Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Cánh đồng vàng : Cánh đồng vàng

Quảng cáo

..... Nằm bật xem ti vi tôi chợt nhớ ra ngày mai có bài kiểm tra môn hoá .Mệt lõi tôi lại Đống sách vở tìm tại liệu về nó nhưng rốt cuộc tôi vứt đâu hết rồi .Ngước nhìn lên bản một số công thức anh giảng khi nãy ,may mắn quá không biết có phù hợp cho bài kiểm tra ngày mai không .Kệ học đi được cái gì hay cái ấy .Khi đó chỉ tự mẹ mở cửa nhìn vào thấy tôi đang chăm chú học thì tỏ vẻ hài lòng .Vậy là anh đã lấy được lòng tin từ ba mẹ và tôi sẽ gắn bó với tên gia sư này lâu dài .Chán thật ,anh còn biết tôi là con gái thì liệu đội anh có biết và làm sao tôi có thể ra sân banh được nữa chứ.Ôi !rắc rối mà .

Tiếp tục ngày thứ 2- thứ 3-4-5-6-7 .....tôi lập kế hoạch để phá anh .Đôi lúc anh tức dận nhưng qua vài phút anh lại cười như không có chuyện gì .Có hôm tôi trống khỏi phòng nhảy xuống cửa sổ và vụt ra ngoài ,một tên đã chờ sẵn chở tôi đi chơi .Tôi đi chơi mãi tới 11h mới về .Tôi cứ nghĩ khuya anh sẽ không đợi mà bỏ về ai ngờ tôi thấy anh gục trên bàn tay cầm tờ giấy ghi câu :”sắp thì cử sao không lo học hành “.Tôi lắc đầu đập anh dậy .Anh nhìn tôi thất vọng rồi sách Balô ra về mà không nói gì chỉ là giờ học hôm sau tất cả các cửa đều bị khoá kín .Tôi tức dận tìm cách nhốt anh vào tollet nhưng rồi cũng phải thả anh ra thôi .Nhốt anh vào đó tôi cũng chẳng được ra ngoài vả lại tollet nữ tôi hơi cẩu thả nên không hay cho lắm .Gần một tháng anh đã bầm dập với mọi sự nghịch ngợm của tôi còn tôi thì cũng lấy lại được phần kiến thức  bị đánh mất lâu nay .Hôm phát bài kiểm tra Hoá tôi nhận một con 9 rất đẹp kèm theo lời thầy “Minh Thư em có phải thần nhập không ?”.Tôi cũng không hiểu vì sao .Tôi chỉ tự nghĩ tối nay về nên cảm ơn anh một tiếng nhưng chiều hôm đó cả đám đi đá banh mà thằng Lâm lại lắc đầu với tôi :

-Thư ad !lần này Thư không thể đi rồi vì đội bên biết thư là con gái ,họ bảo chơi vậy là không công bằng .

Tôi hét lớn :Ai ? Ai nói cho họ biết .

Cả đám im lặng không nói gì .Tôi bực mình bỏ đi tự dưng nước mắt tôi chảy dài không dứt .Tôi khẳng định là anh ,là anh đã nói mọi chuyện để tôi không được đá banh nữa mà lo học hành .Đúng là đồ tồi .Tối hôm đó thì một trận ẩu đã đã diễn ra,tôi ném tất cả những gì có trong phòng vào người anh nhưng anh không hề phản kháng .

- Anh chỉ muốn nhóc tập trung vào học hành nên mới làm như vậy nếu không thích nữa thì ....

- anh im đi cút khỏi nhà tôi ngày ,tôi không muốn nhìn thấy anh nữa .

Anh im lặng sấp xếp sách vở và rút ra 2tr đặt lại trên bàn .

-nếu nhóc thật sự không thích tôi làm gia sư đến vậy thì thôi .Đây là tiền lương xin trả lại cho mẹ giúp tôi .chào !

Tôi ném con gấu to vào người anh,anh bước ra ngoài chào dì 6 và lặng lẽ ra về .Tôi gào to và khóc nức nở .Khoảng 10h mẹ tôi về bước vào phòng tôi nhìn mọi thứ lộn xộn mẹ tỏ vẻ không hài lòng :

- Con lại đuổi gia sư nữa rồi sao Thư,sao con không chịu lớn một chút nào hết vậy .

