Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 27: Nốt đầu tiên của bản tình ca.

Quảng cáo

***
Yooo!!! Lại một buổi tối thư giãn bên cốc nước lọc và bàn máy tính, gần đây tôi có test lại tốc độ đánh máy của mình và thấy có tiến bộ rõ rệt. Hmm, không uổng công luyện tập chút nào, tháng này tôi mới bắt đầu học được 1 tuần, bạn bè gặp được vài mống, lại còn gặp những đứa không thân thiết lắm, thế mà trước khi đăng kí tôi không cần tham khảo tkb của đám bạn mà nói chắc nịch "có duyên sẽ gặp, không phải lo". Cuối cùng éo gặp đứa nào, đúng là vô duyên vl ((= đùa chứ đau vl huhu. Ah cái tên chap, thông thường tôi viết xong rồi mới đọc lại sau đó mới đặt tên cho chap, đíu hiểu sao tôi nghĩ ra cái tên sến sẩm đó nữa.
À sếp vừa ra bài mới, tôi đíu nhớ tên mà nghe vài lần chỉ nhớ cái câu "cầm tay anh... cầm tay anh", nghe cũng được. Zâu!
***
...ông MC như rặn từng hơi thở của mình ra để đọc tên lớp đoạt giải khuyến khích:
- Xin chúc mừng tập thể lớp...
- ..... - Đám đông cũng nín thở theo
- Lớp 12A6 !!!
- Deeeee !!!!
Lớp tôi vỡ oà trong sung sướng vì cuối cùng cũng được một giải cho nở mày nở mặt, tôi đứng ngẩn ra vì không hiểu tại sao lại được cái giải chết tiệt ấy, lẽ ra không được giải ngon thì không có giải còn hơn, thà để người ta tung hô khen ngợi hoặc là người ta tiếc nuối vì tiết mục hay như vậy mà không được giải nào. Tôi thấy như thế thoả mãn mình hơn là cái giải dở dở ương ương này, ơ mà chắc là tại tôi bị điên ấy mà, có giải ai lại không thích.
Tối hôm đấy cả lớp vui lắm, có mấy đứa đứng ôm nhau rơm rớm nữa thì phải, thoạt nhìn người ta lại tưởng trao giải Oscar ấy chứ. Trong phút giây hạnh phúc ấy tôi đưa mắt kiếm tìm những bóng hồng của lớp, Linh trưởng đang đứng tí tởn với cô, Nguyên hôi thì nhảy cà tưng cà tót khắp mọi nơi ra vẻ con nít nghịch ngợm, may mà không lân la ra chỗ tôi chứ không là ăn một giáng long cước bay như bãi cứt dính cột ngay. Ngày ấy học võ đòn tôi thích nhất là đòn đạp tống mà, cứ sấn sấn lại gần là tôi đạp văng ra ngay. Đám con gái còn lại thì tụm lại nói chuyện rôm rả, con Trang bựa lại quẩy đít tưng bừng khi chất nhạc vinahouse căng cực vang lên, tôi đíu thể nuốt nổi cái điệu nhảy đó nên quay mặt đi vội gạt nước miếng chực trào nơi cuống họng, tuy nhiên nhịn không được nên tôi buông lời chọc quê nó:
- Lắc vừa thôi không rụng cái đít giả ra bây giờ!
Ngay lập tức nó quay ngoắt lại lườm tôi chằm chằm, nhưng đột nhiên nó toét miệng cười như không nhịn được nữa hay sao ấy.
- Chó Hoàng! - Nó chửi nhẹ một tiếng rồi lại chạy mất hút vào đám con gái đang nói chuyện rôm rả, chắc nó vui sướng quá đánh mất cả bản năng hung dữ của mình, đúng là loại con gái hư đốn mà, mới sướng tí đã không làm chủ được bản thân.
