Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3: 3

Quảng cáo

Chương 3.

 

“Từ thiện” là hành động giúp đỡ những người, gia đình có hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật trong cuộc sống. Mà ở đó, người ta có thể trao đi những cái ôm, những mối liên kết tình cảm từ tận đáy lòng. Hoặc cũng có thể gửi họ những món quà nhỏ, từ bao gạo, gói mì tôm…đến những bộ quần áo cũ. Chứ không phải mấy xấp tiền xanh, tiền đỏ…kèm với nụ cười thân thiện, lúc nào cũng nở trên môi.

Tôi không có gì, chỉ là mấy chiếc áo, chiếc quần phai màu, hay vài cái bánh cái kẹo. Để có thể giúp đỡ hai bà cháu được phần nào. Tuy không nhiều, nhưng nhìn ánh mắt dưng dưng, cái nắm tay run rẩy từ bà, tôi biết…trái tim bà đang ấm áp lắm. Đôi khi, tấm chân tình đơn sơ, mộc mạc lại chính là thứ quý giá nhất mà ta dành cho họ.

Để ngôi nhà nhỏ trở nên an toàn hơn, tôi và mấy anh trong nhóm cùng nhau sửa sang lại đôi chút cho bà. Gắn lại cửa bếp, lợp lại mái nhà, đánh sạch bể nước, và nấu một bữa cơm trưa với cậu bé. Bữa cơm đạm bạc, giản dị, với vài món mang hương vị làng quê. Nhưng có lẽ, đó sẽ là bữa cơm ngon nhất, chứa đựng nhiều tình cảm nhất mà tôi từng được thưởng thức. Nhóm chúng tôi cùng nhau ngồi quây quần bên hai bà cháu. Gắp cho nhau, san sẻ cho nhau những miếng rau muống, những chú tôm nhỏ và…có cả tiếng cười nữa…

Vì chỉ đi trong một ngày, nên tôi và mọi người phải chia tay ngôi nhà nhỏ của bà, khi ánh nắng trưa hè vẫn chiếu xuống gay gắt. Biết bao điều muốn nói, bao thứ cần sẻ chia mà tôi, T hay anh chị vẫn còn đang ấp ủ.

Bước từng bước nặng nề, chúng tôi dần nhận ra đằng sau đó, cậu bé với đôi mắt đượm buồn, thân hình gầy guộc, cứ đứng chập chờn sau hàng hoa dâm bụt. Chẳng nói, chẳng vẫy tay tạm biệt, chỉ một mình với gánh nặng trên vai.

  • Em chả muốn xa bà tí nào – con bé nắm tay tôi, mặt cúi gằm trên nền đất khô cứng.
  • Sao vậy nhóc ? – tôi cúi người, vén gọn tém tóc nó ra sau
  • Tại bà hiền, bà thương em, bà lấy phần kẹo của bà cho em nữa
  • Thế nhóc có lấy bánh của nhóc mang biếu cho bà không ? 
  • Dạ có, em có đưa cho bà, bà còn khen em nữa cơ – mặt nó hớn hở
  • Bà khen sao ?
  • Bà bảo là “bà cám ơn cháu, cháu tốt với ngoan quá”, rồi bà đưa cho em mấy cái kẹo luôn. Đây này ! – con bé chìa túi áo lên khoe tôi
  • Ui chà…cho anh một cái nào
  • Hứ, còn lâu, tối về em cất tủ sách, cấm anh động vào – nó lắc đầu, thè lưỡi trêu tôi
  • Sao không cho anh, quà của bà mà
  • Vậy cho a một cái thôi – nó nhón vào tay tôi
  • Chị nữa – T chen ngang
  • Hừ…cho chị nữa là hai cái – nó nhón thêm cái nữa
  • Còn mấy cái kia bé để làm gì ? – T chỉ vào mấy cái kẹo còn lại trong túi con bé
  • Em cất vào tủ sách, giữ đến khi nào hỏng thì thôi – nó cười toe
  • Vì là quà của bà đúng không ?
  • Dạ, em sẽ yêu quý nó như bà yêu quý em vậy hi…hi

…..

