Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 42: Bóng cây thầm lặng (6)

Quảng cáo

Diệp Tiểu Du không kềm được, trong mắt ngân ngấn ánh lệ.

Nhưng cô cũng không biết mình có thể làm được gì cho anh nữa. Ở đây có Phó Cương, có Cát Tinh Nhi, những người nịnh nọt trong công ty cũng không thiếu, họ nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội để được biểu hiện này. Hơn nữa, ở đây còn có bác sĩ, có y tá, cô cũng chỉ có thể đứng ngây ngốc ở đây làm một vị khách thăm bệnh theo phép lịch sự mà thôi.

“Tiểu Du!” Cuối cùng Kỷ Dược Phi cũng khó khăn thốt ra hai tiếng.

Diệp Tiểu Du gật gật đầu, bước đến gần một chút.

Anh nhìn cô sâu lắng, sau đó buồn bã khép mắt, một giọt lệ nơi hốc mắt lặng lẽ chảy xuôi.

“Anh Phi!” Cô luống cuống, vội khom người, dịu dàng giúp anh lau đi dòng nước mắt, rồi an ủi nói: “Đại nạn không chết, ắt có hậu phúc. Tất cả những chuyện này chỉ là tạm thời mà thôi. Một vài tháng nữa sẽ khỏi hẳn, đến lúc đó anh vẫn có thể giống như trước kia mà.”

Giống như trước kia? Kỷ Dược Phi bi thương lắc đầu, trước đây cô là của anh, nhưng bây giờ cô còn thuộc về anh sao?

Kỷ Dược Phi mở trừng hai mắt, nhìn thẳng vào cô, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, vuốt ve mu bàn tay của cô, nói một cách chân thành: “Anh xin lỗi, Tiểu Du, anh sai rồi!”

Diệp Tiểu Du ngạc nhiên đến ngây người, anh xin lỗi cô sao? Vì chuyện xảy ra tối hôm qua?

Cô cười một cách yếu ớt, “Anh Phi, không sao đâu, lúc đó anh uống say mà, em không để bụng đâu.”

Anh thà rằng cô giận dỗi, thà để cô trách cứ, chứ không muốn cô nói ra một cách nhẹ hẫng như vậy. Chỉ có khi không yêu cũng không hận một người mới có thể hờ hững lãnh đạm như thế, cô đối với anh cũng như vậy sao?

Kỷ Dược Phi thất vọng rụt tay về, tan nát cõi lòng nhắm mắt lại, nét mặt vô cùng đau thương.

Diệp Tiểu Du ngỡ rằng anh không muốn nhìn thấy cô, dòng lệ cố ném trong đáy mắt rốt cuộc cũng tuôn rơi, nghẹn ngào nói: “Cần kêu Thư kí Cát vào không?”

“Tiểu Du, tại sao phải giao anh cho người khác, em không muốn quan tâm anh nữa sao?” Kỷ Dược Phi trừng mắt, chất vấn.

Diệp Tiểu Du lẳng lặng nhìn anh một cách chăm chú, rồi nhẹ nhàng lắc đầu. Anh là người đã nắm giữ những giấc mơ của cô trong suốt mười hai năm qua, theo cảm nhận của anh như thế nào mới được xem là ‘quan tâm’. Cô thẳng thắn nói: “Không đâu, em sẽ vĩnh viễn quan tâm đến anh Phi, nếu như anh thấy cần.”

Kỷ Dược Phi không khỏi vui mừng, nắm tay cô trở lại, trong mắt lấp lánh hi vọng, “Tiểu Du, ở lại có được không?”

Có lẽ anh đang bệnh nên thấy đơn độc, cô đã từng là người thân của anh, nên anh mới có thể nói ra những lời này với cô. Nhưng đã tận mắt chứng kiến anh cùng người phụ nữ khác âu yếm, cô không còn bất cứ dũng khí nào để tựa đầu vào một lồng ngực mà người phụ nữ khác đã từng ôm ấp vuốt ve. Yêu là một chuyện, tôn nghiêm lại là một chuyện khác. Cô không chịu được cái cảnh lúc nào cũng phải đề phòng, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ anh bị người khác cướp đi. Anh về trễ một chút thì lại suy nghĩ vẩn vơ không biết có phải anh đang cùng người phụ nữ khác yêu thương nồng nàn hay không. Những ngày tháng như vậy sẽ khiến người ta phát điên lên mất. Cô đã yêu đơn phương suốt mười hai năm trời, sau khi chi tay, cũng vẫn còn yêu, nhưng cô không có tham vọng được anh đáp lại. Cô sống trong thế giới của chính mình, tự thêu dệt ra thứ tình yêu mà mình cho là mĩ mãn, vậy là được rồi.

Nhìn thấy ánh mắt mong đợi của anh, Diệp Tiểu Du không nỡ từ chối quá thẳng thừng. Cô không hi vọng để anh phải chịu một chút tổn thương nào, mỉm cười ngọt ngào, “Mỗi ngày em sẽ ghé qua thăm anh Phi. Công việc ở Trung tâm đào tạo cũng không quá bận, em sẽ bớt thời gian để đến đây.”

Nắm cát hi vọng từ trong tay Kỷ Dược Phi trôi tuột.