Thủ tục trao giải xong xuôi đâu vào đó, tất cả chuẩn bị ra về trong niềm vui khôn xiết, thằng Tuấn hẹn tôi ngày mai hết tiết đi chơi net với nó, tôi kiên quyết từ chối thế là nó dở chiêu cuối ra nên tôi đành miễn cưỡng gật đầu dù lòng không muốn, nó bao.
Chíp chíp chíp... Buổi sáng vui nhộn có tiếng chim ca ríu rít cùng nắng vàng ấm áp.. zz.. (((= Ôi sến đụ quá rồi, quay lại phong cách cũ nào, tôi với tay tắt tiếng báo thức chết tiệt rồi quăng nó xuống nằm chợp mắt một chút, chưa có thứ âm thanh nào đáng nghiền rủa hơn tiếng báo thức. Bạn lỡ thích con bạn thân và muốn ngừng ngay điều đó? Hay bạn muốn quên một người? Hãy ghi âm giọng nói của nó lại và đặt làm nhạc chuông báo thức, tin tôi đi, chỉ sau vài ngày háo hức chờ đợi tiếng báo thức ngọt đằm vang lên, những ngày sau đó sẽ là tiếng lầm bầm chửi thề của bạn và tiếng điện thoại rơi chát chúa. Tôi phải chọn ra hàng loạt bài hát mà mình không bao giờ nghe tới để làm nhạc chuông báo thức, nghe chán bài này thì đổi sang bài khác, chứ lỡ mà đặt nhạc chuông bài mình thích thì tiếc lắm, lại ghét một bản nhạc hay thì phí quá. À thôi dẹp chuyện báo thức đã, đi học!
Tôi chào Công một tiếng rồi đi về phòng học của mình, tối nay nó lại hẹn xuống nhà nó ngủ, nó bảo tối có đĩa phim hay lắm. Tôi lướt vào lớp lau bàn rồi lật sách vở ra xem có gì để làm không, trông cứ như học sinh ưu tú, chỉ thiếu mỗi cặp kính nữa thôi là chuẩn con ngoan trò giỏi rồi. Mấy thằng trong lớp đứng ngoài sưởi nắng thấy tôi hôm nay đột nhiên chăm chỉ lạ thường liền mò vào tìm cách quấy phá, tôi xem một tí không thấy gì cần làm nên cũng ra ngoài chơi với chúng nó chứ không thì be bét sách vở mất. Đang đứng sưởi nắng chém gió về các vấn đề game ghiếc đồ hoạ linh tinh thì chợt đằng xa có tiếng chửi thân quen:
- Chó Hoàng! 
Tôi nheo mắt trước cái nắng chói nhẹ quay lại nhìn phía đằng xa nơi con Trang bựa đang xách cặp chạy cà rập như con bệnh vào lớp học, đột nhiên thằng Tuấn nhìn tôi cười mỉm mỉm:
- Cười éo gì đấy?- tôi hỏi
- Úi dồi.. Hoàng - nó dùng giọng điệu lấp liếm trả lời tôi
- Sao? Hoàng vip pro hả?
- Không, úi dồi ôi- nó vẫn cái điệu đó nhìn tôi cười giả lả.
- Cái đệt, kệ bố mày vậy.
Tôi chẳng buồn hỏi nữa mà quay mặt ra sưởi nắng tiếp, tôi thích nắng lạ kì, nắng ấm nhẹ nhàng và gió thổi ngược chiều khi trời râm mát, đó là 2 thứ tôi rất thích không hiểu tại sao. Cảm giác đứng trên cao đón gió ngược thổi phà phà vào mặt, vào hốc tai, hốc mũi thật sảng khoái biết bao. Ngược lại thì tôi không ưa trời mưa lắm, hoặc mưa, lạnh trở trời... đại loại là thời tiết ẩm ướt, nó khiến cơ thể yếu ớt của tôi bị nhiễm lạnh nhanh chóng và đổ bệnh ngay lập tức, hơn nữa