Đường làng, chủ yếu được bồi bằng đất sông, đất ruộng, nên ở giữa lỗ chỗ những vết chân người, chân trâu, vết bánh xe thồ. Hay có điểm bị lún hẳn xuống tạo thành một hố rộng, mà cứ mỗi lần mưa to, là biến thành cái ao nhỏ…nằm chình ĩnh trên mặt đường. Vào mùa hè, người dân nơi đây tận dụng nó làm nơi phơi rơm rạ tập thể. Từng đống rơm vàng óng màu nắng cao quá đầu người…đứng sừng sững, nối đuôi nhau trải dài đến cuối chân trời.

Giờ đang là cuối hè, những tụm rơm đã được chuyển đi hết. Chỉ còn lại những bụi lúa dập nát, bị nén chặt xuống nền đất khô cằn lẫn sỏi đá. Mỗi bước chân tôi đi qua, là mỗi lần tôi dẫm lên trọn vẹn kỉ niệm ngày hè ở nơi đây. Kỉ niệm năm nay chèn lên kỉ niệm năm trước, cứ thế nối tiếp nhau từ năm này qua tháng khác…bền chặt với thôn quê.

Bác N tất tả dẫn đoàn từ thiện đến gia đình thứ hai. Thời tiết khá nóng, và khó chịu nhưng đôi chân bác vẫn thoăn thoắt bước trên mấy lụm cỏ xanh ven đường. Miệng liên tục kể vể hoàn cảnh, khó khăn của ngôi nhà mà chúng tôi sắp tới. Có vẻ như đây là hộ nghèo nhất, cần sự giúp đỡ nhiều nhất ở ngôi làng này. Vừa nói, khuôn mặt bác vừa đăm chiêu, cố che dấu vẻ gì đó buồn man mác sau ánh nhìn xa xăm.

Đó là một túp lều nhỏ, xung quanh được dựng bằng những thanh tre, thanh nứa đan chặt vào nhau, đứng siêu vẹo giữa mảnh đất trống. Mái nhà được phủ vài lớp rơm khô, bị ép chặt bởi tấm nilong trong suốt. Ngỡ như…chỉ cần mấy cơn gió lớn, hay trận mưa rào, thì không biết nó sẽ ra sao…vậy mà họ vẫn tồn tại.

  • Đây là nhà của hai chị em cái P, hai đứa nó khổ lắm. Bố mất sớm, mẹ thì bỏ đi khi cu Đ mới hơn hai tuổi. Cái P lúc ấy mới học lớp 7, chưa biết gì, đã phải bỏ học giữa chừng ở nhà kiếm tiền nuôi em. Bên nội cũng nghèo, bên ngoại thì bỏ làng đi hết nên chả giúp đỡ được nhiều. Mọi người ở làng thương chúng nó lắm, có con cá, mớ rau đều cho chị em nó một ít. Trước nhà nó không như bây giờ, sau đợt bố nó bệnh nặng, mẹ nó chạy vạy khắp nơi, bán đồ bán nhà để chạy chữa. Cuối cùng bệnh thì chả chữa được, gia sản mất hết, rồi mẹ nó bỏ làng này đi…để hai đứa nhỏ bơ vơ không biết đi đâu về đâu… - giọng bác nghẹn lại-…từ đấy đến nay đã hơn 4 năm ròng, mẹ nó cũng biệt tăm biệt tích…

Tôi đứng ngoài, nắm chặt lấy tay bé A, đôi mắt ngây dại ngắm nhìn bức tường tre yếu đuối, thi thoảng khẽ lay động theo gió. Chúng cứ đứng trân trân như vậy, dẫu trời mưa, hay nắng…vẫn bám lấy nhau, che chở cho nhau, vượt qua mọi gian nan, trắc trở.

Có khác chăng…khi hai con người kia, còn quá bé bỏng để gánh trên lưng bao lo toan, bộn bề. Cũng nương tựa vào nhau, ôm lấy nhau mỗi khi trời đổ mưa…cố gắng dành dụm từng hạt gạo, từng tờ tiền cũ nát.