-Con đuổi anh ta luôn rồi ,tiền lương anh ta trả lại mẹ đặt ở trên bàn đó mẹ lấy đi.

Mẹ cầm xấp tiền và lắc đầu :

- con thật là tệ !kiểu này chỉ có cách đưa con vào quân đội cho họ huấn luyện dạy dỗ con mới được.Cậu gia sư này mẹ thấy hài lòng từ trước tới giờ thế mà con ....có ai chịu đựng nỗi con như cậu ấy không ?

Tôi khóc phân bua :

- con định cảm ơn anh ta vậy mà anh ta lại làm con tức chết ....

- cậu ấy đã làm gì con hả, mẹ không biết cậu ấy dạy dỗ con như thế nào nhưng mẹ nói con hay mẹ đã nói với các bạn đá banh của con về việc con là con gái để con không thể chơi đá banh gì đó nữa mà chưa tâm học hành .

Lời nói của mẹ làm tôi giật mình 

- Thôi mẹ sẽ liên hệ với trung tâm gia sư tìm người mới con lo mà học chỉnh tề đi .

Tôi chợt thấy nghẹn họng .Thì ra người nói tôi là con gái không phải anh mà là mẹ .Sao khi nảy anh ta không bào chửa hay biện minh .Vậy là tôi đã trách lầm anh ấy .Thư ơi là Thư mày lại sai rồi .

1 tuần sau tôi tiếp nhận một gia sư mới ,chàng sinh viên này nhìn qua vẻ bề ngoài rất là mọt sách mà cũng đúng anh ta là sinh viên sư phạm mà .Cầm đôi kính cận của anh ta là đủ hiểu .Ôi nghe những bài giảng của anh ta buồn ngủ hơn là nghe kinh thánh .Kiểu này chắc tôi không chịu nỗi quá .Tôi nào nỉ ba mẹ cho tôi tự học nhưng ba mẹ không đồng Ý .Ba tôi bảo tôi đến các lớp học thêm chỉ chen lấn và nhiều chuyện chứ học tập được thứ gì .Ôi !những tháng ngày địa ngục làm sao để thoát ra khỏi bây giờ .Nhìn Đống thú bông và tên gia sư tôi chợt nghĩ về anh .Nếu người đứng giảng bài kia là anh thì chắc có chuyện vui xem rồi .

Một buổi chiều tan học ,trên chiếc xe đạp cột vài bận tà áo dài tôi đạp đến đại học khoa học tự nhiên để tìm anh.Gần 3km mệt cả hơi tai ,trường anh cũng vừa tan .Đứng ở cổng các anh chị qua lại cứ nhìn tôi hoài .Ngại ghê mà gần 30’ tôi không thấy anh ra .Chợt tôi thấy nhóm trưởng đội bóng ,anh vội lên tiếng :

-Nhóc Minh Thư kìa ,ê nhóc không ngờ em là con gái nha..... mà em đến đây chi vậy .

Tên tôi đạp chân hôm trước vội chen vào :”chào !cô bé cá tính ,mặc áo dài nhìn cũng xinh ghê nhỉ .mà nè nói láo là bị phạt đó nghe “.

Tôi đập vào bàn tay anh :

-thôi đừng có chọc quê tôi .

Anh nhóm trưởng nghiêm túc hỏi :

- em đến đây chi vậy ,gặp bọn anh xin tham gia đá banh ad ?

Tôi xua tay lắc đầu :

-không không !tôi muốn tìm .

Tên nọ lại chọc tôi :”kiếm ai ,cả bọn anh nè 6-7 thằng tìm thằng nào “

Tên đội trưởng xô tên ấy :”em tìm Nguyên đúng không “.

Tôi lắc đầu :”tôi không biết tên anh ấy .

- ad tên gia sư thủ môn của bọn anh ấy là Nhật Nguyên .hôm nay nó bận nghiên cứu nên còn ở trong ad .em đợi một lát đi nó ra bây giờ ad .thôi bọn anh đi đây .