trời mưa thì buồn lắm, cứ ngồi trong nhà mà nghe nhạc buồn buồn dưới mưa thì khỏi phải nói rồi, nếu mà bị thất tình lại còn nghe đúng bài tâm trạng nữa thì không khác gì tự sát, không khác gì uống thuốc độc. Chuyện tình đại học của tôi thì buồn chứ không vui nhộn như thời trung học, có lẽ viết tựa nên liên quan đến mưa. Ôi dào, buồn thì buồn nhưng mà phải lạc quan lên thôi, nhất định có một cái tựa toả nắng chứ không mưa gió ủ dột được. Lan man lạc đề mẹ nó rồi.
Tiết học hôm đấy khá vui vì có thầy Thuận dạy văn, với lượng kiến thức của thầy cộng với tính cách lãng tử phong lưu của mình, thầy luôn đem tới cho tôi một xúc cảm tươi mới mỗi khi nghe thầy giảng, à mà khi thầy chém gió linh tinh thôi chứ lúc giảng thì cũng buồn ngủ bỏ xừ. Trong tôi lúc đó nhen nhóm lên hình ảnh một thanh niên đàn ca tài tử với một cái đầu hóm hỉnh và thơ văn lai láng, có lẽ đó là hình tượng tôi muốn nhưng ở thời điểm đó tôi chưa nhận ra, và bây giờ tôi đang phát triển bản thân theo hướng mình muốn, một hình tượng mình muốn trở thành chứ không phải là người khác muốn. Ngồi nghe thầy giảng bài miên man, đầu óc tôi hiện lên hình ảnh đồng cỏ xanh ngát gió lộng, tôi ngồi trên tảng đá giữa đồng ngân nga thổi sáo từng nốt cao vút giữa trời. Tiếng sáo cao vút lên tận mây xanh, vang vọng vào cây rừng đến từng nghạch suối róc rách, giữa đồng cỏ bao la chỉ mình ta với tiếng sáo.... á đù, hoang vu như thế sợ vãi cả đái ra ấy, lãng mạn cái éo gì. Tôi chợt tỉnh giấc ngay khỏi cái viễn cảnh man rợ ấy, lỡ có thú hoang nó nhảy ra cắp về ổ nhậu luôn thì chết toi, tôi day day 2 mắt đang nhoè đi vì buồn ngủ, chắc tối qua quẩy ác quá nên hôm nay ngủ bị thiếu giấc, mắt tôi dần lấy lại độ trong đồng thời dần hiện lên khuôn mặt của một cô gái đang nhìn tôi chăm chú...
- Nhìn cái éo gì?
- Ơ bố thích thì bố nhìn, mày cấm được tao à?
- Không, tao đánh chứ không cấm.
- Dám!!
- BẸP!!
Tôi vả thẳng mặt nó một lực đủ để làm nó nhăn mặt phẫn nộ, cái định mệnh con Trang bựa chứ, quyết định xuống góc lớp ngồi quả là một sai lầm quá lớn, không ngày nào được yên với nó, chẳng lẽ quả báo đến sớm sau bao ngày tôi bắt nạt hành hạ nó, đến khi tôi quy ẩn về núi thì nó thành tinh quấy phá tôi. Nghĩ đoạn tôi nói với thằng Phong:
- Êy, tiết sau tao về chỗ cũ ngồi, có đồ ăn thì để ra chơi ăn nha.
- Ơ tự nhiên mày lên đấy làm gì
- Ở đây tao thấy chật chội quá, tao cần một chút không gian để thở.- tôi dở giọng văn sến đụ
- Khiếp, mày mà cũng cần thở cơ à!
- Ờ - tôi chẳng biết đáp sao với giao tiếp dở ẹc của nó.
Đang thu dọn sách vở nhân lúc ra chơi thì con Ly mập quay xuống hỏi:
- Quai? Quai you đu đạt? ( Why you do that?)- nó bắt chước câu rap hỏi tôi