Số phận của họ có gì đó như tôi, nhưng có lẽ…tôi còn may mắn hơn rất nhiều.

  • Hai chị em khó khăn như vậy, sao cháu không thấy tivi, báo đài nào nhắc đến ạ ? Phải tận lúc một nhân viên ở công ty cháu về đây công tác mới biết. Nhưng thông tin bạn ấy có không nhiều, chỉ biết là ở quê mình có mấy gia đình cần sự giúp đỡ thôi ạ - chị H ngồi bên chiếc giường cũ, chỉnh lại mái tóc đang rối lên vì gió.
  • Mọi người ở quê toàn chân lấm tay bùn, người này đồn người kia. May ra thì làng bên họ biết chứ nào ai nghĩ đến tivi sách báo đâu. Giờ có các cháu về đây, mong là nay mai lên Hà Nội…các cháu nhờ được ai đó tốt bụng về giúp hai chị em nó thì tốt biết mấy – bác cười hiền
  • Cháu không cần – cô bé P đứng nhanh dậy, nhìn thằng vào mọi người
  • Kìa P, đừng nói vậy, anh chị ở đây đều là người tốt, đi từ xa về đây, chỉ muốn giúp đỡ hai chị em cháu thôi mà.
  • Một mình cháu tự lo được rồi, không cần ai quan tâm hết. Bác với mọi người về đi – mắt cô bé hằn lên nỗi tức giận, một tay che chắn đứa em sau lưng, một tay nắm chặt lấy vẻ kiên quyết.
  • P à, anh chị không làm gì hại em với bé Đ đâu, anh chị chỉ muốn giúp tụi em thôi…nhé… - T nhẹ nhàng tiến tới chỗ cô bé
  • Không…tôi không cần…mọi người đi đi – tiếng hét chói tai, làm cho tất cả chúng tôi chùn bước.

Để lại vài vật dụng cần thiết, chút thức ăn…trước ánh mắt khó chịu của P. Bác trưởng thôn dè dặt vỗ vai an ủi

  • Cháu không muốn anh chị giúp thì thôi vậy. Nhưng cháu cứ nhận món quà này, coi như tấm lòng mà anh chị ấy dành cho chị em cháu.
  • Được chưa ạ ? giờ thì bác và mọi người về đi, để chị em cháu yên – P giật lấy mấy túi đồ trước sự sững sờ của bác N và chúng tôi.

…..

  • Các cô, các cậu thông cảm, con bé từ dạo đấy tính nó hay cục cằn thế chứ hồi nhỏ nó ngoan lắm. Tội nghiệp con bé
  • Dạ, không sao đâu bác ạ, chắc P có suy nghĩ riêng của em ấy. Cảm ơn bác đã giúp chúng cháu hoàn thành buổi từ thiện hôm nay. Nếu có dịp chúng cháu sẽ về thăm làng mình thường xuyên ạ - anh K nắm lấy tay bác
  • ừ, có gì đâu. Giúp các cháu làm việc thiện bác cũng vui lắm. Lần tới, nếu có vể thì cứ gọi điện cho bác, để bác ra đón nhé. Rồi để bác mời mọi người một bữa cơm nhà cho vui – bác niềm nở bắt tay từng người trong nhóm
  • dạ, thôi chúng cháu đi đây, cháu chào bác ạ
  • cháu chào bác
  • ừ, các cháu đi nhé

Ánh nắng yếu ớt của chiều tà bắt đầu kéo nhau từ phía xa, phủ khắp một khoảng trời rộng lớn. Màu vàng rực, màu xanh nõn chuối, màu đất, màu khói…thi nhau vẽ lên một bức tranh quê hương đẹp đẽ…chúng phản chiếu qua tấm gương…rồi lùi dần, lùi dần về sau khi chiếc xe từ từ chuyển bánh.

