Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 2: Quá Khứ và Hiện Tại

Quảng cáo

3 Năm trước.

    Đó là một ngày ảm đạm, gió lạnh buốt lên từng cơn như mang hết hơi ấm của những con người đang đi lại trên con đường biển này đi mất. Tôi quay lại xe khoác vội chiếc áo để trong cốp rồi tiếp túc thả dòng suy nghĩ vào những bước chân tôi đang đi. Đường đi của tôi là một con đường dài và chật chội. Không phải là tại đường nhỏ, hay là quá đông người. Mà bởi vì những dòng suy nghĩ như đã và đang chèn cứng tâm trí tôi. Nơi đây tôi được gặp rất nhiều người. Họ vui vẻ, náo nhiệt với tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào như vô tận. Những bãi cát trải dài làm sâu lắng thêm một màn đêm u tịch đầy mĩ dị. Nhưng họ khác tôi, họ không cô đơn và họ không có những nỗi lo âu suy nghĩ một cách nặng nề. Đơn giản là họ muốn đi dạo, tạo cảm giác thoải mái cho đôi chân mà họ đã nằm yên suốt quá trình làm việc của một ngày mệt mõi. Họ không đi một mình, họ đi với bạn bè với người mà họ yêu thương. Còn tôi, tôi đang ép mình vào một góc cô đơn và lặng lẽ. Tôi cũng có bạn, đã từng có người yêu. Nhưng thời gian hạnh phúc đó bây giờ đã không còn nữa. Tôi đã mất tất cả, thật sự thì tôi cũng chẳng thể suy nghĩ ra được bất kì một lí do nào và tại sao lại như vậy.

    Năm 2014 tôi được gọi tham gia quân ngũ. Dù không muốn nhưng tôi vẫn phải đi vì đó là nhiệm vụ, là sự kì vọng của ba mẹ tôi. Trước khi đi thì bạn bè của tôi tụ họp lại mở một buổi tiệc nhỏ tiễn tôi đi. Kể cả em, người con gái đã khóc rất nhiều vì tôi. Nhưng rồi tôi vào với quân đội, những ngày đầu em cứ đòi lên thăm tôi. Em nhớ tôi, em biết sống thế nào khi không có tôi bên cạnh. Nhưng điều đó đã được bao lâu? Sau một tháng hạnh phúc là một tháng chờ đợi. Một tháng đó tôi đã đợi em. Đợi những cú phone dài từ em. Đợi những dòng thư mà lâu nay tôi hay đùa với em là sến súa. Đợi hình bóng em hai tay xách đồ nhìn tôi cười rạng rỡ, đợi em nói câu:” Sao dạo này anh đen quá vậy?” và đợi em nói tiếng chờ tôi đến ngày tôi về bên em. Nhưng rồi tôi đã thất vọng. Sau một tháng không được gặp em, không có một thông tin gì từ em. Em đã đi đâu? Em bị làm sao? Và giờ em như thế nào? Từ sự thất vọng tôi dần chuyển sang lo lắng. Tôi đâu nghĩ là em đã bỏ tôi một mình nơi đây để sánh vai cùng người khác. Tôi đâu biết rằng em lại có thể đối xử với tôi, người mà đã dành trọn con tim để yêu em suốt ba năm qua. Để rồi một thời gian sau tôi mới nhận được câu trả lời cho những vấn đề giữa em và tôi bấy lâu nay. Em đã chính thức rời xa tôi, như là chính thức từ bỏ một thói quen lâu nay vẫn in sâu trong tâm trí em. Và tôi đã chấp nhận, chấp nhận một nỗi đau mà tôi không thể kiểm soát được. Tôi chôn giấu nỗi đau đó vào từng dòng nhật kí của một đời lính. Để rồi mặc kệ cho thời gian cứ trôi qua như một dòng nước đã đưa tôi xa rời cuộc sống vui vẻ. Tôi sống khép kín, mặc cảm với mọi người xung quanh mình. Những thói quen viết thư hay ngồi thấp thỏm chờ đến lượt gọi điện cho em cũng dần bay mất. Và rồi tôi ra quân sau những tháng ngày hao mòn của cuộc sống. Được trở về quê hương, về với gia đình và xã hội. Hai năm là một quản thời gian vừa đủ dài để thay đổi con người tôi, cho tôi được bản lĩnh để đối mặt với cuộc sống đầy vấp ngã này. Và vừa đủ để tôi quên đi những gì về em, đặt em vào một vị trí mặc định nào đó trong tim tôi. Nơi mà tôi dùng để vùi chôn những kí ức khó có thể nào quên được. Nơi làm nguội lạnh đi những hơi ấm của ngày trước và là nơi cất giữ những kĩ niệm âm trầm. Có lẽ bây giờ em đang rất hạnh phúc. Ngày trước, lúc còn ở trong quân ngũ đã có người hỏi tôi rằng :“Cô ta đối xử với mày như vậy thì mày có hận cô ta không?”.Tôi đã trả lời ngay mà không cần phải đắn đo suy nghĩ bất cứ điều gì :“Không!”. “Tại sao vậy ?”. Người bạn ấy lại tiếp tục hỏi tôi sau khi nghe tôi trả lời. Tôi cũng chỉ mĩm cười nhưng không hé môi bất kì một lời nào nữa. Thật sự đối với tôi có những chuyện không cần phải giải thích, giải thích để làm gì khi nói ra mà chẳng giải quyết được vấn đề gì. Chỉ cần tôi hiểu tôi đã và đang làm gì là được rồi.