- Níd ớ se cân tu brịth!! (need a seconds to breath) - Tôi cũng tiện miệng dùng luôn câu hát trong bài Whataya want from me để đáp lại nó cho hợp rơ.
Bất chợt nó quay sang dùng cải lương, rồi Điệp ơi lên chốn thành hoa đô thì tùm lum tào lao gì đó làm tôi rối hết cả đầu lên không biết đáp sao cho vừa với cái thể loại nhạc ấy, tôi thích nghe nhạc, thể loại nào cũng nghe trừ mấy cái truyền thống của Việt Nam, rồi nhạc Bolero với nhạc Đỏ. Những thứ đó không có chút hấp dẫn nào với tôi cả. Thu dọn xong xuôi tôi tiến thẳng lên chỗ cũ nơi trung tâm lớp học ngồi cái huỵch trước sự ngỡ ngàng của đám thằng Yên Quỳnh Tiến.
- Ủa sao tự nhiên lên đây ngồi zẹ? - thằng Tiến bướm lên giọng ẻo lả
- Tự nhiên muốn ngồi thôi.
- Ghê ha, hay nhớ tao rùi
- Mày lại thèm chim đấy hả Tiến bướm- tôi đang sắp xếp đồ ngẩng lên hỏi nó
- Bứm cái mả cha mày á thằng mất dảy, ai bày mày nói cái tên đó zạy, !$@%@#$% bla bla 
Tôi cười cười rồi quay lên sấp mặt chợp mắt một tí vì tiết tiếp theo là môn Lý của cô Hương, cứ giả đò mệt mỏi nằm nghỉ một tí cô cũng không phàn nàn gì đâu vì cô còn phải kể với đám học sinh yêu quý của mình về chặng đường sáng nay đến trường như thế nào, ít cũng mất 15p 20p mới vào bài giảng cơ.
Đang nằm mê man thì có bàn tay lướt nhẹ trên tóc tơ bóng mượt của tôi, thấy có vẻ khoan khoái nên tôi nằm im mà chẳng đụng đậy gì cả, bàn tay đó tiếp tục lả lướt trên tóc làm tôi đã mê man nay càng mê hơn, chợt có tiếng cười khúc khích:
- Ngoan như chó con á!
- Cái dizzz!!! - tôi bật dậy ngay lập tức khi nghe cụm từ chết tiệt đó.
Quỳnh chợt giật mình lùi lại vì bất ngờ cùng với đôi mắt tròn xoe nhìn tôi khó hiểu, thấy hơi lố nên tôi vội vàng chữa cháy:
- À ờ cứ tưởng thằng nào chọc phá chứ!
- Làm gì thấy ghê vậy!- Quỳnh tủm tỉm.
Tôi gãi đầu ngượng ngịu, trong đầu thầm nghĩ "ghê cái định mệnh nhà cô, tôi là chó để xoa đầu đấy à" nhưng vẫn phải tươi cười một chút không thì bể hình tượng mất. Tuyệt nhiên tôi không để lộ ra mình không ưa cái tên gọi đấy, cho dù là ví von hay đùa giỡn tôi cũng không thích bị ví với con chó tí nào, đành rằng là một con trưởng thành răng nanh dữ tợn đầy dũng mãnh thì còn chấp nhận được, đằng này lại là chó con bé tí thấy ai cũng lon ton vẫy đuôi nhăn nhở, không thể chấp nhận hình ảnh đó được. Thấy thái độ tôi ổn định Quỳnh chợt hỏi:
- Ủa sao hôm nay lại lên đây ngồi vậy?
- Bỗng dưng muốn thế.
- Hay ở dưới đó Trang nó quậy quá chịu không nổi.
- 10 điểm về chỗ!! 
- Hi hi.. vậy là đúng rồi nha.
- À ừ.
- Hi hi đúng quá rồi còn gì.
- Ơ đúng gì mà lắm thế?
- Hihi...- em nó cười tủm tỉm đầy khó hiểu rồi quay lên để lại mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc làm tôi ngất ngây đôi chút.
