Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 10:: "Giữa hai chúng ta sẽ không bao giờ có tình yêu"

Quảng cáo

Sau khi Kiều Lục Mạn được hầu gái đưa về sảnh chính của Quách gia. Cô đường đường chính chính bước qua cổng sắt to lớn để vào khu biệt thự sang trọng này. Chẳng mấy chốc cứ đi theo đám hầu gái mà đến chân cầu thang rộng thênh thang được phủ bằng một lớp thảm đỏ trải dài dường như vô tận. Cô nhẹ nhàng cẩn thận nâng gót nhẹ đi lên từng bậc cầu thang "lộng lẫy dát vàng". Kiều Lục Mạn cũng có chút mới lạ, ngỡ ngàng, không quen với những thứ đồ tốt, đáng giá ở Quách gia cho lắm, thành ra tâm trí cứ ngơ ngẩn đi đâu. 
Đám hầu gái đi trước dẫn đường chỉ lối cho cô về căn phòng của mình. Cô ngơ ngác nhìn xung quanh lầu 2 đúng là toàn đồ đắt tiền, bày trí thì rất tinh tế và khá tốn sức, toàn là đồ mĩ lệ đáng giá trên trăm triệu. Phong cách đậm chất Phương Tây, trái ngược hoàn toàn với gia cảnh của Kiều gia lại là cổ hủ phong kiến mang hương vị truyền thống của Trung Đông độc đáo. Do vậy mà cô rất có hứng thú khi ở nơi đây, có nhiều thứ để xem và học hỏi, đúng là hiếm thấy. Đến cả ngưỡng cửa cũng trắng sáng tinh tế, được trạm trổ hoa văn đường nét rõ ràng. Cô hầu gái trưởng cung kính cúi hơi thấp người xuống để hành lễ chào hỏi. Khuôn giọng trầm ấm, mềm mại, dịu dàng rất êm tai, cười nói: 
- Kiều tiểu thư! Đây là phòng nghỉ tạm thời của cô. Sau khi lễ cưới của thiếu gia và tiểu thư được cử hành xong xuôi. 2 người sẽ chính thức về phòng nghỉ chính thống. Mong tiểu thư thông cảm! Quách gia cũng có luật lệ rất nghiêm ngặt. Nam nữ thụ thụ bất thân, vì vậy... 
- Được rồi, được rồi... Chuyện đó các người không cần nhắc nhở tôi cũng biết thân biết phận... Hây dà! Đúng là mệt chết đi được.
     Dứt lời, Kiều Lục Mạn hí hửng vội vàng lao tới trước cửa phòng kia mà vồ lấy cái nắm cửa, nhưng lại chẳng thể với tới nó dù chỉ là chạm vào một giây. Kiều Lục Mạn bị chắn giữa đám hầu gái mà cô cho là phiền phức. Họ dùng lực đẩy của mình mà kéo cô ra ngoài. Cô sốt sắng, mày nheo lại vẻ tức giận: 
     - Nè! Các người làm gì vậy? Còn không cho tôi nghỉ ngơi? Thật là quá quắt mà!!! 
Người hầu trưởng lại một lần nữa tiếp tục dám đứng lên dõng dạc để đối đầu với phu nhân tương lai kia. Cô ta bắt đầu to tiếng hơn lúc trước: 
- Mọi hành động của tiểu thư bây giờ và kể cả mai sau đi chăng nữa đều phải rèn dũa ngay lập tức. Nhà họ Quách luôn có những quy củ nghiêm ngặt! Nên mong tiểu thư có bớt lời chỉ trích và thông cảm! Cảm phiền tiểu thư nghe kĩ nội dung của phòng nghỉ! 
      " Nghe với chả ngóng cái gì nữa! Mệt mỏi chết đi được. Mỗi cái phòng ngủ bé tẹo mà cũng bắt phải ngồi nghe các thứ... Blah blah... À không phải! Đứng để nghe mới đúng chứ! Đúng là nhà Quách gia thật lắm nhiễu sự mà! "  - Kiều Lục Mạn cô nghĩ đến đây thôi mà thấy sốt cả ruột, " nội quy của phòng nghỉ " thì chắc chắn còn đầy nội quy của các phòng khác nữa. Cái đầu óc bần tiện của cô cũng có ngày được khai sáng khi nghĩ ngay đến tương lai sau này gả vào nhà họ Quách chính thức. Khi đêm tân hôn khéo chả nổi bước chân vào động phòng thì đã bị kéo đi nghe quy thất: nào là phòng nghỉ, phòng tắm, phòng ăn, phòng... Và N phòng... Thế là ám ảnh "các phòng" cứ quay vòng vòng trên cái đầu nhỏ của cô. Làm chán chường không chịu được. Nghĩ thôi mà cũng cảm giác sắp già đi chục tuổi rồi... Hừmmm, cho nên muốn thay đổi quy củ của tương lai chính con em dân quốc thì phải đấu tranh thôi! Đúng nhất quyết phải đấu tranh! 
