Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Lá thứ cuối cùng

Quảng cáo

Gửi Kato,

Em xin lỗi. Em biết em vốn không nên viết những dòng này nữa, em biết chuyện mơ mộng suốt bao lâu qua đã chấm dứt từ rất lâu rồi, cũng như em biết mình đã quên Kato một khoảng thời gian dài. Nhưng em lầm, em chỉ giấu tạm Kato vào một góc trong ngăn tim thứ tư nhỏ xíu, khóa chặt Kato bằng chiếc ổ khóa chẳng thợ nào mở ra nổi và tiếp tục đối mặt với những ngày dài thiếu bóng Kato.

Em không biết làm sao mình có thể mạnh mẽ được như vậy, em đã rất sợ, sợ đến muốn ngất đi khi biết cuối cùng cũng đến lúc nói cho Kato biết sự cuồng dại trong tim em. Hẳn Kato thấy em thật ngốc nghếch, vì em đã lẽo đẽo theo Kato một chặng đường dằng dặc từ quán ăn nơi chúng ta gặp nhau lần đầu cho đến khi về trường mà chẳng dám nói một câu nào. TIm em phập phồng lên xuống liên tục và đôi lúc muốn nhảy cả ra ngoài khi Kato vô tình chậm bước, cảm giác ấy chắc là cảm giác hồi hộp nhất em từng trải qua, sợ Kato phát hiện nhưng lại mong Kato để ý. Em biết Kato không ngốc đến nỗi không phát hiện ra có một con ngốc đang đeo bám sau mỗi bước chân mình đi, em biết Kato cố tình né tránh, nhưng cũng lại muốn cho em một cơ hội.

- Anh gì ơi !
Em đã hét lên như thế đấy, vì nỗi sợ đã tràn ra và lấp đầy thanh quản em khi nhận ra đó là lần cuối cùng em có thể nhìn thấy Kato và dám nói hết những cảm xúc da diết đã đày đọa em suốt bấy lâu. Lẽ ra em đã có thể một lần được gọi tên của Kato, nhưng khổ nỗi trong lúc quẫn trí, con người ta chẳng nghĩ được mấy. Vậy nên em đã ngưng cả thở đuổi theo và nghe tim mình đập với công suất mạnh đến nỗi nhói lên trong ngực khi Kato chậm rãi quay đầu, bóng lưng Kato lúc đó che mất một khoảng nắng từ ô cửa số, trông lả lơi như thể biết chắc em sẽ gọi đến Kato.
- Em thích anh.
Tới giờ em vẫn nghe được tiếng nhịp tim chính mình lúc ấy, tới giờ em vẫn bồi hồi mỗi khi vô tình nhớ về khoảnh khắc đó.
- Hm??
Em không biết Kato cố ý hay là không nghe rõ em nói gì thật, Kato cúi sát mặt và chăm chú nhìn em, em chỉ muốn ngất đi vì nghẹt thở. Ánh mắt ấy làm cả người em run lên, hút hết mọi dũng khí trong người em, khiến em mềm nhũn ra như một đám khoai tây nghiền.
- Em thích anh.
Em sẽ không ngại nói ra câu nói đó thêm nhièu lần nếu Kato muốn, nhưng em chẳng còn cơ hội nào nữa rồi, lần thứ hai sau câu nói đó, Kato bật cười. Em đứng lặng ngước nhìn khuôn mặt thiên thần làm em đau đớn vì sắp chia li, Kato định nói gì đó, nhưng em không nghe được vì em đã vội đáp:
- Không phải em muốn làm bạn gái hay gì cả, em chỉ nói ra để...
Và em lại ngập ngừng chẳng biết nói thể nào, em không nói ra để nhẹ lòng, em vạn lần không nói tình cảm của mình cho Kato biết chỉ để nhẹ lòng, em ước có thể khiến Kato hiểu ngay lúc đó, nhưng Kato đột ngột cất tiếng hỏi :
- Để nhẹ lòng à?
TIm em chùng xuống, nhưng quanh quẩn đâu đó trong tâm trí em vẫn vọng lại tiếng nó đạp lọạn xạ. Em gật đầu. Em không ngờ con người ta lại có thể hối hận như vậy chỉ vì một cái gật đầu, em không ngờ chỉ vì một giây vô tình mà đến mãi về sau nỗi day dứt vẫn chưa thôi cào xé em.
- Vậy giờ nhẹ lòng chưa? Nhẹ lòng rồi thi ngủ một giấc, lấy lại bình tĩnh rồi tính sau, ha?

Em lại gật đầu. Cố níu kéo thêm vài câu chúc thi tốt, nhìn thơ thẩn theo bóng lưng chậm bước của Kato và bỏ chạy. Trưa hôm đó em lăn lộn qua lại suốt buổi, và tối thì chẳng thể yên giấc. Một tí vui, một tí nuối tiếc, một tí buồn và thật nhiều nhớ nhung chen nhau trộn lẫn trong con tim nhỏ đầy trầy xước của em.