Cả đám kéo nhau đi tôi bỉu môi chọc tên đáng ghét nọ .Đứng một lát thì tôi thấy anh ra thật nhưng anh thật tình hay với tình mà không hề thấy sự có mặt của tôi .Anh nhìn qua lại rồi định sang đường tôi vội là lên :

-Ơ anh .....anh định bỏ đi thật không nhìn thấy tôi sao ?

Khi ấy anh mới quay lại hỏi lạnh lùng :

-ủa tiểu thư nhóc làm gì ở đây vậy .

-Tôi đợi anh chứ ai !đợi nãy giờ mệt muốn xỉu anh làm gì mà lâu giữ vậy hả ?

Anh cười trả lời nhưng hình như đang dận :

-đợi tôi làm gì nhóc và tôi đâu còn quan hệ thầy trò đâu ?

Tôi đưa tay gãi đầu nói lời xin lỗi .Anh gật đầu đồng ý lời xin lỗi và bảo tôi đi về .Tôi bực mình hét to :

-này đồ mặt lạnh ,tôi chưa nói hết câu mà .

Anh quay lại ra dấu hiệu không biết .

Tôi đành nhịn nói nhẹ nhàng với anh :

-Anh ....Anh có thể làm gia sư lại không ?

Anh nhìn tôi từ ngạc nhiên sang nghi ngờ và cuối cùng là đắng chát :”không tôi không thích bị đánh đập hành hạ nữa “.

Anh bỏ mặc tôi bước đi,tôi tức không thể nào tả được nhưng tôi cố gắng chạy theo xin lỗi và nải nỉ nhưng anh vẫn bỏ ngoài tai tốt vẻ không quan tâm .Đến lúc tức quá không biết làm sao tôi đành ngồi xuống ghế đá và đá chiếc xe ngã lăn quay :

-thật đáng ghét mà sao lại tự cao đến vậy chứ .

Tự dưng tôi cảm thấy anh đang quay lại ,anh dựng chiếc xe đạp lên và còn nói bông đùa :”tức ai thì tức.xe đạp đâu có lỗi “ .Tôi nhìn anh bằng cặp mắt sát khí .

Anh cốc đầu tôi : “ coi con gái kìa ăn mặc như vậy đó áo dài cột sáu cột năm ...

-mặc kệ tôi đi đồ tồi .

Anh cười rút chai nước đưa tôi :” nè uống đi lấy sức mà chửi tiếp “.

Nhìn anh khi ấy tôi chỉ muốn cười cầm chai nước tôi nốc một hơi liền cho hả dận .Anh lại cười :”sao có định đi đá banh nữa không “.

Không cần suy nghĩ tôi gật đầu ngay nhưng rồi tỏ ra thất vọng vì tôi là con gái ....

Anh nói tôi sẽ được đá banh với nhóm nếu tôi thì đậu tốt nghiệp .

Anh gian manh thật nhưng tôi bắt tay anh đồng Ý 100%.Anh leo lên xe đạp bắt tôi tháo tà áo dài ra cho đàng hoàng rồi leo lên anh chở về .Tôi ngượng ngùng làm theo .Về đến nhà tôi vụt nhanh vào và nói với tên gia sư mọt sách về việc hủy hợp đồng .Trả tiền hậu hỉnh cho anh ta nữa.Tên mọt sách nhìn anh có vẻ thất vọng rồi ra về còn dì sáu nhìn thấy anh vội cười :

- cô chủ mến cậu nhớ dạy dỗ cho tốt cậu nhé .

anh ta lại cười nói câu “dạ con sẽ bẻ gãy càng con của này” .Thật là đáng ghét mà .

18 năm rồi tự nhiên hôm nay trong nhà tôi có một không khí vui vẻ khó diễn tả .Và cũng vì lời cam kết học tập tốt với anh mặc tôi lột xác thành cô thiếu nữ 18 tuổi .Đứng trước gương nhìn mái tóc ngắn của mình tôi đã không còn hài lòng .các trang phục cá tính tôi đã thu gọn vào một tủ và thay vào đó là đồ nữ tính .Sự thay đổi của tôi làm mẹ có chúng ngạc nhiên .Bọn con gái diệu dàng trong lớp bắt đầu bàn tán xôn xao về tôi .Mặc kệ ai bàn tán hay nhiều chuyện tôi không thèm quan tâm .Những giờ học với anh tôi chăm chỉ làm bài còn anh thì nghiêm túc giảng giải .Cuộc học giữa hai thầy trò luôn căng thẳng mà sao tôi thấy nó mau hết giờ hơn hẳn .Một hôm tôi vô tình nhạt được thẻ sinh viên của anh ,anh tên Nguyễn Nhật NgUyên sinh 21-2-1990 .Tôi không thể tin tôi và anh ấy trùng ngày sinh .Trớ trêu ghê tôi và anh cùng ngày sinh nhật .