  • Ê, sao thế - T huých vào vai tôi
  • À…không có gì, cho tao xin ngụm nước
  • Thấy hình ảnh con bé trong chính bản thân mày đúng không ? – T chìa chai nước trước mặt tôi
  • Ai…
  • Còn ai vào đây nữa, thôi cầm lấy để tao bế cái A cho. Nó mệt quá ngủ luôn rồi đây này – con e nằm gọn trong lòng, bám chặt lấy vạt áo tôi, ngủ quên từ lúc nào.
  • Thôi để kệ nó đi, mày bế nó lên nó lại tỉnh giờ…ực…ực – những dòng nước mát lạnh làm xoa dịu đi tâm hồn tôi đôi chút
  • Sợ thật, từ lúc đi đến giờ, mày cứ giữ khư khư nó như vàng ấy.
  • Thì em tao mà, tao chả giữ thì sao. Này… - đẩy chai nước cho con bạn
  • À, tối về nhà tao ăn cơm nhé, đỡ mất công hai anh em cập rập
  • Thôi, thức ăn mẹ mày đưa với dì tao cho còn đầy trong tủ lạnh. Không ăn nó hỏng hết – tôi nằm dài lên ghế, khẽ chỉnh lại quần áo, mái tóc cho bé A.
  • Chứ không phải mày ngại bố mẹ tao à – nó cười nhăn
  • Khỏi khích tướng, tao không thích. Thế thôi…
  • Thật sự, mày với con bé P giống nhau như hai anh em. Bướng, cố chấp, không bao giờ chịu nhận sự giúp đỡ từ ai. Nhưng P còn khổ hơn mày nhiều. Tội thật – T thở dài
  • Dẹp đi, để yên cho tao ngủ
  • Thằng điên

Tôi đâu thể ngủ được, khi rất nhiều suy nghĩ đang trồi lên mạnh mẽ trong ý thức. Sao số phận của P lại giống tôi đến vậy, sao cô bé đó có thể mạnh mẽ vượt qua tất cả mọi vất vả, cô đơn cùng cực trong từng ấy năm. Khi chỉ mới 13 tuổi. Tôi lúc đó đã 17, lại là con trai nên ít ra tâm lí, sức khỏe sẽ hơn P rất nhiều. Vậy mà…không ít lần tâm trí tôi muốn buông xuôi, muốn ngủ một giấc thật dài, để tỉnh dậy…tôi sẽ có cuộc sống khác.

Nhìn P, nhìn ngôi nhà hoang tàn, nhìn bữa cơm chỉ có khoai và mấy con cá con, với nét mặt e dè sợ sệt của thằng bé. Tôi gần như phát khóc lên, khóc vì sự thương cảm, khóc vì khoảnh khắc nào đó…tôi thấy chính mình khi xưa.

…..

  • Dậy đê, chuẩn bị đến nhà mày rồi – T đập mạnh vào vai
  • ừ…ờ….đến rồi à -  tôi mở mắt sau giấc ngủ dài
  • đến rồi, gọi cả bé A dậy đi. Nhanh không tắc đường
  • ừ…oáp…dậy nào nhóc. Về đến nhà rồi – tôi nhéo má con bé
  • ....
  • Dậy nào, ngủ khiếp thế. Nào….

Nhẹ nhàng đỡ nó lên, nhưng trên tay tôi là một cơ thể mềm nhũn, nóng bừng, hai mắt nó vẫn nhắm nghiền không nhúc nhích.

  • A ơi…A ơi…dậy đi…em làm sao thế này – tôi sợ hãi, lắc mạnh người con bé
  • Làm sao thế H…trời ơi…nó sốt cao rồi…đưa nó đến bệnh viện nhi ngay – T, mấy anh chị bên cạnh xúm lại chỗ tôi lo lắng.
  • A ơi…đừng dọa anh…tỉnh dậy ngay – mắt tôi bắt đầu nhòa đi…
  • Thằng điên này…đừng lay con bé…anh chị có cái khăn ướt nào không cho em với…
  • Đây…đây…đặt nó nằm lên ghế, lấy cái gối của chị gối cho nó…tội con bé, chắc say nắng rồi
  • Bác ơi, bác chạy nhanh đến bệnh viện nhi hộ cháu nhé, trên xe có người bị ngất
  • ừ…ừ…ngồi yên nhé
  • H…H…nhìn tao này…nhìn tao….BỐP

Tôi lĩnh trọn cái tát của T, cái tát làm tôi thoát khỏi cơn mê dại, sợ hãi, thoát khỏi dòng nước mắt đang lăn dài trên má.