" Em nói ra không phải để nhẹ lòng, em nói ra vì em nghĩ nếu anh biết có người dành cho anh nhiều tình cảm như vậy, anh sẽ cảm thấy vui."
Đã bao lần em định gửi dòng tin đó đến Kato, chỉ một dòng tin thế thôi, dòng tin ngu ngốc đến nực cười, nhưng em không thể̉ viết ra nổi, huống chi đến chuyện gửi đi. Dòng tin nhắn ấy dành riêng để day dứt chính em, một dòng tin thích hợp để kết thúc một mối tương tư.

Chúng ta có duyên gặp nhau giữa dòng người lạ xô bồ quá tam ba bận, nhưng lại vô phận vô nợ. Em sẽ mãi nhớ những thứ thuộc về Kato, nhưng đến tên em Kato cũng chẳng muốn biết. Một vài tin nhắn hỏi han không được đáp trả, một vài lần nhìn nhau không hé môi cười, vài giấc mơ ấm áp nhưng tan nhanh như băng tuyết, nhiều đêm trằn trọc nhớ nhung, hạnh phúc mong manh, nước mắt, thời gian...
Đuổi theo Kato giống như việc vượt qua một ngã tư bất tận vậy, em đã cố hết sức lách khỏi dòng xe máy để đứng trước vạch trắng, nhưng đèn đỏ chẳng bao giờ đổi thành xanh.
Vậy nên em chọn cách rẽ sang một lối khác, ngã tư khi em không cần vượt qua nữa, Em đã đủ mạnh mẽ bày tỏ lòng mình với Kato thì cũng có thể mạnh mẽ quên đi. Em đã học được cách sống mà không cần dành tình cảm cho bất cứ ai khác ngoài gia đình và bản thân.

Nếu có ai hỏi em có nên yêu một thiên thần không, em nhất định sẽ lắc đầu, nhưng miệng sẽ trả lời có. Kato rốt cuộc chỉ là một người thường, không cao ngạo cũng không bí ẩn như em tưởng tượng, nhưng em vẫn thích xem rằng mình đã phải lòng một thiên thần. Vì em đen tối hơn những gì Kato thấy, em đã rơi xuống nơi tối tăm nhất của địa ngục, em nhận lời kí ước với quỷ dữ, em chẳng biết tìm đâu thấy được một tí hi vọng với nhân loại, tới khi em thấy Kato. Người ta gọi đó là tinh yêu sét đánh, còn em thì đã cháy khét thành tro mất rồi. Kato có lẽ̃chỉ là một con người tầm thường trong mắt kẻ khác, nhưng lạ̣i từng là mọi thứ trong lòng em. Chỉ từng thôi.

Em đã không định viết thêm một lá thư nào nữa, vì em sợ phải nhớ tới Kato, nhưng thật nực cười, dù không viết ra thì em vẫn không quên được Kato. Em nhận ra gần đây mình lại tim kiếm hình dáng Kato trên những con đường, vu vơ nhớ tới cách Kato nhìn em. Em không còn bồi hồi xao xuyến, nhưng không thể ngưng nhớ Kato. Tệ thật.
Em xin lỗi, em biết mình phiền phức lắm, nhưng em đã lỡ đẩy cảm xúc lên bàn phím giữa khuya để viết ra lá thư cuối cùng này rồi. Kato phải tự chăm sóc mình thật tốt nhé? Đừng quên ăn hay uống nước đầy đủ. Đừng buồn vì cô đơn giữa một thành phố xa lạ. Đừng tự khép mình mà chịu đựng. Đừng khóc. Nhé?

O

P/s: Sau cùng lá thư nàu cũng chỉ là một lá thư tầm thường không cánh. Nếu có thể, em sẽ kẹp ngoài bì thư một nhành thu mẫu đơn màu tím.

Quảng cáo

Luợt xem: 166.
Lượt bình chọn: 0.

Tự kỉ nặng, thích viết, thích đọc, thích ăn,...

Sắp xếp bình luận theo

12 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Hay nhưng còn nhiều lỗi vặt lắm nhé, bạn hãy cố không viết sai để độc giả không bị đứt mạch cảm xúc khi đọc nhé! Bình chọn cho bạn!

  2. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Câu nói của nàng ta làm ta có chút giật mình. Hai lão hồ ly nhà nàng ta cực kì yêu thương nữ nhi bảo...

Miền trung là nơi tôi có Mẹ Mẹ của tôi cũng giống như bao người mẹ khác trên mảnh đất Việt Nam h...

Hắn lãnh trọn 1 cú đấm từ nó,máu dần chảy ra từ khoé miệng,hắn nhếch môi tạo thành 1 đường cong hoàn...