Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 16: Bất ngờ(2)

Quảng cáo

- BIẾN! Hắn ngửng lên quát thẳng vào mặt cô

- tôi chỉ muốn hỏi cậu tôi có thể ngồi đây không thôi! Cô kiên nhẫn hỏi thêm

- Cô Cút ngay trước khi.......

- Cậu muốn làm gì?

Nó đứng im từ đầu đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời hắn nói. Tất cả mọi người tròn con mắt nhìn nó, một số thầm thương cho nó. Nó bước về phía hắn, cô hiểu ý lùi lại một bước, nó đứng khoanh tay trước mặt hắn. Anh đang bị ăn một quả bơ to đùng, anh thật chẳng hiểu anh có lòng tốt nhường chỗ nhưng chả ai ngồi mà cả hai cô lại tranh nhau ngồi chỗ tên khó tánh kia.(tg: do ăn ở!anh: anh nhớ anh ăn ở tốt lắm mà!all: chắc tốt à!). Ở chỗ mấy ả đang cười thầm trong bụng, đợi hắn tống cổ các cô ra khỏi cái trường này. Chỗ nhỏ và cậu thì hai con người này đang chống tay lên cằm như xem kịch. Quay lại chỗ hắn, hắn ngước mắt nhìn nó một lúc rồi trả lời:

- ngồi đi! Hắn dịch chỗ nhàn nhạt buông hai chữ ánh mắt không rời khỏi cô, hắn không tài nào tìm ra một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt của nó.

- cảm....

- tôi nói cô ta không phải cô. Cô bước lên định cảm ơn thì hắn cắt ngang và đưa tay chỉ vào nó.

- tôi muốn ngồi trong. Nó đưa ra yêu cầu

Nó vừa nói xong hắn có thoáng ngạc nhiên, vì chưa từng có ai dùng cái giọng ra lệnh đó với hắn. Sau đó hắn đứng dậy nhường cho nó vào trong ngồi. 

Quảng cáo

Luợt xem: 347.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Không gian thay đổi, xuất hiện trước mắt hắn là cánh rừng rậm rạp. Một luồng sáng xuất hiện, Thiên T...

Năm ấy,tôi bốn tuổi. Tôi có một gia đình bình thường như mọi người với bố và mẹ. Hai người họ kết hô...

Sau hai tiếng ngồi xe ta gian nan xuống xe, trước mắt là một ngôi nhà nho nhỏ có vẻ là dành cho sinh...

Anh có thấy gì không? Nó có đẹp không? Em sợ lắm anh à… Anh muốn ăn gì không? Em xin ...