    Khi cô hầu trưởng đang đọc quy củ dài sáu, bảy trang, mặt chữ không đếm xuể. Kiều Lục Mạn bất mãn, bắt đầu cuộc đấu tranh của mình, cô ầm ĩ cố gắng thẳng tiến " vì một ánh sáng hoà bình, vì một lối thoát xuyên thấu! TIẾN LÊN! " thế là... 
      - BỎ TÔI RA! TÔI MUỐN NGỦ! BUỒN NGỦ LẮM RỒI! ĐỪNG CÓ ÁC ĐỘC NHƯ VẬY CHỨ! CỨU TÔI VỚI CÓ NGƯỜI CƯỚP SẮC!!! CƯỚP SẮC!!!  
     Đám hầu gái hoảng hốt, vì sự khiếm nhã, lời nói bất lịch sự và cả hành động giang hồ tứ phía của Kiều Lục Mạn. Làm họ rất khó xử khi phải xử lí tình huống này! Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc một đại tiểu thư của Kiều gia nổi tiếng mang một nét đẹp trung cổ lại hệt giống một bà buôn, bà bán cãi nhau ở đầu đường só chợ. Thật không phải phép. Họ nháo nhác giữ chặt cô lại, tuy đã mệt nhưng sức tiến tới của cô tới cái cửa " ánh sáng " vẫn rất khoẻ khoắn lắm. 4, 5 người hầu gái cố dùng hết sức mình để ngăn cô lại vậy mà cũng chả nhằm nhò gì khi nhìn vào thân hình nhỏ bé kia mà coi thường a~. 
    - Kiều tiểu thư xin cô dừng lại và cư xử cho thật phải phép! Đừng tốn công vô ích nữa... Trước hay sau gì cô cũng phả..i... thuộc...lòng..nội quy thôi... Hộc...hộc - Hầu trưởng vừa gồng mình ngăn Kiều Lục Mạn lại, vừa thở dốc từng nhịp vì phải dùng sức quá nhiều. Có khi việc lau nhà của cô ta cũng không bằng cái việc phải ngăn "quỷ nữ" này lại. 
    Đang hò hét dữ dội lẫn nhau, tiếng hỗn độn khó nghe không thể nào tả xiết của đám người họ làm cho cả hành lang tầng 2 náo động hơn hẳn, không thâm trầm như ngày còn 1 chủ 1 tớ như trước kia. Bỗng có tiếng nói cất lên vang vọng làm tất cả bọn họ như đứng hình lại: 
    - chuyện gì ồn ào vậy? 
- Thiếu... Thiếu gia! - Người trưởng hầu sốt sắng, mặt mày xanh lét, gượng gạo thốt lên. 
  Quách Diệp Trân từ từ bước đến cái chỗ hỗn loạn kia dò xét tình hình một chút. Anh ta đưa con mắt tinh anh của mình lên liếc nhìn đám người hầu một lượt rồi lại quay ngoắt sang nhìn trúng tâm điểm của buổi "tiệc" nháo nhác khi nãy. Với cái tư thế của con hổ dữ tợn nhìn con bò ngờ nghệch, cao cao tại thượng kia mà muốn nuốt chửng Kiều Lục Mạn quách cho rồi. Hai mắt đối địch nhau, như bắn ra sức từ của hai tia lửa điện một nóng 1 lạnh.
    - Ra ngoài hết đi! - Quách Diệp Trân lạnh lùng, lớn giọng với đám hầu. Các cô hầu gái cứ thế mà rảo bước thật nhanh vì đã biết trước sắp có " biến " lớn ở trong căn nhà này. Họ cần phải " tẩu " là " thượng sách" không thì hôm nay sẽ lãnh đủ sự giận giữ của " thiên tử " họ Quách mất thôi! 
   Giờ chỉ có đúng 2 người đứng giữa hành lang với không gian rộng lớn. Nhìn họ thì cứ tưởng đang nói chuyện êm đẹp, nhưng trong cái êm đẹp ấy lại không hề, mà phải là " nghiến răng nghiến lợi" để chờ đợi câu nói của đối phương mới đúng.  Cả bầu không khí bỗng có vài giây tĩnh lặng. Sự căng thẳng nặng nề chiếm lấy cái không gian bao la kia thật ngột ngạt... À không... Chỉ là chút căng thẳng thôi mới đúng... Ừ đúng vậy! - Đó chính là điều Kiều Lục Mạn nghĩ tới. Nhưng cô đâu có phải là người nhà họ Quách chính thức mà biết được " căng " hay không " căng ". Cô cũng chả hiểu nổi người nhà họ Quách là cái thể loại người gì, chỉ biết ấn tượng họ gây ra với cô được diễn tả bằng 2 từ " phiền phức ". Còn, về thiếu gia băng lãnh, hà khắc - Quách Diệp Trân thì lại cho rằng, lúc nào cái bá đạo của anh ta cũng đều "căng" như dây đàn. Ai mà chọc giận "thiên tử" này thì đúng là k cần biết dây đàn đứt  hay không mà chỉ biết rằng cái đàn bay theo cùng số phận cay đắng "gãy" làm đôi thôi! 