Tôi mơ hồ chừng vài giây vì thái độ khó hiểu của Quỳnh khi nãy và ngay lập tức tỉnh ngay chứ quan tâm làm gì mấy cái xàm xàm đó. Buổi học hôm đó diễn ra nhanh chóng xoay quanh vấn đề giải văn nghệ, giáo viên nào có tiết cũng chia vui với lớp rồi kể chuyện tiết mục lớp này lớp kia. Lúc ra về thằng Tuấn đợi sẵn tôi ở cửa, vừa thò đầu ra nó đã gô cổ lôi đi sợ tôi bỏ trốn, tối hôm trước mẹ tôi có dặn trưa phải về sớm để tưới rau không nó thành rau lợn hết, thế mà thằng Tuấn cứ khăng khăng đòi ra làm một trận mới cho về, tôi nói hết nước nó cũng không chịu thả ra, sau cùng đành đưa ra phương án hai:
- Hay tao về sớm rồi lên chơi, chiều cúp mẹ tiết giáo dục quốc phòng đi là xong.
- Ờ thế cũng được, tao cũng về rồi ra trước ngồi đợi.
- Ố kề!
Thế nó mới chịu thả tôi ra cho về, chú Công đợi tôi lâu quá nên về trước với thằng bạn luôn, tôi một mình một ngựa đua xe với thằng Chung như 2 tay đua moto GP thứ thiệt. Ôm cua khét lẹt cả lốp, cũng nghiêng mình chà gối xuống mặt đường toé lửa y như trên tivi... cái đệt chém thế thôi cũng tin à, mặc quần tây chà gối xuống nền đường nhựa để nó mài cho lộ xương bánh chè ra chứ toé lửa cái mẹ gì, toé máu be bét thì có. À mà thời đấy có cái trò hù người đi bộ rất là vui, cụ thể như này, chúng tôi chạy thật nhanh sau đó áp sát lại gần mấy đứa đi bộ ven đường rồi chà dép xuống mặt đường tạo ra tiếng "xẹt xẹt" khiến chúng nó tưởng có vật thể lớn đang lao về phía mình liền giật bắn người hét toán lên, tôi bị hù mấy lần rồi, dù có tinh thần thép hay biết trước là bị lừa nhưng lại phản xạ vô điều kiện luôn, lần nào cũng bắn đái ra quần. Tôi cải tiến thêm độ man rợ bằng cách hét toáng lên như kiểu "ái dồi ôi tránh raaa" hay là hét ú ớ như kiểu sắp ngã xe chết đến nơi rồi ấy, hiệu ứng sợ hãi tăng vọt nhất là đối với mấy đứa con gái, có đứa còn hét toáng lên như sắp bị chọc tiết đến nơi, vui đíu chịu được. Lâu dần chúng nó chuyển sang chơi xe máy, tốc độ cao hơn đồng thời dùng cái chân chống giữa cà xuống mặt đường tạo ra âm thanh còn rợn người hơn tiếng dép nữa, nghĩ lại thì đấy là trò chơi ngu vl ấy ((= nhưng mà vui phết.
Chiều, sau khi nhiệm vụ mẹ tôi uỷ thác đã hoàn thành, thằng Chung đợi sẵn ngoài cổng và 2 thằng tôi đạp xe hùng hục lên quán net gần trường nơi có thằng Tuấn óc chó mở máy đợi sẵn, chơi 3 thằng thì tôi lúc nào cũng phải ngồi máy ở giữa để tiện bề chỉ đạo chúng nó, lúc chửi hay đánh cũng tiện hơn nhiều, à chửi thôi chứ không có đánh, nó táng cho sml chứ đánh à. Trước lúc chơi tôi đã nhanh tay gửi tin nhắn đến Nhi lớp phó thương lượng về việc vượt biên của 3 thằng chúng tôi, sau một hồi đưa ra các điều kiện thương lượng thì chúng tôi đồng ý với mức giá là 3 cái kẹo mút chupachup hương dâu sữa, nhất định là dâu sữa mới được cơ. Tuy nhiên tôi muốn chắc chắn một chút nên hỏi lại:
- Lỡ chui không thành?
- Chuyện nhỏ, cứ để tao lo- Nhi lớp phó đáp lại một dòng chữ chắc nịch
Tôi chợt ấn tượng với dòng chữ đầy mạnh mẽ và dứt khoát đó, thứ mà tôi chưa từng thấy ở một đứa con gái nào cùng lớp, hơn nữa thái độ của nó cũng chưa bao giờ như vậy, hay là nói chuyện với tôi nhiều bị nhiễm nam tính vào người. Tầm vài giây sau tôi quay lại công việc đang dang dở, 3 thằng click chuột chiến game, chúng tôi chơi game Liên... à thôi.
Trận cuối đã điểm, chúng tôi tức tốc chạy vào trường cho kịp 3 tiết thể dục ngay sau đó, vừa đạp xe hùng hục thằng Chung vừa chửi:
- Đm tại thằng Tuấn óc chó mà bị trễ học đấy!
- Đm tự nhiên tại tao là sao.- thằng Tuấn cũng đang hùng hục đạp xe, đằng sau chở theo cả tôi nữa.
- Đm nãy đéo chịu đục nhà luôn đi, lại còn nhây nhây để nó lật kèo suýt thua.
- Thằng Hoàng đục lén thắng rồi còn gì.
- Đm tại mày hết đấy thằng óc chó!- thằng Chung vẫn cố chửi dù giọng lạc đi vì thở dốc
3 thằng chạy hùng hục vào sân sau thì á đù... mấy ông giáo đang ngồi trong canteen uống nước chém gió, hôm nay cho tập trung muộn hơn mọi khi mới vl chứ, thế là 3 thằng lại đi bộ tà tà vào khu vực chờ, vừa đi vừa thở trợn mắt thở hồng hộc. Thấy chúng tôi từ xa, tôi đoán chắc rằng trong đám cũng có đứa chửi mấy thằng tôi vài tiếng, nhất là đám thằng Vũ Việt vì chúng nó không dám cúp tiết đi net do quan hệ với lớp phó không tốt bằng tôi.
- 3 thằng mất dạy dám bỏ tiết đi chơi net à! - không sai, tiếng thằng Vũ í ới vang lên
- Ghi sổ đầu bài!- thằng Việt hùa theo
- Chó Hoàng lại đi chơi net à!
Cái đệt, kiểu éo gì cũng phải có tiếng của con bựa đó mỗi lần chạm mặt, tôi lầm bầm nghiền rủa nó thì thằng Tuấn chợt cười nói nhỏ với tôi:
- Này..
- Hửm?
- Em Trang kết mày quá rồi.
- Hểy???

Quảng cáo

Luợt xem: 692.
Lượt bình chọn: 0.

Trai, trắng, gầy, thẳng, yêu nghệ thuật.
Best lạc đường, best lạc đề.
Best lạc quan!

Sắp xếp bình luận theo

13 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
    • tôi mới thất tình ông ạ, viết gần full truyện này rồi mà lỡ tay xoá mất file, nản quá định drop luôn. Lâu lắm rồi mới vào lại big_smile big_smile big_smile

  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Nhìn lại căn phòng một lần nữa , nơi mà đã gắn bó với nó rất nhiều trong suốt thời gian qua nó không...

Chương IX: Người xấu ‼! Sáng hôm sau trời quang mây tạnh. Tiết trời ấm áp làm lòng người xao xuyế...

Chào tất cả các bạn quen biết và chưa quen biết tôi. Vì có một số bạn nhắc đến tôi theo kiểu xì x...

Savoki yêu Kiku sâu nặng. Kiku cũng rất yêu thương Savoki. Rồi một ngày, thần chết đến gặp hai ng...