-Ê làm gì trong cặp tôi thế ? (Anh giật lại thẻ )mất cái này tôi không đi học được đó nghe nhóc .

Tôi bỉu môi :ai thèm ....mà thấy ơi cho hỏi xíu nha anh có bạn gái chưa ?

Anh cốc đầu tôi :”nhiều chuyện lo học hành đi “.

Tôi mắng nhỏ :đáng ghét đồ keo kiệt .

Anh nhìn tôi chơi và nói :”bạn gái thì tôi nhiều lắm gần cả trăm à,học mầm non ,cấp 1 ,cấp 2,cấp 3 .... ôi nhiều “.

Lại chọc quê tôi đấy mà đúng là khắc tinh .

Cuối học kỳ năm đó tôi ngạc nhiên vì từ một học sinh yếu kém tôi đã đạt danh hiệu khá.Trong sự vui vẻ tôi khoe anh thì bị anh xô té thật đâu với câu nói :”học dốt mà bày đặt khoe khoang ....Hâh Haha”.

Bố mẹ thì muốn tôi học giỏi và thì đậu đại học để bố mẹ rạng danh mặc mày với bạn bè.Tôi cố gắng đến vậy là quá sức rồi sao ba mẹ đòi hỏi cao thế chứ .Và rồi tôi cảm giác nhận ra giữa tôi và anh có một thứ tình cảm mặc tôi không thể nào hiểu được .

Vào hôm tôi nghe đi sáu nói hôm nay anh nghỉ dạy vì bj bệnh .Tôi cảm giác lo lắng và thấy nôn nao .sau đó lấy can đảm tôi đến sân banh tìm nhóm anh để hỏi nơi anh ở .Bị chọc tức nhiều nhưng tôi cố nhịn .Mãi tên lâm đáng ghét mới cho tôi địa chỉ nơi anh ở .Tôi mần mò đến một khu trọ ,nhìn khu này y như một cái động vậy ,tôi chẳng biết phải làm sao .Một người phụ nữ bế em nhỏ hỏi tôi làm tôi giật mình :

-em tìm ai à hay là thuê phòng trọ .

Tôi vội gật đầu :”đau em tìm anh Nguyên Nguyễn Nhật Nguyên ,chị có biết anh kẻ đâu không ạ.

-Nhật Nguyên à,cậu ấy là phòng cuối cùng kìa .

Tôi gật đầu cảm ơn và đi nhanh .Tôi xông vào phòng khi cửa không khoá ,chẳng cần biết ra sao nữa .Căn phòng nhỏ bé nhưng ngăn nấp gọn gàng .sách vở lời trời ơi sao mặc sách nhiều thế .hâhhaha anh còn đọc truyện doremon nữa chứ .wow có cả một khó tàng  truyện....truyện trinh thám ,truyện kinh dị ,tiểu thuyết .... Nhưng sao tôi chẳng thấy anh đâu hết vậy .Nhìn qua khe giá sách tôi thấy anh đang ngủ .quần áo xếp gọn Vali phía bên kia là bếp và nhà vệ sinh .

-  ai vậy .anh mơ màng hỏi .

-là tôi .anh bệnh sao rồi có nặng không vậy ?

-là nhóc a đến đây làm gì tôi không sao .mai là khỏe thôi về đi để tối đó . 

Manh mở mắt nhìn tôi ,tôi đưa tay rờ trán anh rồi quay đi mà không nói lời nào .Kiếm hiệu thuốc mua thuốc cho anh và mua ít cháo tôi tin là anh chưa ăn thứ gì .