  - Tôi với cô giờ là lúc nói chuyện cho rõ ràng! 
   " Hơ... Hoá ra mình và hắn chưa có nói rõ ràng cái gì à? Mà giờ lại có cái giọng điệu phát ói đến như vậy chứ? " - Kiều Lục Mạn thầm nghĩ bụng mà đành gẩy khoé miệng cười lộ hàm một cái. Cô không dám cười thành tiếng vì có vẻ khiếm nhã. Cô tiếp tục im lặng chờ đợi xem Quách Diệp Trân hắn định nói cái gì mà "rõ ràng". 
    Quách Diệp Trân bắt đầu vụ " biến" phải thật ra lẽ cho con nhỏ kia biết mặt một lần, để sau thấy hắn là phải tự động mạn phép rút lui. 
  - Những điều này tôi sẽ chỉ nói duy nhất một lần và không nói lần thứ hai, cô nghe hay không tuỳ cô. Nhưng cô không nghe, hậu quả của cô sẽ nghiêm trọng! 
  Mặc dù đang rất mệt vì cô phải vật lộn ở Đài Bắc từ sáng đến tận bây giờ chưa kịp nghỉ ngơi, nên những điều mà Quách Diệp Trân sắp nói cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần vừa "ngủ vừa nghe" là được rồi đấy. Nhưng khi nghe xong câu này thôi mà mình mẩy của Kiều Lục Mạn như muốn phóng hoả ngay tức khắc. Hắn là cái khỉ gì mà bắt cô nghe hay không nghe, đã thế lại còn đe doạ cô quá đáng như vậy chứ? Đúng là chọc cô muốn chết mà. Thật sự không thể chịu nổi được. " dám bắt nạt tôi! Từ lớn đến bé chỉ có tôi cưỡi cổ người chứ không để người cưỡi cổ tôi! Tên hống hách ". Lập tức cô khảng khái đáp trả lại hắn một cách dữ dội: 
   - Được! Nếu đã như vậy thì tôi cũng cần phải nói "rõ ràng" với anh vài điều! Thứ nhất... 
   - THỨ NHẤT! Cô không có quyền lên tiếng với tôi! Thứ hai cô đừng bao giờ mơ tưởng Kiều gia có phần thừa hưởng từ gia sản của Quách gia! Thứ ba! Đừng tưởng cứ bước vào nhà họ Quách thì có cái mặt lúc nào cũng hống hách như vậy! - Quách Diệp Trân cướp lời cô trắng trợn nhanh như chong chóng đổi gió, đúng thật là "cao cao tại thượng", chỉ cho mình là duy nhất. Phiền phức, đáng ghét và kiêu ngạo!
   Nét xám xị, vô cùng tức tối của Kiều Lục Mạn đã bắt đầu thể hiện rõ trên khuôn mặt lem luốc kia. Đôi mắt to, sáng, thơ ngây, giờ lại đầy nội lực, ánh lên cái nhìn phẫn nộ, căm ghét Quách Diệp Trân đến tận xương tuỷ. Trái lại đôi mắt tinh anh của hắn lại cứng cỏi, sắc sảo, lạnh giá như một con sói vô tình. Hai đôi mắt ấy khác nhau về hẳn mặt thẩm mỹ lẫn tâm lý, tạo nên sự khác biệt không thể nào hoà hợp của cả hai người. Bầu không khí càng lúc càng nặng hơn, Kiều Lục Mạn mơ màng, nhìn Quách Diệp Trân xoay bóng lưng to lớn lại rồi lặng lẽ từ từ đi về phía trước. 
... Nhưng không hiểu vì cái gì mà đầu óc cô bỗng dưng như đảo lộn tất cả, cô nhìn lên trần nhà mà sao cứ quay vòng vòng... Trong cái lúc cảm giác mắt mình thấy lưng Quách Diệp Trân tách 1 thành 2, nhìn lên đèn chùm trần nhà tách 2 thành 3. Cô có nghĩ về những câu nói vô lí của hắn khi nãy " Chết tiệt! Sao cơ thể mình mềm nhũn như thế này được nhỉ? Chẳng có chút sức nào!...  Chắc do sáng nay... À không... Phải tại tên thối tha kia phát ngôn gây sốc làm đảo ngược đạo lí làm người mới đúng!... Còn nữa Kiều gia cần đếch gì cái tài sản vô vị của Quách gia chứ? Giàu hơn Kiều gia thì lên mặt hả? Địa vị lớn mạnh hơn Kiều gia thì có quyền lên tiếng à?... Đúng thật là cái đạo lí vớ vẩn hết sức mà!... ". 
   ...Có vẻ như tinh thần và thể chất quá sức khiến cô mỏi mệt rồi ngất lịm ở trên thảm sàn mềm mịn. Lục Mạn ngã xuống cảm tưởng như mình đang mơ một giấc mơ lâng lâng, mộng mị. Trong giấc mơ giữa ảo và thực ấy, cô dường như nghe thấy được giọng nói thâm trầm, băng lãnh của hắn. Câu nói ấy... Cảm giác thật khó chịu.
    - ... Giữa tôi và cô, sẽ không bao giờ có tình yêu! 

