Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3: Cảm giác

Quảng cáo

Khi ấy hơn 2 tuần nữa là 20/11, lũ con gái chúng tôi phải cận lực tập hát và nhảy để tham gia hoạt động của nhà trường, mặc dù lớp tôi không hề đăng kí.
---
Gần 2 tuần tôi không gặp anh, tôi cảm thấy khó chịu vô cùng, rồi lại còn hay buồn bực, nổi cáu với bạn tập. Lấy làm lạ, con bạn thân tôi mới hỏi:
- Dạo này mày làm sao mà căng thế?
- Tao chẳng biết nữa!
- Hay 2 tuần nay không gặp anh Nam yêu quý nên thấy nhớ hả?
- Mày tào lao, tao ghét ổng còn không hết, nhớ nhung gì ở đây chứ? Hai tuần nay tao cảm thấy thoải mái ấy, đỡ bị ổng chọc!
- ''Ghét của nào, trời trao của nấy''
- Mày dở rồi, giờ tao ghét tiền thì trời có cho tao tiền không mày?
Tôi nói đến đây, nó biết mình đuối lí, đánh trống lảng
- Thôi, đi tập tiếp, không lại hỏng hết cả tiết mục giờ!

Đến ngày 20/11, công việc tập luyện đã thành công tốt đẹp, cho đến khi tôi bị ngã bong gân mắt cá chân. Lên sân khấu, tôi nghĩ rằng nó sẽ ổn thôi, nhưng không, khi đến part dance của mình, thì cơn đau ập tới. Nó tê buốt lại, khiến tôi như muốn gục ngã ngay ở đó, nhưng tôi kiềm cự bản thân phải đứng vững và tiếp tục. Nhưng, tôi bất lực, nhạc vẫn tiếp tục cất lên, còn tôi thì đứng hình như chết cứng. Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi, từ con mắt ngạc nhiên, khó hiểu, đến những con mắt thất vọng của bạn tập dừng lại trên người tôi... lúc này, tôi bối rối lắm, chỉ biết cúi gằm mặt cho đến khi con bạn thân đỡ tôi về lại cánh gà. Nó kéo đôi vớ của tôi xuống, và nhìn thấy vết thương tím bầm đang sưng tấy lên, nó hốt hoảng dặn tôi ngồi yên và rồi chạy gấp đi mua thuốc. Sau khi nó đi khuất, tôi ủ rũ, cố gắng lết đến chỗ láng xe cũ phía tây trường, nơi không còn ai lui tới nữa. Tôi thẫn thờ ngồi xuống chiếc ghế ở gần đống gạch tường đổ nát, lúc này tôi buồn lắm, chẳng hiểu sao muốn khóc mà không khóc được... mi tâm cứ chớp chớp, nhìn vào một khoảng không vô định. Tôi thấy tôi có lỗi vì đã làm hỏng tiết mục của lớp; tôi lại vừa thấy ngại vì đã làm trò hề khi đứng trước toàn trường như vậy... thực sự tôi thấy không ổn chút nào.
Ngay lúc đó, lúc tôi đau buồn nhất, cô đơn nhất,... anh đã đến bên tôi.
Anh ngồi xuống kế bên tôi, vỗ nhẹ vai tôi
- Em ổn chứ?
- Có, em ổn. 
Vừa dứt lời, anh kéo tôi lại gần, vuốt nhẹ tóc tôi:
- Nói dối là rất hư đấy, thôi nào, em làm tốt lắm rồi, đừng buồn, em không có lỗi gì đâu.
Nghe đến đây, tôi như vỡ òa, bao nhiêu cảm xúc bên trong tôi tuôn hết ra, tôi úp mặt vào vai anh, khóc nức nở. Anh kế bên tôi dỗ dành, vỗ vỗ đầu tôi nhẹ nhàng, cứ vậy cho đến khi tôi ngừng khóc. Hành động ấy của anh, như đang sưởi ấm lòng tôi, ngay lúc này đây, tôi cảm thấy bình yên đến lạ.
- Hay từ nay, anh sẽ làm bạn tâm sự của em, có điều gì phiền muộn cứ đến nói với anh, được không?- Anh hỏi
- Em như vậy sẽ rất phiền cho anh.
- Không sao, anh làm phiền em nhiều rồi, giờ như trả nợ thôi mà!- Anh cười
Lúc này, tôi mới để ý tới khuôn mặt của anh. Chà, nó thật đẹp! Làn da trắng, mũi cao, mắt đen sâu thẳm, lông mi dài dài,... hơn nữa, cái tôi cảm thấy đẹp nhất chính là nụ cười kia, cái nụ cười vương vấn theo chút dịu dàng, tô điểm thêm bằng chiếc má lúm đồng tiền bên trái. Nó khiến tôi muốn ngắm nhìn mãi không thôi...

Trời đã xế chiều, anh dìu tôi ra cổng trường thì gặp nhỏ bạn thân tôi, hai mắt nó đỏ hoe lóng ngóng tìm ai đó, à...hóa ra nó mới khóc vì lo tìm tôi. 
- Hức, mày đi đâu làm tao lo gần chết! À, cảm ơn anh Nam, giờ em đưa nó về đây.
- Thôi khỏi, nhà mày xa, tao tự về được.- Tôi lắc đầu xua tay
- Mày điên hả... bla bla
Hai đứa đôi co nhau 1 hồi, và cuối cùng là anh đưa tôi về. Trên quãng đường về ấy, hai đứa không nói năng gì cả, anh tập trung đèo tôi, còn tôi thì ngồi yên, cảm nhận những cơn gió nhẹ phảng phất mùi hương của anh...

Đêm về, tôi nằm ngẩn ngơ suy nghĩ đến 2h sáng, trong đầu tôi tất cả đều là anh, hoàn toàn đều là anh, và tôi chợt phát giác ra rằng: tôi đã thích anh mất rồi.
---------------
Kể từ đó, tôi luôn luôn tự hỏi ''tại sao tôi lại tham gia buổi 20/11 ngày hôm đó, để rồi tôi phải lòng anh?'' Cho đến về sau tôi mới biết, thì ra là anh chị khối 8, 9 tò mò về tôi nên đã làm phiếu bầu cử cho lớp tôi tham gia giao lưu văn nghệ ngày hôm đó. Có lẽ, đây lại là cái duyên sao?

 

Quảng cáo

Luợt xem: 124.
Lượt bình chọn: 0.

Sinh ngày 15/4
Cung Bạch Dương
Dễ gần, thân thiện
ARMY

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sáng sớm, khi tia nắng vàng nhẹ dịu chiếu xuống, anh ánh lên những dải màu sắc cầu vồng rực rỡ trên ...

tôi từ nhỏ đã sống xa cha và mẹ sống cùng với ông bà. Lúc đó phải nói sao ta, tôi còn bé lắm chừn...

Từ lúc biết được "nghề nghiệp” của chồng yêu, Lí Tuấn cảm thấy lo lắng vô cùng. Từ nhỏ cuộc sống của...

Nó : Bạch Băng Tuổi_18 Ngoại hình : Cao 1m76, xinh đẹp tuyệt trần, khuynh quốc khuynh thành,...