-nè ăn ít cháo rồi uống thuốc đi .

Anh cố gượng dậy :”nhóc hành hạ mình chi không biết “.

Tôi cười :”cháo không ngon cũng rán ăn đi nha “.

Anh cười rồi ráng ăn chén cháo .sau khi ăn xong uống thuốc anh nằm ngủ tôi không biết làm gì bèn đọc truyện rồi cũng ngủ quên tự lúc nào .Trời về tối tôi giật mình tỉnh dậy thấy anh đang loay hoay nấu cơm .Tôi lao xuống :

-anh nấu gì thơm vậy ,anh hạ sốt chưa ?

Tôi đưa tay lên trán anh ,đã hạ sốt rồi .

-anh bớt bệnh rồi thôi tôi đi về nha .

- ăn miến cơm đi rồi tôi đưa nhóc về trời tối lắm rồi gái đi một mình không hay đâu .

Nghe anh nói tôi cũng cảm thấy sợ vì dù sao giờ tôi đã ra dáng nữ tính rồi .

-Cơm sinh viên không ngon như cơm nhà ráng ăn nhé nhóc .

Tôi cười và ăn ngon  lành .anh cứ gáp thức ăn bỏ vào cho tôi .thét tôi nó căn bụng ,Rồi cả hai lang thang anh đưa tôi về nhà ,mà sao tôi thấy hồi hộp vô cùng khi đi gần anh .Lẽ nào ......không không phải đâu ?Về tới nhà tôi định vào thì chợt quay lại ôm lấy anh và nói lời cảm ơn .sau đó đi một mạch vào nhà không cần biết phản ứng anh ra sao .Bố mẹ không hề biết tình cảm tôi dành cho anh vì hai thầy trò ăn rồi học hành căng thẳng và cãi con suốt .cái bản tính lấy cá của tôi không thể nào bỏ được .

Ngày cầm tờ giấy báo thì đậu đại học người tôi báo đầu tiên không phải là bố mẹ mà là anh .Anh cũng vui mừng ôm chặc lấy tôi .mãi một lúc lâu anh em mới ngượng ngùng vì trai gái .Anh vội xin lỗi còn tôi thì ....

Để cảm ơn anh tôi xin mẹ cho tôi tặng ánh món quà đó là một chiếc laptop .Tôi thấy anh Sài chiếc máy tính cũ hư hỏng nên muốn làm anh vui .Tất nhiên với kết quả tôi như thế này mẹ sẽ đồng ý .Nhưng rồi bố mẹ lại muốn tôi sang Úc du học ,tôi không vui chút nào vì tôi không muốn xa anh .Còn anh lại muốn tôi đi học để có tương lai ,anh đã khuyên nhũ tôi rất nhiều và lấy một trận đá banh tôi được vào vai nam nhi để chia tay tôi với các anh em .Tôi nghe lời anh nhưng không hiểu sao tôi không thể nói loi thích anh và cũng không biết được anh có tình cảm với tôi không .Ngày tiễn tôi xa sân bay chỉ có ba mẹ , người thân ,bạn bè ,....mà sao chẳng có anh .Tôi đã khóc rất nhiều nhưng khi mở email lên tôi nhận được dòng tin nhắn từ anh :”nhóc à đi học tốt nha .anh sẽ đợi nhóc trở về và nói cho nhóc nghe câu này .Anh yêu em .nhóc ngang ngược của anh “.Lòng tôi chọt cảm giác hạnh phúc tôi tự hỏi 5 năm là dài hay ngắn ....

(người ảo mộng)

 

Quảng cáo

Luợt xem: 90.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Hết mùa chơi rồi lại vào trường, sao thời gian lại trôi nhanh ₫ến vậy chứ😥, nhưng không sao ₫ến trườ...

Mai Song Uyển rất đáng yêu, đấy là mọi người nói như thế, và chính xác là tôi cũng đã từng nghĩ như ...

Và lần gần đây nhất, mình nói chuyện với chị bán bánh"Kể chị nghe về bạn gái em xem, cho chị xem cô ...

Đứng trong thế giới trò chơi đa hình đa vẻ. Tôi mới chợt nhận ra tình cảm có lẽ là cuộc chơi thú vị ...