--------------
   " Mặt trời của em ở đâu? <3
         Giờ này anh đang ở đâu?" big_smile 
      ~ hixx... Mệt wa đi! Chương này đến đây là kết thúc thui! Mình định viết nữa cơ mà thấy chương này đến đây thui! Để chương sau có nhiều bất ngờ hơn đấy. So... Mình đi ngủ đã, để mai lại tập trung viết cho chương sau nhé! =)) bye~ "

    

Quảng cáo

Luợt xem: 238.
Lượt bình chọn: 0.

Xinchaoo!!! Mị là Manh mọi người hay gọi mềnh là Lin =)) và đó cũng là biệt danh của mềnh.
Mình rất thích đọc, và sáng tác ngôn tình như về nữ cường - nam cường =)) hay xuyên không từ cổ đại về hiện đại, hay là hoán đổi linh hồn cacthu, và mình cũng chẳng thích mấy truyện nào quá hư ảo và mộng mị, vì mị náo ngắn nên đọc cũng chả mấy hiểu gì .-. ...
Mình chỉ mới bắt đầu viết truyện được 2 năm thôi, mới chỉ đk vài tác phẩm, mới nghĩ được nội dung của truyện còn chưa triển khai được móc xích nên các cậu đọc, share, like, follow để mị có động lực viết tiếp truyện, mong các bạn thấy truyện mình hay >< hay thì đọc nhá! Thanks!! Luv evebody <3

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tại nhà Song Song Vừa bước chân vào nhà song song, Hàn Bạch Khương cảm giác như có gì đó rất quen...

Chương 3: Căn gác 2 ****** Tôi vốn là một đứa trẻ hiếu kỳ, nên cũng chạy qua xem. Nhà ông...

"Tứ quý xì!""Cậu có bệnh à?"Tô Lạc Hoành nổi giận cầm bài, ngẩng đầu nhìn Lãnh Mặc Hàn, nói: "Cậu đã...

Chung quỳ lao thẳng đến chĩa "phá hồn kiếm" vào thẳng ngực thần trùng, nhưng thần trùn...