Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : .

Quảng cáo

Một người đã khao khát, 
Nhưng bởi duyên số...
Không đến ngày hạnh phúc lại thành một thứ bụi.

Nếu không phải tôi đến.
Một cuộc sống khác không có màu xám của bút. 
Không phải cố giữ lấy một thứ hiễn nhiên còn đó. Nơi nó vẫn thường, để chờ người đến mang đi.
Nhưng thực tế là...Tôi không đến. 
Và hạnh phúc tôi không phải vì hi vọng mà đến, vì hi vọng mà nổi buồn lâu vẫn chưa đi.

Ngày đến, nổi buồn dần trở thành một thứ cảm giác như thời gian bị bóp méo, hoàn chỉnh của một thứ rạn vỡ dù đủ mới để lấp lánh. Một thứ vĩnh cửu tồn tại, thế nhưng người vẫn thường nhìn nó với đôi mắt hửng hờ..

Chưa bao giờ nghe người hát. Rồi thích những bản nhạc chỉ vang những âm thanh hẳn không phải từ ai. Học guitar không phải để đệm cho một ai ngồi bên. Là vì có thể chơi mọi thứ âm nhạc bằng tai đơn giản bởi cảm giác. Tôi đi qua những con phố thêm vẫn một vài lần một mình…

Quá khứ đặt cảm xúc ấy vào, hoàn hảo để tồn tại, đến khi trở về mọi thứ vẫn sẽ vẹn nguyên như khi âm thanh từ đôi tay một lần nữa đặt nhịp. Một bản sao được căn chỉnh vào một khung nhạc màu bút chì.

Ai đó mang hạnh phúc đến. Còn tôi thì không, tôi không thể mang thứ mà tôi không sỡ hữu, vì chỉ có nếu tôi đến. Tôi đã nghĩ hạnh phúc mang hình thù có lẽ… giống như là một cô gái, một nụ cười. Đêm lấp lánh vì đôi mắt quên mang kính, tôi thoáng đãng nhìn đời mờ nhạt, lối đi tắt tối qua con hẽm không người, trí nhớ nhắc nhiều lẫn vẫn lạc sang hướng treo một chiếc chuông gió thủy tinh và lặng.

Vài lần ở đây tôi vẫn thấy cầu vòng, là bầu trời xám sau cơn mưa bớt bụi. Một ngày nọ nó chạy ngang FB tôi theo cái cách AI mong muốn, vì có lẽ tôi và ấy có một thứ gì đó chung, những sợi kết nối quá mỏng manh. Nhưng tôi không bấm nút đặt vào, câu chuyện luôn cần một điểm kết thúc, tôi học rằng mọi thuật toán đền cần ít nhất 1 điểm dừng. Cuộc đời chăng cũng chỉ là một kiểu thuật sinh ngẫu nhiên của ông mà thôi.

 

Một bài hát lẩm nhẫm lời không nhịp, một cuốn sách lạ nhưng đơn giản lại có chút gì đó liên quan đến, và tôi lại muốn hiểu cảm giác người đó nếu nghe hoặc đọc chúng thêm vài lần…Tôi không biết nếu là người, liệu tôi có hiểu theo nghĩa đầy đủ được không? Giá như tôi biết được người có hiểu chính bản thân mình - “Ta là gì?”

Nếu có đủ dũng cảm đối diện, chắc cũng chỉ dám chúc người theo cách vẫn nhìn thế giới xoay thường là người dưng, dù thu bé lại, nắm tay cuộn tròn là cơn gió ngày bắt được, để nổi nhớ nhặt lại được từ dấu chân ngày xưa rơi dọc dảy bàn. Đặt trong lòng bàn tay một chiếc là chưa rơi chạm đất, giữ hay buôn?

Ngày xưa cầm viên phấn viết lên bảng, không biết người có giận không nếu tôi đặt 2 con chữ đấy gần nhau như thế? Lớp vắng không ai, thời gian xóa lớp bụi hết mới lại cũ. Bảng cũ kẻ ô, tôi nhớ tập viết những con chữ đầu tiên chạm tròn 4 cạnh. Thứ ngôn ngữ tôi hiểu lại không thể viết thành tên đặt cho cảm giác lần đầu rối khói.

 

Những dòng cảm xúc đến ngày mong bớt chút, mệt nhọc không thể chống cự, bất trị giày xéo trong lòng, bất lực để nó ở đấy, ngán tất cả tầm mắt dù vô hình. Lặt hết tất cả những lý do để hi vọng, nhành cây trơ trọi qua ngày tháng. Phép màu nào đó làm nó chưa chết khô, đau thêm những vết thương mới trên nơi cũ. Trãi những bài học ông dạy cho. Không chấp nhận chấp tay cầu nguyện, tôi xem ông giống hơn là một loại đối thủ quá tầm để cần thiết quan tâm.
 

Tự nhủ là nếu cứ giữ quá khứ mãi như thế, bước chân lùi, thế giới rộng lớn thêm. Không vui không buồn. Không nhớ không quên. Chẳng phải như thế, vô hình chung trở thành kiếp sống một dấu chấm. Cứ chấm hoài để gửi vì không biết phải viết gì cho nhau. Cần thiết hoặc không, chắc là người không dành thời gian để nghĩ nhiều như thế, nó cũng chẳng quan trọng như tôi thấy lắm đâu.

14/2/2017

Quảng cáo

Luợt xem: 647.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

7 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. 32 chương rồi... stick stick stick. Dù truyện không bằng ai nhưng có 100 người thường xuyên đọc là vui rồi ^^. big_smile big_smile big_smile

  2. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Cô gái mang trên người chiếc váy màu đỏ rượu bó sát vào người , ỡ giữa phần ngực xẽ ra rất quyến rũ ...

Sáng sớm hôm sau cô thức dậy thì hóa đá khi trông thấy người nam nhân đứng trước mặt mình HẮn cườ...

Thơi gian cứ trôi đi , tôi ngày càng yêu nhỏ hơn , tình yêu tôi dành cho nhỏ ngày một lớn nhưng tôi ...