Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 14: Từ nay khỏi lo thoát

Quảng cáo

Từ ngày anh tìm ra nhà cô. Anh tìm mọi cách tiếp cận bằng mọi hình thức. Sáng dậy lon ton chạy xe qua nhà cô chở cô đi dạy. Cô cũng mệt sao mà từ chối.Nhiều khi anh lầy quá khiến cô thấy khó chịu. Quan tâm như thể con của anh . Chuyện công ty anh tranh thủ làm hết dành thời gian càng nhiều bên cô có thể. Cô thì lạnh lùng chả quan tâm mấy. Đời này anh chỉ muốn ở bên một người lo trọn một người chăm sóc một người . Tài sản kia ư là gì vậy nó có làm vơi đi nỗi buồn của cô trong bao nhiêu năm. Đôi khi sống cảm thấy mình nợ nhau phải trả . Duyên đã cho hai ta gặp nhau còn nợ anh lấy thân anh trả cho em . Em có chịu không? Hên xui cô cứ bảo vậy.

Đỡ cô lên xe anh nhận ra cô ốm hơn trước rất nhiều tay chân dường như còn xương không à không khỏi lòng không xót xa. Càng muốn gần cô cô lại đẩy anh ra xa. Cứ bảo anh đi tìm người khác đi nhưng đố mà anh chịu. Số tài sản cô chuyển nhượng cho anh anh đồng ý nhận nếu trường hợp anh đi bán muối thì cô lại nhận lại khôi tài sản đó. Trưa hai người chở nhau về ngôi nhà chính cô xây , nó phù hợp chủ mới nhưng thiếu mỗi bà chủ. Cô chả biết xử sự sao với anh. Giờ dứt ra không được nữa rồi...Lúc trước cô tự tin rằng không có anh cô vẫn sống tốt nhưng anh đã trở về. Cô cảm thấy cô đơn tan biến đi.

Một thời gian dài cô đỡ hơn trước rất nhiều kể cả sức khỏe lẫn tinh thần. Rãnh rỗi anh rủ cô đi chơi nhưng toàn bị từ chối. Cuối cùng anh tự tay tổ chức cho cô một bữa tiệc nói là công ty có tiệc mời cô đi. Anh cứ chơi trò em không đi là chuẩn bị cưới đi anh qua nhà nói ba má em. Vừa nghe nói từ cưới mặt cô xanh lè ừ ừm đi với anh. Một phần còn yêu anh một phần là sợ anh bỏ đi cô chả biết sao . Ngày đó cô mặc một cái đầm bó sát trên tay có chiếc nhẫn hồi xưa anh cầu hôn anh mừng lắm. Tiệc tổ chức tại nhà , kết thúc buổi tiệc cũng hết buổi chiều. Đi qua phía hồ bơi cô đang ngắm nhìn thèm cảm giác đi biển rồi. Một người bồi bàn vô tình đầy mâm đồ ăn vào người cô né kịp . Um một cái xuống hồ bơi vì cô mang giày cao gót không có điểm tựa ngã xuống nước. Cô biết bơi nhưng để vậy không ngoi lên một hồi cô nằm dưới đáy hồ . Hồ 2 m2 có thể khiến ai đó chết đuối nếu cố vùng vẫy. Cô tự đếm thầm 1  2 3 .. Một đôi môi đặt vào đôi môi nhỏ nhắn kia, bàn ta ôm eo vươn tay đẩy nước lên hai người ngoi lên . Anh điên cuồng hét :

- Em bị cái gì dậy , muốn chết nói anh một tiếng anh xử cho . Đừng làm anh sợ 

- Cô chỉ cười không nói gì.....

Anh ẵm cô lên bờ ba chân bốn cẳng chạy lên phòng ngủ. Ríu rít gọi người giúp việc mang khăn. Lâu đầu cho cô sấy tóc cho còn anh người ướt sũng mặc kệ . Người cô ấm lên . Cô chỉ cười với anh. Anh đang kiếm dầu gió bôi chân cho cô . Chỉ kịp quơ đại cái khăn khô lâu đầu ướt nhẹp kia của anh. Anh cầm tay cô:

- Anh không lạnh ...

Cô bỏ tay anh ra lau người cho anh. Cảnh tượng hiện ra . Một người phụ nữ ngồi trên giường đặt chân lên đùi một người đàn ông còn người đàn ông quỳ ngay chân người phụ nữ , nước mắt anh không ngừng chảy . Khóc ở đây không phải yếu đuối nó thể hiện sự sợ hãi. Cô bảo anh đi tắm, anh đi ngay . Tấm xong bước ra là một chàng trai lưng trần vạm vỡ tay đang vội vàng lau tóc ướt. Tim cô dường như đập trở lại. Cô nhận ra cô yêu người đàn ông này thôi, không còn chỗ chứa cho ai khác nữa. Anh sấy tóc xong cô . Lại gần cô cô đứng dậy.. đôi chân như khụy xuống. Anh đỡ cô dậy... cô không chịu anh đành ngồi cùng cô

- Giờ em muốn sao?....

- Anh ơi em mạnh mẽ đủ rồi, em không chịu nỗi nữa đâu. ....

Từng câu nói của cô như dao cứa vào tim anh từng nát một. Chỉ còn cách ôm cô vào lòng, hơi thở hai người hòa quyện ..Không bao giờ xa nhau nữa.Nỗi đau đã dần tan biến không gian như im hẳn. Chỉ còn họ hai trái tim cùng nhịp đập. Họ có nhau rồi họ bỏ lại nỗi đau r.

Quảng cáo

Luợt xem: 171.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Truyện ngẫu hứng mới viết nên có nói tên một số tên riêng làm ví dụ. Có ai trùng tên xin thông cảm ạ

Xem thêm một số truyện khác nào!

Anh là Trịnh Ân – một cậu nam sinh năm ba trung học – 18 tuổi , cái tuổi đáng lẽ tràn đầy niềm hy vọ...

Phải chăng tôi đang chìm trong bóng tối Với những con đường mờ mịt không lối ra Trong bóng tối...

Trên tường thành cổ xưa cao trăm trượng của Phong Hỏa Liên Thành có viết một hàng chữ to như vậy, ch...

Ngày 20 tháng 11 năm 2015, Tp.HCM Đây là lần đầu tiên tôi viết về nơi tôi sinh ra và lớn lên...