                                 “ Nếu như tôi hận em

                                           Thì tôi lại tạo điều kiện cho con tim mình

                                     Nhớ em thêm một lần nữa”.

         Kể Từ lúc tôi bước ra khỏi cuộc sống trong quân ngũ đến giờ thì tôi cũng dần thay đổi bản thân hơn. Tôi sống nội tâm, xa lánh xã hội, lạnh nhạt hơn thờ ơ hơn với những người xung quanh tôi. Tôi không muốn với họ bất kì một mối quan hệ tình cảm nào kể cả đơn giản là bạn bè bình thường. Tôi ra quân quay về với cuộc sống xã hội và lao đầu vào xin việc làm. Tôi không thể để ba mẹ tôi cứ lo lắng cho tôi nữa. Họ đã lớn tuổi và đã hi sinh rất nhiều vì tôi rồi. Còn lại thì tôi chẳng cần quan tâm đến bất kì ai nữa. Sau khi xin được vào làm cho một công ty quản cáo thì lịch trình sinh học của tôi là làm việc từ sáng đến chiều để rồi khi màn đêm buông xuống cũng là lúc tôi giải tỏa bao ưu tư vào những cung đường biển. Tôi không muốn tiếp xúc nhưng tôi rất sợ cô đơn. Cô đơn là một cái gì đó vô hình nhưng rất mạnh mẽ, nó có thể đè bẹp tâm trí tôi bất cứ lúc nào. Bởi vậy tôi luôn đi, đi để tìm cảm giác ấm áp tư những con người xa lạ, người mà chỉ lướt qua tôi trên những đoạn đường tôi đã và đang bước. Chắc có lẽ con đường đưa lối tôi đi về sau chỉ còn là một màu xám trắng u mờ đầy cô đơn và lặng lẽ.

         Lại vẫn giống như mọi thói quen thường ngày, tôi thả hồn vào từng bước chân rãi đều chậm chạp trên con đường quen thuộc. Dòng người và dòng xe vẫn đua chen qua lại nhộn nhịp. Tôi vẫn không có một điểm đến nào cho đoạn đường mà tôi sẽ đi. Để rồi tôi đi thật xa cho đến lúc nhớ người lại thì thì đã quá xa rồi. Lần nào cũng vậy, đi cho hết tân cùng của cuộc sống, đi cho hết giới hạn của nổi đau và đi cho hết buồn lo trong cuộc đời. Tôi cứ đi, đi mãi. Mặc kệ ngoài kia có giông tố thế nào, nguy hiểm ra sao. Sẽ chẳng hề có bất kì chướng ngại vật nào có thể ngăn cản bước chân tôi. Duy chỉ có một nỗi lo, nỗi lo duy nhất là nếu tôi đi quá xa mà về trễ giờ lấy xe chắc tay bảo vệ to cao kia tiện tay vứt lun con xe yêu quí của tôi xuống biển quá. Thế là tôi quyết định sẽ … quay đầu lại và đi về.