  • Mày….
  • Tỉnh lại ngay thằng điên. Mày cứ mất hồn như thế thì làm sao làm chỗ dựa cho bé A được. Giúp tao thay quần áo cho nó nhanh lên. – T mau chóng lôi balo của tôi, lục lọi kiếm tìm tất cả mọi thứ cần thiết.
  • Sao phải thay…
  • Người nó ướt đẫm mồ hôi rồi, đây cầm lấy…để tao thay cho nhanh

….

  • Ơ…chị T, sao chị cởi quần áo của em – em tôi giật mình, mắt mở to
  • Trời ơi A, có làm sao không ?...con bé này…làm mọi người sợ chết khiếp – T ôm chầm lấy nó
  • Ôi trời…con bé tỉnh rồi mọi người ơi…may quá… - chị Y nói lớn
  • Tỉnh rồi à…phù…xem xem con bé có làm sao không…tắt điều hòa đi, đừng để nó ngồi dưới điều hòa
  • …..
  • Sao mọi người cứ nhìn em vậy – con bé sợ sệt tiến lại chỗ tôi

Chẳng nói gì, tôi dang tay ôm nhẹ nó vào lòng, vuốt lên mái tóc ướt của nó. Biết bao nỗi sợ, lo lắng trong tôi tự nhiên tan biến hết.

  • Nhóc làm anh sợ lắm biết không hả - tôi lắc hai cái má phính của nó
  • Em có làm gì đâu ạ - con bé hồn nhiên đáp lại
  • Phù…thế thấy trong người thế nào, ngồi vào đây anh xem – kéo nó lên ghế, chạm tay lên cái trán nóng phừng của nó
  • Em mệt lắm, đau đầu, với cứ thấy người khó chịu thế nào ý – bé A nhăn nhó, kể khổ
  • Cô bé vừa ngất đấy, làm anh trai cô sợ khiếp vía kia kìa – mấy bà chị trêu nó
  • Ui…thật à anh H…em ngất ý ạ…
  • ừ…nhưng giờ tỉnh là không sao rồi, tí về anh nấu cháo mua thuốc cho uống là khỏi ngay
  • dạ…tại lúc chiều, em thấy người cứ mệt mệt, với hơi lạnh nữa…nên lúc lên xe em cái là ngủ luôn…- nó xị mặt, sợ tôi mắng
  • lần sau thấy làm sao là phải bảo anh em nghe chưa ? giờ thì nằm lên đây để chị chờm khăn cho đỡ sốt, với uống tí sữa với nước vào cho tỉnh. Ngoan – T đặt em tôi sang ghế đối diện, đắp lên bụng nó chiếc khăn mỏng
  • dạ…
  • ngoan…tí chị ở lại chơi với bé
  • thật ạ… - con bé hớn hở
  • ừ, rồi tối chị ngủ cùng nhóc luôn. Chịu chưa ?
  • dạ, chịu luôn
  • đúng là…con bé dễ thương thật…

….

Tối, T về nhà tôi luôn. Tiện thể thay tôi chăm sóc, tắm rửa cho con bé. Nó ốm mà miệng cứ cười toe, đùa giỡn với T khi hai chị em nấu cơm, hay lúc uống thuốc. Còn tôi, chỉ biết đứng cười, và nhìn nó với niềm hạnh phúc lớn lao, vì tôi biết rằng…em tôi vẫn ổn. Trước đây, con bé có vài lần ốm nặng, nó cứ run lên bần bật, miệng ú ớ những thứ tôi không nghe rõ. Tôi đã rất sợ, sợ con bé sẽ từ bỏ tôi mà đi mất, để lại tôi một mình với bốn bức tường hiu quạnh. Nhưng lúc ấy tôi vẫn có dì bên cạnh, dì thay tôi chăm nó ốm, thay tôi nấu cháo, mua thuốc cho em. Còn tôi…tôi lặng lẽ ngồi cạnh, nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ của nó mà áp lên má, áp lên những giọt nước mắt nóng hổi.