Anh mím chặt đôi môi, nhìn sang cô với đôi mắt vằn vện những tia máu, giống như đã chịu tổn thương đến tột độ, sắc mặt tái nhợt không có chút máu, cười tuyệt vọng, thả tay cô ra, thì thầm: “Là vì người đàn ông ngoại quốc kia sao?”

Tim Diệp Tiểu Du đau như cắt, vì sự hiểu lầm của anh, vì sự chỉ trích của anh, cô không muốn nhiều lời, cô lựa chọn im lặng.

Kỷ Dược Phi cho rằng cô làm vậy là thừa nhận, nản lòng lui về với thế giới ảm đạm của chính mình. Tình yêu chua xót trong lòng, Kỷ Dược Phi lại một lần nữa không dám thổ lộ…

“Cám ơn em đã đến thăm anh, anh muốn ngủ một lúc.” Kỷ Dược Phi công khai lên tiếng đuổi khách. Anh chấp nhận thua cuộc, tình yêu không chiếm được ngoài việc buông tay thì còn có thể làm được gì.

Cô nhận ra sự xa cách trong ánh mắt anh, cố giấu cảm giác lẻ loi của chính mình, những lời nói quan tâm nghẹn lại nơi cổ họng, đã lặng lẽ tan biến hết. Ánh mắt nhìn anh đầy trìu mến, trong lúc xoay người còn nói một câu: “Anh Phi, chúc anh sớm ngày bình phục, em nói thật lòng đó.”

Khoảng cách giữa cô và Kỷ Dược Phi từ nay về sau sẽ càng trở nên xa xôi dịu vợi.

Ra đến trước thang máy, cô muốn chào Phó Cương một tiếng, nhưng không thấy bóng dáng anh đâu, ngược lại tại cửa thang máy lại gặp một người khác… … Cát Tinh Nhi.

“Mấy lời tâm tình sướt mướt kết thúc rồi à!” Cát Tinh Nhi nhếch mép cười, vẻ mặt có chút sốt ruột.

Diệp Tiểu Du không trả lời, vẫn nhìn thang máy đang đi lên.

“Đã biết gì chưa? Tối qua tôi và Kỷ Tổng cùng qua đêm ở chỗ nào?” Cát Tinh Nhi nói một cách đắc ý. “Từ nhà hàng đi ra, Kỷ Tổng gấp đến độ không kịp về tới nhà, ngay ở trên xe mà quấn lấy tôi. Tôi chưa từng thấy anh ấy vội vàng đến mức giống như một đứa trẻ như thế, thật sự không nhịn được nữa. Trong lúc vội vã, biện pháp an toàn gì chúng tôi cũng không sử dùng, nếu như không có gì trục trặc, hôm qua là thời kì ‘nhạy cảm’ của tôi, cô nghĩ liệu có ‘đơm hoa kết quả’ được không nhỉ?”

Diệp Tiểu Du lạnh lùng xoay người lại, “Tôi nghĩ người mà cô muốn cùng chia sẻ tin mừng này không phải là tôi.”

“Hả,” Cát Tinh Nhi hơi sững sờ, cười mỉa, “Dĩ nhiên rồi, tôi quên mất cô là người đàn bà đã bị Kỷ Tổng bỏ rơi, cho nên phải tự biết thân biết phận, tránh xa những chỗ không nên tới. Chuyện giữa tôi và Kỷ Tổng, không phải ai muốn chia cắt là có thể chia cắt đâu, nói cho cô biết, sự si mê của anh ấy đối với tôi đã vượt trên mức bình thường rồi.”

Phụ nữ quả thật phải mạnh mẽ như vậy, mới có thể ở trong một đám phụ nữ đạt được ‘vòng nguyệt quế’, rất tán thưởng sự dũng cảm và phương thức săn mồi này của cô ta, nhưng Diệp Tiểu Du lựa chọn không đếm xỉa đến loại hành vi này. Không thèm nói chuyện cùng cô ta, cửa thang máy vừa mở, Diệp Tiểu Du bước thẳng vào trong, không muốn nhìn cô ta thêm một giây phút nào.

Mưa gió chỉ xối xuống kẻ cùng đường, tuyết vừa ngừng rơi trời lại đổ mưa, quả thật là đúng lúc.

Không có ý định bắt xe, Diệp Tiểu Du lắc lắc đầu, khẽ rụt người lại, vươn tay đón lấy những hạt mưa mờ mịt, đầu cũng không buồn ngoảnh lại, cứ vậy mà tiến thẳng về phía trước.

Quảng cáo

Luợt xem: 5.450.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

p Thượng Nam Tống: nàng thấy cảm thấy thật kì lạ, một cảm giác ấm áp đến lạ thường, dường như rất đỗ...

Đến bây giờ tôi vẫn chẳng tài nào hiểu nổi cái cảm xúc ấy, những cảm xúc khác nhau xen lẫn vào nhau....

1. Tôi đang nằm trên sân thượng. Hay nói chính xác hơn là đang nằm trên lan can của sân thượng. Lan ...

Clara ôm đàu và khóc một mình trong góc của căn phòng, nghĩ tới việc lão già ấy làm những việc kinh ...