   Đang loay hoay sửa lại cái tai phone bị rơi xuống dưới áo khoát thì tôi nghe vang vọng đâu đó có tiếng tri hô.

            “ Cướp…. cướp… bớ người ta… nó cướp kìa… nó cướp”

Quái đảng thật! Chã hiểu cái tên nào đó ngây ngô thế không biết. Ai chẳng biết là nó cướp, không cướp thì thử hỏi cái tên đó chạy để làm gì cho mệt chứ. Chẳng lo phụ người ta bắt lại mà cứ đứng đó la làng lên. Chắc cái thằng ăn cướp nó nghe ông nội đó la làng như vậy thì lo sợ mà quỳ xuống van xin quá. Thật là…

 *Ầm*

- Ui da!

“Bắt nó lại! Nó cướp đó!”

Chưa kịp định hình lại sau cú đâm như trời giáng thì hàng loạt âm thanh ập đến tới tấp làm tôi giật cả mình. Quay đầu nhìn sang thì thấy một tên to cao đang lồm cồm bò dậy sau cú tông kinh hoàng vào tôi. Trên tay anh hắn ta là một chiếc giỏ xách trông khá đắt tiền. Không chần chừ tôi vội giơ tay chộp mạnh lấy vai hắn ghì mạnh xuống đất. Chã biết có phải là cướp không nhưng thà bắt lầm còn hơn bỏ xót, mà cũng phải rồi đàn ông đàn an gì mà lại mang giỏ chạy long nhong ngoài đường thế bao giờ. Thật sự thì con người tôi đang khống chế đây quả đúng là một tên cướp. Và cái tên cướp đó thật sự tốt bụng thật, chẳng phụ long tôi gì cả. Một tay và vai thì bị tôi kèm chặt nên hắn dùng tay còn lại rút dao bấm trong túi ra mà vơ vào tay tôi một phát đau điếng khiến tôi vô tình thả lỏng tay và vai hắn ra. Hắn toan lợi dụng cơ hội đó để vung chạy nhưng xui xẻo cho hắn rằng tôi cũng đâu phải dạng dễ xơi đâu. Đã rơi vào tay tôi rồi mà muốn chạy thì ít ra hắn cũng phải nhận một cái gì đó chứ. Và thế là trong một vài phần trăm giây sau đó, tôi co chân tặng cho hắn một cú đá “Tạt” uy lực vào sường khiến hắn chao đảo ngã lăn ra đất tay hất văng luôn cái giỏ xách một đoạn khá xa. Và rồi như nhận ra điều gì bất lợi, hắn vội vàng bò dậy mà chạy biến luôn vào con hẻm trước mặt để rồi vứt luôn cái giỏ mà hắn tốn công giật được. Thấy vậy tôi cũng chẳng có hứng thú gì để đuổi theo bắt hắn lại, toan quay người cúi xuống định nhặt giỏ lên để trả lại cho người bị mất thì tôi nghe thấy một ai đó la lên “ Đứng im, Giơ tay lên!”. Chã hiểu vấn đề gì xảy ra, tôi nhổm người đứng thẳng dậy thì có cảm giác rằng đang có một vật gì đó tròn tròn mà lạnh ngắt đang dí vào sau gáy tôi.

“ Tôi bảo anh đứng im!”.

Quảng cáo

Luợt xem: 288.
Lượt bình chọn: 0.

Chia sẻ qua: Mã HTML Mã BBCode Share Facebook Tin nhắn Facebook Share Google+ Đóng lại ''vali'' Quá khứ - Chương Quá Khứ và Hiện Tại' />

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

"Lần đầu tiên có thể nói là tình cờ, nhưng còn lần thứ hai!?” _Anonymous_ Athena’s POV ...

Tại một phòng trong ngôi nhà nhỏ ở thành phố, phòng được trang trí vô cùng tinh xảo đẹp đẽ, hai màu ...

Tôi và anh gặp nhau khi tôi vừa chia tay mối tình 5 năm của mình. Tôi đau, hận và mất hết niềm tin v...

Từ lúc biết được "nghề nghiệp” của chồng yêu, Lí Tuấn cảm thấy lo lắng vô cùng. Từ nhỏ cuộc sống của...