Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 4.

Quảng cáo

 

Dường như cô ấy cũng đang tổn thương...

 

Cô ấy muốn mình đứng ngang bằng với người cô ấy yêu, lại không hiểu rằng giữa họ vốn dĩ đã cân bằng. Cô ấy muốn tự tin, cô ấy muốn an ủi mình, vậy nên cô ấy đem cô ra để có thể nghĩ rằng cô ấy nổi trội hơn, cô ấy luôn đứng ở vị trí cao hơn.

Cô ấy chỉ là, muốn xoa dịu bản thân bằng cách làm đau người khác.

Hải Anh không khác nhiều người đã từng bước qua cuộc sống của cô, đều rất tàn nhẫn mà không hề hay biết...

 

"Chị thật đáng thương nha!"- Trước khi đóng cửa phòng, cô gái là bạn của cậu đã nói với cô như thế.

Rồi cô cũng tỏ ra rất thản nhiên:

"Được đi chơi được đi ăn miễn phí, tôi cũng không thiệt."- Cô nghe chính mình nói như vậy.

 

Thật dễ dàng...

...

 

Không giàu có đã từng làm cô thấy tự ti khi đứng cạnh những người có tiền... Cô không thể coi như không có gì khi bị tất cả những điều hiện hữu đó bao quanh, khi khoảng cách giữa cô và họ, giống như bị chia ra làm hai đẳng cấp khác biệt.

Cảm giác thật quen thuộc...

Dù cậu của những năm trước hay cậu của bây giờ, vẫn đều là ảo ảnh dòng sông nơi xa mạc mờ mịt, muốn chạm không thế chạm, muốn biến mất liền dễ dàng rời đi... Nhưng cô của hôm nay đã khác hôm qua rất nhiều. Cô không còn dễ dàng gục ngã, không còn tự trách móc hành hạ mình, không còn luôn tủi thân vì cuộc sống không được đủ đầy dư dả như người khác.

Cô vẫn đối mặt với Hải Anh, bằng nụ cười thản nhiên như cũ.

Cô vẫn đối mặt với cậu, bằng ý cười nhàn nhạt như có như không, không hề thay đổi...

...

 

Sau khi trở về từ chuyến đi, Phương hoàn toàn cắt đứt mối liên hệ với hai người.

Cô đã xóa bỏ mọi thứ, rất dứt khoát...

Cô vẫn sống tốt, vẫn luôn tâm niệm về một tương lai tốt đẹp hơn. Cô yêu đơn phương người ta, lại cứ làm như chẳng thích thú gì. Không ai đọc được điều cô luôn nghĩ tới, không ai moi được trái tim cô ra để xem nó ẩn chứa tình cảm lớn nhường nào. Không ai hiểu, mà cô cũng không có ai muốn bận tâm đến. Trước giờ cô vẫn thế, luôn một mình.

"Chúc ngủ ngon!"

...

...

 

Cô không nhìn lầm, đó là tin nhắn cậu gửi, sau chính xác 220 ngày tính từ lần cuối cậu nhìn thấy cô.

Hơn bảy tháng, đoạn thời gian này thật cũng đủ dài...

 

Phương ngồi yên ở đó đã rất lâu. Đồng hồ điểm qua hai giờ sáng, tin nhắn cũng đã cách đây vài giờ. Cô nhìn vào dòng chữ chỉ vỏn vẹn ba từ ngắn ngủi ấy, ngẩn người...

Cậu ấy gửi cho cô?

Cậu ấy còn nhớ cô là ai sao?

Nụ cười bên môi cong lên lại hạ xuống. Lòng cô thực ra vui đến muốn phát điên, lại giống như đau đớn giằng xé đến không thể thở nổi. Cô đã tự hỏi rất nhiều lần, cô băn khoăn, cô suy nghĩ đến rất nhiều điều. Nhưng niềm vui đến nhanh đến mấy cũng không che lấp được hiện thực phũ phàng.

Cô rất muốn nhắn lại cho cậu.

Cô muốn hỏi tại sao cậu lại gửi cho cô?

Cô muốn hỏi liệu cô có thể chúc cậu ngủ ngon hay không?

Cô muốn hỏi rất nhiều điều, nhưng thực ra điều gì cũng không hề quan trọng. Điều cô muốn, chỉ là được nói chuyện với cậu...

"Chúc ngủ ngon, Phong!"

Tin nhắn ấy đã viết đó từ sớm, nhưng nó có lẽ sẽ không bao giờ được gửi đi.

So với ngàn lý do có thể, dù cô muốn thuyết phục bản thân tới đâu, cũng không thể xóa đi một nguyên nhân duy nhất.

 

Cô nghĩ, cậu chỉ là gửi nhầm.

Cuối cùng thì, cô không rep...

 

Quảng cáo

Luợt xem: 190.
Lượt bình chọn: 0.

Like đi nào big_smile

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Tạm thời quay trở lại với "Tình yêu không đến nơi này", bao giờ viết xong chương mới thì quay trở lại chương mới của "Không muốn bên em" (Đồng tác giả) byebye byebye byebye

Xem thêm một số truyện khác nào!

Tôi là con lai, mang dòng máu mĩ và việt nam. Chính vì vậy, tôi có đôi mắt đen tuyệt đẹp và mái tóc ...

Phần 2: Bút danh của những tác giả tiếp theo. Bạn có đoán được tên truyện của họ không ạ? Nh...

Chap 2: Dần dần tôi và em nói chuyện, nhắn tin với nhau nhiều hơn, đi chơi, đi ăn uống với...

Sau cái vụ được cả trâu cả nghé thì bọn em đi đăng ký trước, rồi chờ đến ngày đẹp mới làm đám cưới. ...