không biết đi mua ở đâu bây giờ. Khẽ đánh thức Trần Hạo dậy rồi lấy cốc nước bảo anh uống thuốc. Có lẽ anh cũng biết bản thân đang sốt nên liền chống người ngồi dậy uống hết thuốc.

 

“Nếu mệt thì về phòng nghỉ đi, anh tự lo được.”

 

“Anh nằm ngủ đi.” Cô không trả lời câu kia của anh, anh thấy cô như vậy liền hiểu nếu anh chưa hạ sốt cô nhất định sẽ không quay về phòng liền nằm xuống nhắm mắt lại. Cô gái này, luôn cố chấp như vậy.

 

Đến gần ba giờ sáng mới thấy anh có dấu hiệu hạ sốt, Triệu Hoài An bệnh trước mới khỏi liền thức đêm, sức khỏe của cô cũng chẳng khả quan hơn là bao. Cơn buồn ngủ kéo đến rất nhiều lần khiến cô suýt nữa gục luôn tại ghế. Cũng may, hiện tại anh hạ sốt liền tốt rồi, cô cũng đỡ lo hơn. Nhìn anh lúc ngủ trong hiền lành hơn nhiều lắm, giống với Trần Hạo trong hồi ức của cô. Trong lúc anh ngủ, cô đã chạy qua lại giữa phòng ngủ và buồng tắm khống biết bao lần để thay khăn ấm. Thật là, chăm người ốm thực mệt mà. Vừa mới đắp chăn cho anh thì cô nhận được một cuộc điện thoại. Ai mà lại gọi vào giờ này, thật không ra sao cả. Triệu Hoài An đè âm lượng xuống mức thấp nhất rồi ra ngoài phòng khách nghe máy, là Tô Minh Tuấn.

 

“Sao đột nhiên gọi muộn…”

 

“Chị dâu. Là em.”

 

Lôi Tiểu Vũ? Sao cậu ta lại cầm máy Tô Minh Tuấn?

Quảng cáo

Luợt xem: 870.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tâm bình tĩnh lại, anh nghĩ mình cũng đâu còn là trẻ con, ai đi so đo với con gái, đời còn dài báo t...

Đêm. Gió thổi vi vu hòa lẫn tiếng côn trùng kêu rỉ rả, màn đêm ôn nhu bao bọc lấy cánh đồng cỏ hoang...

Nó không nhớ nổi nó gặp y lần đầu tiên ở đâu, nhưng nó ấn tượng với cái tên y. Một cái tên bình thườ...