Hiện tại, tôi vẫn vậy, vẫn mang trong mình nỗi sợ hãi như trước, nhưng tôi đã biết chăm sóc cho con bé nhiều hơn. Lo cho nó nhiều hơn mà không cần dì bên cạnh.

  • Tao phải đến nể bé A, ốm như thế mà vẫn nô, vẫn cười suốt. – T từ phòng con bé đi xuống, tay bê chậu nước nhỏ
  • Nó sao rồi, đỡ nhiều chưa ? – tôi chạy lại đỡ giúp con bạn
  • Đỡ rồi, chỉ còn sốt nhẹ thôi. Tí mày cứ về phòng đi, để tao ngủ cùng nó, tao trông cho.
  • Thôi, mày sang phòng tao mà ngủ. Bắt mày chăm nó từ tối đến giờ rồi. Mai sức đâu mà đi làm…
  • Ôi giời, mày biết thừa là tao với con bé không khác gì chị em ruột à. Khỏi đi, mai tao nghỉ cũng được. Còn mày cứ ngủ đi, thấy bảo công ty mày giờ nhiều việc lắm đúng không ? – T vắt khăn lên vai, xõa tóc ra sau, phẩy theo chiều gió.
  • ờ…cũng bình thường, thôi mày tắm rửa đi rồi lên phòng tao ngủ. Giờ tao lên phòng con bé trông.
  • Mẹ, mày bướng như cua. Nói thế rồi…đấy kệ xác mày
  • Với mày tao cứ phải bướng. Ok
  • Thằng điên…

….

Ngồi nhìn con bé ngủ, lòng tôi bất giác ấm áp lạ. Nó với đôi mắt nhắm chặt, hai cái má phính thi thoảng nhếch lên vì cái miệng khẽ cười. Hình như nó đang mơ một giấc mơ đẹp…giấc mơ mà ở đó, nó có đầy đủ đồ chơi, bạn bè…và những thứ nó muốn. Có điều rất ngây ngô, là mỗi lần tay tôi nắm lấy tay nó, là chắc chắn rằng sáng thức dậy…tay tôi sẽ được bàn tay con bé nắm chặt, giữ mãi không rời.

  • Anh, anh H ơi… - giọng bé A văng vẳng bên tai
  • ừ…dậy rồi à, đỡ nhiều chưa nhóc – tôi nằm gục bên giường, trên người được đắp chiếc chăn mỏng
  • sao a lại ngủ ở đây thế…, lại còn ngủ không ra ngủ, ngồi không ra ngồi nữa – nó khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi đăm đăm
  • à…anh ngủ quên,…ừm…đỡ hẳn rồi đấy…nhóc đánh răng rửa mặt chưa ? – tôi sờ lên trán nó kiểm tra
  • lại quên…bao nhiêu lần rồi, hừ…ngủ thế là xấu lắm đấy nhé, chả ai ngủ như anh hết. Em đánh răng xong lâu rồi, a cũng ra đánh răng đi rồi xuống ăn sáng. Chị T nấu hết rồi đấy
  • thế à, thôi chết… - tôi nhìn điện thoại
  • úi…anh không đi làm à ? – con bé nhướn mày lườm tôi
  • à…không…hôm nay anh được nghỉ…
  • thật á, hôm nay là thứ hai mà…chỉ có em bị ốm nên chị T gọi điện xin phép cô giáo cho em nghỉ thôi. Mọi lần thứ hai anh vẫn chở em đi học rồi đi làm mà. Á…à….anh giả ốm để nghỉ ở nhà chơi đúng không ?
  • Nhóc con…nhiều chuyện…thôi xuống nhà ăn sáng đi – tôi cốc nhẹ lên trán nó
  • Đồ ông già…ple…

