Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 9: Xem phim

Quảng cáo

Gửi xe xong, họ đi thang máy lên tầng 5, nơi có rạp chiếu phim. Hà nói với anh: "Đây là lần đầu tiên Hà vô Pearl Plaza á."

Bước tới quầy bán vé, anh mua 2 vé "Fast 8" rồi họ đi vào rạp để chuẩn bị xem phim, anh thấy cô đi mà cứ dán mắt xuống sàn nhà, "Sao Hà không nhìn đường, lại cứ cúi đầu nhìn đất vậy?"

"Hà có thói quen đi hay cúi đầu xuống, ít khi Hà nhìn thẳng lắm. Kiểu tự ti nhan sắc." Hà ngước lên nói chuyện với anh.

Anh nhìn cô cười, "Như Hà mà còn tự ti nhan sắc á!?". Thật sự thì khách quan Hà cũng có thể gọi là xinh, ưa nhìn. Nên nghe anh nói, hàm ý như đang khen cô. Cô nhìn anh với ánh mắt ngây ngô nhất rồi cười với anh.

Hà ngồi vào ghế phía bên trái của anh. Đợi mười mấy phút quảng cáo rồi phim bắt đầu chiếu. Anh lấy điện thoại trong túi ra tắt chuông, rồi cô lấy điện thoại của cô và anh để vào vị trí đặt ly nước trên thanh kê tay giữa hai người.

Cô và anh không mua bắp, nước. Lúc mua vé phim Nam có hỏi Hà nhưng cô nói đừng mua. "Hà xem phim ít khi ăn bắp với nước lắm." Anh theo ý kiến cô nên không mua.

Phim chiếu được một lúc, anh nhìn Hà có vẻ mệt mỏi. Tay cô đang chống lên thanh kê tay phía bên kia của anh. Vì họ xem phim suất cuối nên hàng ghế họ ngồi, chỉ có hai người họ.

"Hà buồn ngủ hả?" Anh hỏi.

"Không có, Hà hơi mệt một xíu thôi." 

"Dựa vai Nam nè chứ chống tay vậy mỏi đó." Anh nhìn cô với vẻ lo lắng. Nhưng cô lại cảm thấy có ý đồ trong câu nói của anh.

"Thôi đi, Nam có ý đồ gì đúng không?" Hà cười với ánh mắt đầy hoài nghi nhìn Nam.

"Thì tại thấy Hà mệt nên kêu Hà dựa vào Nam thôi mà."

"Hà không sao. Coi phim đi." Cô nhìn về phía màn hình.

Một lúc sau, Hà lại cảm thấy có chút buồn ngủ. Rồi lại chống tay gối đầu. Anh thấy vậy lại nói, "Dựa vào Nam nè."

Cô lại từ chối anh, dựa vai anh như vậy quá tình cảm, "Thôi, không cần đâu."

Nam có chút thất vọng.

Một lúc lâu sau, Hà bắt đầu cảm thấy mỏi tay.  Cô dời ánh mắt nhìn về phía anh, anh lúc đó cũng đang nhìn cô.

Rồi Hà lấy 2 cái điện thoại đang đặt trước mặt để về vị trí bên cô, rồi nhấc thanh kê tay giữa họ lên, nhính lại gần anh rồi dựa vào vai anh. 

Nam bất ngờ trước hành động của Hà, trước đó cô còn từ chối anh mà giờ lại tự động dựa vào anh. Anh thấy cô ngồi sát lại, cũng vươn thẳng người để cô dựa.

Có mấy lần Hà trượt khỏi vị trí vai anh, anh lấy tay đỡ đầu Hà rồi nhẹ nhàng đặt lại vị trí cũ, hành động rất nhẹ nhàng như sợ đánh thức cô dậy.

Thật sự lúc đó Hà không hề ngủ, chỉ là nhắm mắt cho đỡ mệt. Với lại điều quan trọng hơn là Hà không thể ngủ được vì tim anh đập quá nhanh.

Vừa hay lúc đầu Hà ngồi phía bên trái của anh, nên nghe rất rõ nhịp tim của anh. Nó đập nhanh hơn mức tim cô đập rất nhiều lần. Lúc đầu Hà dựa thì vẫn bình thường, hình như cỡ 3 tới 5 phút sau là nghe tim anh đập rồi.

Dựa vai Nam được một lúc rồi Hà ngồi dậy. Anh cũng chỉnh lại tư thế ngồi. 

"Nãy giờ Hà ngủ không được." Hà phụng phịu nói.

"Sao vậy?"

"Tim Nam đập ồn quá, Hà không ngủ được." Cô ghẹo anh.

Anh hơi ngượng nghịu, cười trừ: "Hà biết hả?"

"Ờ, đập nhanh tới nỗi nghe ồn ào luôn á. Nhanh hơn nhịp tim Hà rất nhiều." Hà cười.

"..." Anh chỉ biết cười trong tình huống này.

Lúc đó thật sự cô rất vui, rất vui. Tim anh đập nhanh vì cô, vì chính cô mà loạn nhịp. 

Quảng cáo

Luợt xem: 296.
Lượt bình chọn: 0.

Tôi đã từng rất tin vào ngôn tình, tin rằng sẽ có người nói yêu tôi mãi mãi như ngôn tình. Giờ thì không.

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Trong giấc mơ , cô đã mơ về 5 năm trước , cái ngày mà cô quyết định giả chết . Sau vụ việc đó , gia ...

Chiếc bóng trắng đâm thẳng vào vách núi, bụi khói bốc lên mù mịt. Chiếc bóng đen thì ngược lại, khi ...