Tám giờ hơn, với bốn cuộc gọi nhỡ của trưởng phòng. Tôi tra tấn mái tóc, tra tấn khuôn mặt mệt mỏi trước gương, tự trách mình vì quên không để chuông báo thức. Hôm nay là ngày phòng tôi họp, cuộc họp khá quan trọng cho dự án sắp tới. Mà tôi lại là đứa được sếp tin tưởng giao cho mấy bộ hồ sơ của khách hàng. Bây giờ có đến cũng không kịp nữa, tôi bắt buộc phải báo cho mọi người biết tình hình, và lí do tôi không đi làm. Mặc dù…lòng tôi như lửa đốt.

  • Alo, cậu H à – giọng anh trưởng phòng vang lên nghiệm nghị trong điện thoại
  • Dạ, vâng, em…xin lỗi anh với mọi người, hôm qua… - tôi ấp úng
  • Cậu có biết là tôi, các nhân viên khác trong nhóm chờ cậu suốt gần một tiếng đồng hồ không hả ?. Đây là dự án quan trọng, mà cậu nghỉ không báo trước, hồ sơ cũng không gửi cho ai cầm lên công ty. Giờ tôi biết nói thế nào với sếp trên đây ?
  • Em xin lỗi, em xin nhận hết trách nhiệm về mình ạ.
  • Phù…cậu có biết, trước giờ tôi rất tin tưởng cậu không ? Từ một nhân viên dự bị, cậu tự mình vươn lên thành nhân viên chủ chốt của phòng. Giờ cậu thấy mình có thể tự lực cánh sinh nên muốn làm gì thì làm đúng không ? Cho tôi biết lí do, tại sao cậu nghỉ không báo trước ?
  • Dạ…em gái em chiều tối qua sốt cao, mà nhà em….nên em phải… - cơn bực tức trong tôi dâng trào…
  • Rồi, tôi hiểu rồi…hoàn cảnh gia đình nhà cậu cả văn phòng mình ai cũng biết. Tôi cũng rất nể cậu, khâm phục ý chí của cậu một mình nuôi em gái ăn học…nhưng cậu biết tôi rồi đấy, công việc là công việc. Tôi cho cậu hạn cuối cùng là sáng mai, cậu phải mang hồ sơ giấy tờ lên cho tôi. Nếu không cậu tự biết làm gì rồi đấy.
  • Dạ, em cám ơn anh, chắc chắn sáng mai e sẽ đi làm ạ…
  • ừ, nhớ chăm con bé cẩn thận nhé. Cậu là chỗ dựa duy nhất của nó đấy.
  • vâng e hiểu rồi, em cám ơn anh – tôi vui tột độ
  • ừ, thế nhé.
  • Em chào anh

Có người nào đó nói với tôi rằng, tiền có thể quan trọng thật, nó có thể giúp ta mua được, có được rất nhiều thứ. Nhưng, có một thứ tiền không bao giờ mua được…đó là tình cảm gia đình, tình cảm con người. Tiền mất đi có thể tìm lại, còn tình cảm…khi đã mất đi rồi…thì sẽ chẳng bao giờ lấy lại được nữa. Dù là gượng ép.

Quảng cáo

Luợt xem: 202.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Nếu vẫn còn thương còn nhớ, liệu có bao giờ Trái Đất ngừng quay, ngừng lặng? Để Em vẫn bên Anh như c...

Hắn là người mà cả đời này cô có với cũng không tới được. Tình cảm của cô trong mắt hắn lại là một s...

Song Tử năm đó chỉ là một cô bé gái năm tuổi xấu xí bị mọi người xa lánh, mỗi ngày nàng đều ở dưới g...

Sau đây là đoạn hội thoại Nó: Lép ơi!!!!!! Như : Cha nhà mi. Tao lép thì mày không lép chắc. ...